Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 317



 

Đám công nhân nghe vậy thì vui vẻ ra mặt. Đời người có mấy dịp được ngồi ăn chung một mâm với Tỉnh trưởng. Đợi Tỉnh trưởng ngồi xuống, mọi người đồng loạt nâng ly: “Tỉnh trưởng, chúng tôi xin kính ngài một ly trước!”

 

Tề Thư Tần cũng rất nể mặt, bưng ly rượu đứng lên đáp lễ, ngửa cổ cạn sạch một hơi. Dáng vẻ hào sảng ấy vô cùng được lòng mọi người, những người khác cũng thi nhau nâng ly cạn chén.

 

Dư Tiểu Ngư ngồi xem kịch vui nhìn ông uống rượu, không ngờ ông vừa ngồi xuống, mọi người đã lại hô to: “Xưởng trưởng Tiểu Ngư, chúng tôi kính cô!”

 

Tề Thư Tần đương nhiên không bỏ qua ánh mắt xem kịch vui ban nãy của cô, lúc này liền quay sang cười liếc cô một cái.

 

Tưởng bở là trốn được à?

 

Dư Tiểu Ngư bưng ly rượu đứng lên, cười nói: “Luật cũ nhé, chỉ một ly này thôi đấy, t.ửu lượng của tôi thế nào mọi người đều rõ cả rồi!”

 

Câu nói này vừa thốt ra, cả nhà ăn cười ồ lên. Dư Tiểu Ngư cạn ly trong tiếng cười vui vẻ của mọi người. Không thể phủ nhận, thứ gọi là rượu này, người thích thì mê mệt, người không uống được thì thực sự chịu c.h.ế.t, nhấp môi một tí là choáng váng cả đầu.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Tề Thư Tần không ngờ cô cũng cạn sạch ly, lại càng thêm bội phục.

 

“Tốt!”

 

“Xưởng trưởng Tiểu Ngư cừ lắm!”

 

...

 

Mọi người cũng rất nể mặt, thi nhau reo hò ầm ĩ.

 

Ai không biết lại tưởng Dư Tiểu Ngư uống nhiều lắm. Mặt cô đỏ bừng bừng, chẳng biết là do rượu hay do bầu không khí náo nhiệt này hun đúc nên.

 

Cuối cùng, trong sự mong đợi của tất cả mọi người, Dư Tiểu Ngư nhìn đồng hồ rồi bước lên bục bốc thăm trúng thưởng.

 

Diêu Khải Minh giải thích qua một chút cho Tề Thư Tần hiểu. Mắt Tề Thư Tần sáng rực lên, thật không ngờ lại còn có tiết mục này.

 

Cả hội trường im phăng phắc, hàng ngàn con mắt đều đổ dồn về phía Dư Tiểu Ngư, nín thở theo dõi từng cử chỉ của cô. Thấy mọi người căng thẳng đến vậy, Dư Tiểu Ngư nhịn không được bật cười: “Sao ai cũng căng thẳng thế, mọi người đã thử đoán xem giải nhất năm nay là gì chưa?”

 

“Đồng hồ!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Radio!”

 

“Xe đạp!”

 

“Máy khâu!”

 

...

 

Đủ mọi đáp án râm ran vang lên, nói gì cũng có. Dư Tiểu Ngư nghe thấy tiếng "máy khâu" phát ra từ một cậu thanh niên thì không khỏi trêu đùa: “Một chàng trai trẻ tò te mà lại muốn máy khâu à? Có biến rồi đây!”

 

Cậu thanh niên bị điểm danh mặt đỏ lựng như gấc. Cả hội trường lại được phen cười ồ lên, bầu không khí càng thêm phần náo nhiệt.

 

Dư Tiểu Ngư đặt tay lên thùng bốc thăm, mỉm cười nói: “Bạch Hoa Đường đi đến chặng đường này cũng đã ba năm rồi, qua cái Tết này là bước sang năm thứ tư. Năm nào đến thời khắc này, tôi cũng bồi hồi xúc động. Đi được đến ngày hôm nay, nhờ có sự đồng hành của mọi người, nhờ có sự nỗ lực của tất cả chúng ta, xưởng d.ư.ợ.c Bạch Hoa Đường mới có thể lớn mạnh nhanh ch.óng đến vậy. Cho nên, tôi thực sự rất biết ơn mọi người. Những phần thưởng này bất luận là gì, cũng đều là một chút lộc may mắn muốn gửi đến mọi người, chúc mọi người năm mới vận may liên tiếp. Ai không bốc trúng cũng đừng buồn, sau này năm nào chúng ta cũng bốc thăm, năm nay không được thì năm sau, năm sau không được thì năm sau nữa! Nếu đến tận lúc về hưu mà vẫn chưa trúng lần nào, mọi người cứ yên tâm, xưởng cũng sẽ phát quà an ủi cho mọi người! Mọi người thấy có được không nào!”

 

“Được!” Một tiếng "được" đồng thanh vang dội cả hội trường, xuyên qua những ô cửa sổ đóng kín mít, vang vọng khắp khu xưởng.

 

“Được, vậy tôi sẽ bốc phần thưởng đầu tiên của ngày hôm nay, giải May Mắn, 20 suất! Nào, Xưởng trưởng Diêu lên giúp tôi một tay!”

 

Dư Tiểu Ngư gọi Diêu Khải Minh.

 

Diêu Khải Minh vội vàng bước lên bục.

 

“Tôi xin nhắc lại thể lệ một chút, đây là danh sách toàn bộ nhân sự trong xưởng chúng ta, mỗi trang có 20 cái tên, không thiếu một ai, tất nhiên đây là bản sao thôi. Hiện tại danh sách đã được vo tròn thành những cục giấy, chính tôi cũng không biết bên trong ghi tên ai!”

 

“Xưởng trưởng Diêu, tôi muốn 10 viên giấy có số đuôi là 2, những người này sẽ nhận được giải May Mắn!”

 

Diêu Khải Minh vội lấy sổ b.út ra. Dư Tiểu Ngư mở từng viên giấy, tìm những người có số thứ tự tận cùng là 2 rồi đọc to: “Lý Vĩnh Thắng, Trương Đại Quốc, Lâm Nhất Khương... Xin chúc mừng các đồng chí đã đạt giải May Mắn, phần thưởng là một Set quà An Tâm của Bạch Hoa Đường!”

 

Set quà An Tâm gồm có kem dưỡng da tay, kem dưỡng da mặt và cao trị nứt nẻ gót chân.

 

Những người được đọc tên đều vui mừng khôn xiết, giải May Mắn cũng là giải, quan trọng nhất đây là sản phẩm của Bạch Hoa Đường. Dù mang tiếng là công nhân Bạch Hoa Đường, nhưng muốn dùng t.h.u.ố.c này họ cũng phải ra tiệm t.h.u.ố.c Đông y mua, cũng phải tranh giành với người ta. Vận khí tốt thì mua được, vận khí kém thì đành chịu. Trúng được set quà này đem về cho người nhà dùng, quanh năm suốt tháng chẳng phải quá "an tâm" rồi sao!