Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 318



 

Những người chưa trúng giải thì cứ vươn dài cổ ra ngóng, người ngồi hàng ghế sau còn đứng hẳn lên xem. Bất kể là ánh mắt hay tâm trí, tất cả đều dõi theo từng cử chỉ của Xưởng trưởng Tiểu Ngư trên bục.

 

Trao xong giải May Mắn, tiếp đến là giải Ba. Diêu Khải Minh lại xáo trộn đống giấy vo tròn một lần nữa.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Dư Tiểu Ngư chọn bừa một tờ: “Trong viên giấy này, những ai có số đuôi là 1, 3, 5, 7, 9 sẽ đạt giải Ba lần này! Tổng cộng có mười người, để xem là những ai nào. Ây da, Lý Lệ, Đoạn Vân Phi... Xin chúc mừng những người bạn vừa được xướng tên, phần thưởng của các bạn là một Set quà An Tâm Bạch Hoa Đường cộng thêm một cây b.út máy Anh Hùng!”

 

Bên dưới lập tức vang lên những tràng vỗ tay rào rào. Những người trúng giải thì vui sướng tột độ. Set quà An Tâm đem về cho người nhà, còn b.út máy Anh Hùng thì gài túi áo mang theo bên người, nhất là lúc làm việc trong xưởng thì oai phải biết, ai nhìn mà chẳng ganh tị.

 

Không khí hội trường ngày càng nóng lên, người trúng giải cười không khép được miệng, người chưa trúng thì lòng ngứa ngáy khôn nguôi. Dư Tiểu Ngư quyết định đổi kiểu chơi: “Giải Nhì thì để Xưởng trưởng Diêu lên bốc nhé, mọi người có đồng ý không?”

 

Mọi người đương nhiên là không từ chối. Dư Tiểu Ngư cười hích cùi chỏ vào tay Diêu Khải Minh: “Chú bốc giải Nhì đi, tôi phụ trách ghi chép!”

 

Giải Nhì chỉ có năm suất, cơ hội trúng thưởng ngày càng ít đi. Diêu Khải Minh muốn ai cũng có cơ hội, bèn nói: “Vậy những cái tên nằm ở vị trí cuối cùng trong mấy viên giấy này sẽ đạt giải Nhì!”

 

Ông tiện tay nhặt mấy viên giấy, đọc to tên trước mặt mọi người, Dư Tiểu Ngư nhanh tay ghi lại vào sổ.

 

“Phần thưởng giải Nhì năm nay vẫn có Set quà An Tâm của chúng ta, ngoài ra còn có thêm một giỏ quà Tết cực to. Chà, có cả sữa bột mạch nha, hoa quả đóng hộp, lại còn có táo đỏ, táo tây và quýt nữa. Cả một giỏ quà xách về, Tết nay đi chúc họ hàng hay tiếp khách thì nở mày nở mặt phải biết!”

 

Diêu Khải Minh nói chẳng sai, mấy thứ đó bình thường có tiền cũng chưa chắc mua được, tách riêng từng món ra cũng đủ để tự hào rồi!

 

“Tiểu Ngư, vậy giải Nhất vẫn để cô bốc à?” Diêu Khải Minh quay sang nhìn Dư Tiểu Ngư.

 

Dư Tiểu Ngư cười hiểu ý, hướng về phía đám đông hô to: “Tôi và Xưởng trưởng Diêu đều đã bốc thăm cho mọi người rồi, tiếp theo đây xin mời Tỉnh trưởng Tề lên bốc giải Nhất cho chúng ta, có được không nào!”

 

Tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy, có người còn huýt sáo vang lừng. Tề Thư Tần cũng không chối từ, ông tủm tỉm cười bước lên bục: “Giải Nhất chỉ có một suất thôi sao?”

 

Dư Tiểu Ngư gật đầu: “Đúng vậy ạ, ngài cứ chọn đại một viên giấy trong này, rồi nói ngẫu nhiên một con số từ 1 đến 20 là được ạ!”

 

Tề Thư Tần ra hiệu đã rõ. Ông nhắm mắt lại, lấy tay mò mẫm bốc một viên giấy, sau đó mở mắt ra, đưa viên giấy cho Dư Tiểu Ngư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Tôi chọn số 7!”

 

Dư Tiểu Ngư hiểu ngay ẩn ý của ông, ông họ Tề, phát âm gần giống số 7.

 

“Được rồi, để chúng ta xem xem ai là người may mắn nhất, ẵm được giỏ quà giải Nhất của chúng ta, mà lại còn do đích thân Tỉnh trưởng Tề bốc được nữa chứ!” Dư Tiểu Ngư mở tờ giấy ra, nhìn thấy tên người trúng giải liền đưa lại cho Tề Thư Tần, ý bảo ông đọc.

 

Tề Thư Tần nhận lấy: “Người trúng giải là Trương Đan Hồng! Xin chúc mừng cô!”

 

Trương Đan Hồng là một nữ đồng chí. Vừa nghe thấy tên mình, cô nàng hét lên ch.ói tai rồi bật dậy, đưa tay bụm c.h.ặ.t miệng không dám tin. Thật hay đùa vậy?

 

Cô trúng giải đặc biệt á?

 

Dư Tiểu Ngư cười nói: “Cậu thanh niên muốn máy khâu lúc nãy đâu rồi, chúc mừng cậu đoán đúng nhé, giải Nhất lần này chính là máy khâu, có điều, đã có chủ rồi! Xin mọi người cho một tràng pháo tay chúc mừng Trương Đan Hồng đã giành được giải Nhất lần này, một chiếc máy khâu!”

 

Trương Đan Hồng phấn khích nhảy cẫng lên tại chỗ. Cô nàng thực sự không kìm nén được nữa, chạy ào lên bục ôm chầm lấy Dư Tiểu Ngư, hốc mắt nóng ran, mừng đến rơi nước mắt.

 

Dư Tiểu Ngư vỗ về sống lưng cô nàng: “Được rồi, được rồi, cô mà khóc nữa là tôi thu lại phần thưởng đấy nhé, nó còn chưa được theo cô về nhà mà đã chọc cô khóc rồi.”

 

Trương Đan Hồng vội vàng buông Dư Tiểu Ngư ra, rút chiếc khăn tay lau vội nước mắt tèm lem: “Tôi không khóc mà!”

 

Dư Tiểu Ngư tinh mắt nhìn thấy chiếc khăn tay của cô nàng thêu rất đẹp, mắt sáng lên: “Khăn tay này cô tự thêu à?”

 

Trương Đan Hồng gật đầu, Dư Tiểu Ngư mừng rỡ: “Được, vậy là cái máy khâu này tặng đúng người rồi, sau này khăn tay, quần áo của tôi đành phải nhờ cô giúp một tay vậy!”

 

Trương Đan Hồng vội vã đáp lời: “Không thành vấn đề, lúc nào cũng được ạ!” Cô nàng lại quay sang Tề Thư Tần, có chút ngại ngùng: “Cảm ơn ngài, Tỉnh trưởng Tề!”