Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 354



 

Thầy hướng dẫn thấy cô ta gật đầu lia lịa, trong lòng hừ lạnh: Đáng đời!

 

Đúng là phải có người trị cho một trận mới chừa cái thói ngông cuồng!

 

“Vậy bây giờ Thiếu tá Tô dự định...”

 

“Vì cô ấy đã từ chối để chúng tôi đưa xuống núi, vậy đành phiền thầy tự sắp xếp người đưa cô ấy về. Còn bên tôi, tiện đường gặp đoàn thực địa của trường, chúng tôi sẽ đi theo bảo vệ an toàn cho các bạn trong quá trình leo núi. Nhỡ có bạn nào kiệt sức hay gặp sự cố gì, chúng tôi cũng kịp thời hỗ trợ. Hơn nữa, cũng để đề phòng trường hợp có người lại đi lạc đường!”

 

Tô Nguyên Gia cân nhắc kỹ lưỡng rồi đưa ra lời đề nghị.

 

Dương Hiểu Lệ trố mắt ngạc nhiên. Đoạn đường dài dằng dặc thế này, chân cẳng lại đang sưng vù, không có xe đưa đón thì cô ta xuống núi kiểu gì đây? Lúc nãy vì sĩ diện không muốn xuống núi nên cô ta mới lên tiếng từ chối. Nhưng giờ thì cô ta buộc phải xuống núi rồi!

 

Thầy hướng dẫn rối rít cảm ơn Tô Nguyên Gia: “Đồng chí có chắc là không phiền đến lịch trình tuần tra không ạ? Xin đồng chí cứ yên tâm, sau vụ này, đảm bảo các sinh viên sẽ không dám vượt rào, đi lung tung nữa đâu!”

 

“Không phiền đâu ạ. Mà nhắc mới nhớ, tôi có quen biết một nữ sinh viên của trường mình. Nhân dịp này, tôi cũng muốn trò chuyện với thầy một chút để nắm bắt tình hình học tập của em ấy.”

 

Thầy hướng dẫn tròn mắt kinh ngạc: “Thật vậy sao? Xin hỏi Thiếu tá Tô đang nhắc đến sinh viên nào vậy ạ?”

 

“Dư Tiểu Ngư!” Tô Nguyên Gia đưa mắt nhìn về phía Dư Tiểu Ngư, mỉm cười trìu mến.

 

Thầy hướng dẫn nhìn theo ánh mắt của anh, sự kinh ngạc trong lòng cũng dần vơi đi. Quả nhiên, người ưu tú thì luôn chơi với người ưu tú!

 

“Vâng, vâng, tuyệt quá! Vậy tôi sẽ cử hai nam sinh đưa bạn Dương Hiểu Lệ xuống núi trước. Xin Thiếu tá Tô đợi tôi một lát!” Thầy hướng dẫn quay lại, chỉ định hai nam sinh đứng gần đó.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Hai cậu nam sinh bị gọi tên nhăn nhó mặt mày, tỏ vẻ bực bội. Biết thế lúc nãy cứ đứng thụt lùi lại phía sau cho rồi. Tình đoàn kết bạn bè thì không nói làm gì, nhưng cái cô nàng này, chỉ trong nửa ngày nay đã gây ra bao nhiêu chuyện chướng tai gai mắt, nhìn là biết hạng người phiền phức, tốt nhất là không nên dây dưa.

 

Dương Hiểu Lệ đương nhiên bắt được thái độ chán chường của hai cậu bạn, trong lòng khó chịu vô cùng, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Nằm trên chiếc cáng do quân y cho mượn tạm, cô ta nhắm nghiền mắt lại, không muốn đối diện với ánh mắt soi mói, châm chọc của những người xung quanh.

 

Sao cô ta lại đen đủi đến thế cơ chứ? Sao lại xui xẻo đi lạc đến tận khu căn cứ quân sự, rồi lại còn đen đủi bị rắn c.ắ.n? Từ ngày xách vali vào cái phòng ký túc xá đó, mọi thứ với cô ta đều không suôn sẻ, cứ như thể bị sao quả tạ chiếu mệnh vậy!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lần này thì hay rồi, cô ta mất hết thể diện trước mặt bao nhiêu người. Chẳng biết mọi người sẽ bàn tán, đ.á.n.h giá cô ta ra sao. Sau này cô ta biết giấu mặt vào đâu?

 

Nhưng điều Dương Hiểu Lệ không ngờ tới là mọi người chẳng thèm bận tâm đến việc cô ta làm trò hề, mà là do những âm mưu thâm hiểm của cô ta đã bị phơi bày. Tiếng lành đồn xa, tiếng dữ đồn xa, giờ thì ai nấy đều biết tỏng cô ta định gài bẫy hãm hại Dư Tiểu Ngư nhưng gậy ông đập lưng ông, tự rước họa vào thân.

 

Loại người mưu mô xảo quyệt thế này, làm bạn với cô ta thật đáng sợ. Ai biết được có ngày nào đó cô ta sẽ đ.â.m lén sau lưng mình. Tốt nhất là tránh càng xa càng tốt!

 

Dưới sự chỉ dẫn của thầy, mọi người lại tiếp tục tản ra tìm kiếm thảo d.ư.ợ.c. Tô Nguyên Gia trao đổi vài câu với thầy hướng dẫn. Sau đó, có vài sinh viên chạy đến nhờ thầy giải đáp thắc mắc, thế là Tô Nguyên Gia lại có khoảng thời gian rảnh rỗi.

 

Anh quay đầu nhìn, thấy Dư Tiểu Ngư đang lom khom trên mặt đất, cẩn thận dùng chiếc xẻng nhỏ đào một cây thảo d.ư.ợ.c. Anh sải bước tiến lại gần.

 

“Có cần anh phụ một tay không?”

 

Giả Hồng ngẩng đầu lên, thấy anh thì nở nụ cười đầy ẩn ý: “Cần chứ anh! Anh giúp Tiểu Ngư đào cây thảo d.ư.ợ.c này lên với. Đất chỗ này cứng quá, khó đào tận gốc lắm!”

 

Nói rồi, cô nháy mắt ra hiệu cho Trang Yến Yến, hai người kéo nhau ra góc khác tìm thảo d.ư.ợ.c.

 

Dư Tiểu Ngư bất đắc dĩ ngước lên mỉm cười với Tô Nguyên Gia: “Hóa ra anh làm việc ở đây à!”

 

Tô Nguyên Gia đón lấy chiếc xẻng nhỏ từ tay cô, ngồi thụp xuống bên cạnh: “Ừ, hôm nay không tiện, hôm nào anh dẫn em vào tham quan nhé!”

 

“Thế có tiện không anh?”

 

Dư Tiểu Ngư sợ làm ảnh hưởng đến công việc của anh.

 

“Không sao đâu, vốn dĩ anh cũng có ý định đó rồi, chỉ là định đợi em quen với môi trường mới rồi mới đưa em đi!” Tô Nguyên Gia thoăn thoắt đào gốc thảo d.ư.ợ.c lên, ngước lên hỏi cô: “Có cần giữ lại bầu đất không em?”

 

Dư Tiểu Ngư gật đầu lia lịa: “Cần chứ anh, lát nữa đem về em còn phải trồng lại xuống đất!”