Nói đoạn, anh ta ngửa cổ uống cạn sạch chén trà.
“Đồng chí Phạm đang nói gì thế? Vừa nãy có chuyện gì sao, chẳng phải chúng ta vẫn đang bàn chuyện vị t.h.u.ố.c hạn liên thảo à?”
Ánh mắt Dư Tiểu Ngư lướt qua người Phạm Minh, trưng ra vẻ mặt vô tội đến mức anh ta suýt nữa đã cho rằng mình suy nghĩ quá nhiều, rằng cô thực sự không để bụng chuyện lúc nãy.
“Đúng vậy, đồng chí Tiểu Dư. Hạn liên thảo mang lại sự trợ giúp rất lớn cho bệnh tình của bố tôi. Nếu cô có thể ra tay tìm giúp được loại cực phẩm, nhà họ Phạm chúng tôi nhất định sẽ vô cùng biết ơn!”
Nghe anh ta lôi “nhà họ Phạm” ra làm mộc, Dư Tiểu Ngư cười khẩy trong bụng. Anh ta làm thế chẳng qua là muốn khéo léo nhắc nhở cô rằng, nhà họ Phạm quyền thế ngập trời, điều này nhìn vào từng chi tiết từ lúc bước chân vào đây đều có thể nhận ra. Nên ý anh ta là, cô chẳng việc gì phải hẹp hòi tính toán chuyện họ đường đột thử tài cô lúc nãy sao?
Dư Tiểu Ngư làm ra vẻ vô cùng chân thành: “Tôi cũng muốn giúp lắm. Hay là thế này, tôi sẽ ghim chuyện này trong lòng, nhưng mọi người cũng đừng đặt trọn hết hy vọng vào một mình tôi, nên tìm kiếm thêm qua nhiều đường khác nữa thì hơn.”
Phạm Minh đưa mắt nhìn ông Bạch, rồi lại quay sang nhìn Dư Tiểu Ngư, nụ cười trên môi thu lại mấy phần: “Đổi lấy việc đưa t.h.u.ố.c của Bạch Hoa Đường trở thành hàng đặc cung cho quân đội, điều kiện này thế nào?”
Nghe xong lời này, nụ cười trên môi Dư Tiểu Ngư vẫn không hề lay chuyển, nhưng nếu ai quen biết cô sẽ nhận ra nụ cười ấy chỉ là sự xã giao hời hợt, tuyệt nhiên không phải nụ cười thật lòng.
Cảm nhận được bầu không khí đang sặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g, sợ làm căng lên lại khó xử, ông Bạch vội vàng lên tiếng nói đỡ cho Tiểu Ngư: “Tiểu Ngư nói cũng phải, cứ tìm thêm người khác thử xem, đừng tạo áp lực cho con bé lớn quá!”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Suy cho cùng tuổi đời con bé còn quá trẻ, vừa nghĩ tới việc phải gánh vác trách nhiệm nặng nề như vậy trên vai, chắc chắn là áp lực. Nói rồi, ông đưa mắt nhìn Lâm Vĩnh Nguyên, ý bảo ông bạn già cũng nên góp lời khuyên nhủ.
Lâm Vĩnh Nguyên liền hùa theo: “Ông Bạch nói có lý đấy, Phạm Minh à, cậu đừng đặt hết mọi hy vọng lên vai Tiểu Ngư, chuyện này cưỡng cầu cũng chẳng được đâu!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bản thân ông cũng hoàn toàn không biết chuyện Phạm Minh vừa giấu giếm sự thật lúc nãy. Ông là người trực tiếp điều trị sức khỏe cho Phạm Đức, đương nhiên nắm rõ bệnh tình hơn bất cứ ai.
Hơn nữa, đối với những người làm nghề y như họ, lời kể bệnh tình của người nhà ảnh hưởng cực kỳ lớn đến phán đoán y khoa. Cùng một lẽ, nếu hôm nay Phạm Minh giở trò này với ông, ông cũng tuyệt đối không cam tâm tình nguyện mà nhận lời.
Phạm Minh bình thản nhìn Dư Tiểu Ngư, vẻ mặt vẫn lộ ra sự không cam lòng: “Chẳng lẽ ngay cả danh hiệu t.h.u.ố.c đặc cung cho quân đội cũng không đủ sức lay động Xưởng trưởng Tiểu Dư sao? Nếu xưởng Bạch Hoa Đường có thể dựa hơi quân đội làm chỗ dựa, lợi ích mang lại nhiều không kể xiết, điều này chắc tôi chẳng cần phải nói nhiều. Nếu cô thực lòng suy nghĩ cho sự phát triển của Bạch Hoa Đường, thì nên chấp nhận điều kiện này của tôi. Hay là, Xưởng trưởng Tiểu Dư còn yêu sách nào khác chăng? Cô cứ thoải mái đề xuất, mọi thứ đều có thể thương lượng!”
Nghe vậy, Dư Tiểu Ngư chỉ lẳng lặng đặt chén trà xuống bàn. Cô ngước đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào Phạm Minh, bất chợt bật cười khúc khích, giọng điệu đầy trào phúng: “Nếu hôm nay tôi từ chối anh, anh có tính nói rằng xưởng d.ư.ợ.c Bạch Hoa Đường từ nay về sau đừng hòng có ngày tháng yên ổn? Hoặc là, cá nhân tôi cũng đừng mong sống yên thân?”
Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt cô trong vắt, không hề gợn chút run rẩy, thậm chí chẳng mảy may có lấy nửa điểm lùi bước hay khuất phục.
Ông Bạch toan lên tiếng can ngăn, nhưng Phạm Minh đã nhanh nhạy nhận ra. Anh ta đưa tay ra hiệu cho ông Bạch không cần nói thêm: “Xưởng trưởng Tiểu Dư lo xa quá rồi, Bạch Hoa Đường cứ an phận giữ mình làm ăn chân chính thì tôi tin xưởng sẽ luôn phát triển tốt đẹp. Phạm Minh tôi đây cũng chẳng có bản lĩnh lớn đến mức định đoạt được sự sống c.h.ế.t của cả một cái xưởng d.ư.ợ.c đâu.”
Dư Tiểu Ngư tinh ý nhận ra, câu anh ta vừa nói là "xưởng d.ư.ợ.c Bạch Hoa Đường", tuyệt nhiên không hề đả động gì đến cá nhân "Dư Tiểu Ngư".
Dư Tiểu Ngư buông hẳn chén trà xuống, nhếch mép cười: “Vậy sao? Tôi cũng mong là thế. Trà này chắc hẳn là trà ngon, nhưng với tôi thì nó có hơi lạnh. Trà lạnh uống mùa hè thì thanh mát giải nhiệt, nhưng mùa đông thì không nên uống nhiều, dễ bị đau bụng. Tôi vốn yếu ớt, không kham nổi, đành phụ ý tốt của mọi người vậy!
Ông Bạch à, cháu xin phép không làm phiền ông hàn huyên với cố nhân nữa, cháu còn phải ra bắt tàu về tỉnh, xin phép đi trước. Nhờ đồng chí Phạm gọi người dẫn đường cho tôi ra ngoài. Đa tạ!”