Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 353



 

Thầy hướng dẫn nhíu mày bực bội: “Thầy còn chưa thèm tính sổ với em đâu nhé. Trước lúc xuất phát thầy đã dặn đi dặn lại là không được bén mảng đến khu vực phía Đông cơ mà, sao em lại đến đây làm gì? Em muốn thấy kết cục như thế này lắm à, bây giờ vừa lòng chưa? Coi như đây là bài học nhớ đời cho em. Em không những tự chuốc họa vào thân mà còn báo hại cả các bạn cùng phòng phải lo lắng đi tìm. Thầy nói cho em biết, em đúng là tự làm tự chịu. Có biết vì tìm em mà mọi người lãng phí mất bao nhiêu thời gian không! Em đừng có gây thêm phiền phức cho mọi người nữa, mau đi xuống núi nghỉ ngơi đi. Về trường thầy sẽ viết đơn xin phép cho em, đợi đợt sau em đi thực địa cùng khóa khóa dưới bù lại!”

 

Nghe thầy hướng dẫn trách mắng Dương Hiểu Lệ, Tô Nguyên Gia bất giác nhìn sang Tiểu Ngư. Lúc mới đến anh đã nhận ra cô nữ sinh này là bạn cùng phòng với Tiểu Ngư. Cũng chính vì thế nên anh mới chủ động đề nghị đưa cô ấy xuống núi. Nhưng tình hình hiện tại có vẻ như quan hệ giữa các cô gái trong phòng không mấy êm ấm. Một người tốt bụng, hiền lành như Tiểu Ngư, đáng lý ra thấy bạn cùng phòng bị rắn c.ắ.n thì phải chạy đến lo lắng, hỏi han quan tâm mới đúng.

 

Nhưng đằng này...

 

Cô nữ sinh này chắc chắn có vấn đề!

 

Tác giả có lời muốn nói: Trời Vũ Hán dạo này lạnh quá, lạnh buốt thấu xương. Gõ bàn phím mà mấy đầu ngón tay tê buốt, ngứa ran luôn. Ám ảnh thực sự!

 

Mọi người ra đường nhớ mặc ấm vào nhé!

 

Trang bị đầy đủ áo ấm, túi chườm nhiệt vào!

 

“Thưa thầy, chuyện là thế này. Dù chuyến này là buổi thực địa của sinh viên, nhưng lại trùng với ca trực tuần tra của quân khu, hơn nữa chúng tôi còn phải điều động cả quân y đến sơ cứu. Đối với tôi thì chuyện này không thành vấn đề, nhưng các đồng chí bộ đội thì cần phải viết nhật ký công tác. Kỷ luật trong quân đội vô cùng nghiêm ngặt, vì vậy bên tôi cần bạn sinh viên này viết một bản tường trình bằng văn bản để lưu trữ hồ sơ ạ.”

 

Tô Nguyên Gia tìm gặp thầy hướng dẫn, trình bày ngắn gọn yêu cầu của mình.

 

Thầy hướng dẫn gật đầu lia lịa: “Phải rồi, phải rồi, viết báo cáo là đúng quy trình mà. Tôi sẽ yêu cầu em ấy viết ngay. Về nội dung thì có yêu cầu gì đặc biệt không thưa đồng chí?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Chỉ cần trình bày rõ ràng, chi tiết nguyên nhân, diễn biến việc cô ấy xuất hiện ở khu vực cấm này là được. Ngoài ra, phía học viện cũng cần cung cấp thêm một bản báo cáo về lý lịch gia đình của cô ấy nữa. Tuy tôi tin tưởng các sinh viên của học viện đều có gốc gác trong sạch, thành phần gia đình cơ bản, nhưng quy định là quy định, chúng ta vẫn phải tuân thủ nghiêm ngặt! Rất mong thầy thông cảm cho!”

 

Nghe vậy, thầy hướng dẫn lại lườm Dương Hiểu Lệ một cái chán ghét. Rõ ràng trước khi xuất phát, ông đã dặn dò kỹ lưỡng là tuyệt đối không được bén mảng đến gần khu căn cứ quân sự. Vậy mà cô ta vẫn cứ ngoan cố, phớt lờ lời cảnh báo. Giờ thì hay rồi, vừa phải làm đủ thứ giấy tờ thủ tục phức tạp, lại còn phải mang tiếng xấu với bên quân đội. Chuyến này về trường, ông nhất định sẽ phê bình cô ta trước toàn trường!

 

“Tất nhiên rồi. Nếu phía nhà trường cảm thấy bất tiện, cô ấy có thể trực tiếp đến căn cứ quân sự của chúng tôi để lấy lời khai. Có điều, chắc cô ấy sẽ phải ở lại đó vài ba hôm. Dù sao thì các thủ tục bên trong cũng rườm rà hơn, chúng tôi sẽ phải tiến hành điều tra xem cô ấy có phải là gián điệp hay không, vì vậy...”

 

Dương Hiểu Lệ vừa nghe nói có thể bị giam lỏng vài ba hôm, lập tức hốt hoảng giơ tay xin xỏ: “Thưa thầy, em không muốn vào căn cứ quân sự đâu ạ. Em viết bản tường trình ngay dưới chân núi được không thưa thầy?”

 

Thầy hướng dẫn vội vàng quay sang nhìn Tô Nguyên Gia cầu cứu. Dù sao cô ta cũng là phận nữ nhi chân yếu tay mềm, nếu thực sự bị đưa vào căn cứ quân sự, phải trải qua chuỗi quy trình thẩm vấn gắt gao như điều tra gián điệp, ông e rằng cô ta sẽ không trụ nổi!

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Tô Nguyên Gia trầm ngâm hai giây rồi đáp: “Cũng được. Nhưng trong bản tường trình, cô phải ghi chép thật chi tiết, cụ thể lý do tại sao lại đi lạc vào khu vực này. Nếu báo cáo không đạt yêu cầu, cô vẫn sẽ phải quay lại căn cứ quân sự! Về phần lý lịch gia đình, đến ngày các vị trở về trường, tôi sẽ đích thân qua lấy!”

 

Trên mặt thầy hướng dẫn lập tức nở nụ cười tươi rói: “Cảm ơn Thiếu tá Tô, cảm ơn đồng chí rất nhiều! Thật ngại quá, đã làm phiền đồng chí nhiều rồi!” Nói xong, ông quay sang Dương Hiểu Lệ, giọng nghiêm khắc: “Nghe rõ cả rồi chứ? Cần thầy phải nhắc lại cách viết bản tường trình không? Nhớ viết thành hai bản giống nhau, nộp cho thầy một bản, rõ chưa?”

 

Dương Hiểu Lệ thầm nghi ngờ Tô Nguyên Gia đang cố tình mượn cớ gây khó dễ cho mình vì nể mặt Dư Tiểu Ngư. Lại nghĩ đến việc anh ta có thể chưa biết chuyện xích mích giữa cô và Dư Tiểu Ngư, cô ta cho rằng mình đã lo xa quá. Hiện tại, cô ta chỉ muốn chuyện rắc rối này mau ch.óng qua đi. Trong vòng một ngày mà cô ta đã tự bôi tro trát trấu vào mặt mình trước toàn thể bạn học đến hai ba lần, chút thể diện cuối cùng cũng tan tành mây khói.