“Lát nữa em còn việc bận à?” Tô Nguyên Gia liếc nhìn cuốn sổ cô ôm khư khư trước n.g.ự.c.
Dư Tiểu Ngư cúi xuống nhìn cuốn sổ, giọng có chút chột dạ: “Vâng, em hơi bận chút việc!”
“Đi thôi, đi ăn cơm với anh đã. Nhắc mới nhớ, anh chưa từng được thưởng thức đồ ăn ở nhà ăn trường em đâu đấy!” Nói đoạn, chẳng màng đến sự phản đối của Dư Tiểu Ngư, anh đi thẳng lên phía trước.
Dư Tiểu Ngư đành lóc cóc theo sau. Tầng hai của nhà ăn cũng phục vụ các món xào, nhưng hiếm khi có sinh viên nào đi ăn một mình. Thường chỉ có những cô cậu sinh viên con nhà khá giả, nhân dịp sinh nhật hay muốn đãi khách mới xông xênh lên đây. Vậy nên dù đang là giờ cao điểm nhưng tầng hai lại khá vắng vẻ.
“Em muốn ăn gì?” Tô Nguyên Gia cầm sẵn giấy b.út ghi thực đơn, đưa cho Dư Tiểu Ngư chọn món.
Dư Tiểu Ngư nghĩ bụng, dù sao đây cũng là lần đầu tiên Tô Nguyên Gia dùng bữa ở nhà ăn trường, lại còn là cô khao, nên cô gọi vài món thịt mặn. Ở trong quân đội, việc nạp đủ protein từ thịt là rất cần thiết để duy trì và phát triển cơ bắp mà.
Tô Nguyên Gia gọi thêm một món canh, sau đó đưa tờ thực đơn cho nhân viên phục vụ: “Cho chúng tôi lên món nhanh nhanh một chút nhé, cô ấy đang có việc gấp!”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Dư Tiểu Ngư cảm thấy hơi áy náy. Vốn dĩ anh đến để đón cô về nhà họ Tô, không ngờ cuối cùng lại phải dùng bữa ở nhà ăn cùng cô: “Dạo này em bận bù đầu. Để lần sau em bù đắp cho anh một bữa ra trò nhé!”
Tô Nguyên Gia đang rót nước cho cô, nghe vậy ngước mắt lên nhìn cô: “Nhất ngôn cửu đỉnh đấy nhé!”
Dư Tiểu Ngư gật đầu như gà mổ thóc: “Chắc chắn rồi!”
“Uống nhiều nước vào. Dù bận rộn đến mấy cũng phải biết tự chăm sóc bản thân chứ!” Không nói thêm lời nào trách móc, anh chỉ lẳng lặng rót thêm nước vào cốc sau khi thấy cô tu cạn một hơi.
“Chắc phải một lúc nữa thức ăn mới lên. Em tranh thủ xem sách đi.”
Tô Nguyên Gia chỉ mong cô được ăn uống t.ử tế, không hề muốn làm xáo trộn kế hoạch của cô.
Dư Tiểu Ngư cũng chẳng khách sáo, rút cuốn sổ tay ra. Theo thói quen, cô đưa nắp b.út máy lên c.ắ.n. Chợt cảm nhận được ánh nhìn sắc lẹm từ người đối diện, cô ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt không đồng tình của Tô Nguyên Gia. Cô mỉm cười chữa thẹn, rút nắp b.út ra gắn vào đuôi b.út, rồi cúi xuống tiếp tục cặm cụi ghi chép.
Lộ trình học tập hiện tại được cô thiết lập dựa trên kinh nghiệm ôn thi cao học vô cùng khắc nghiệt của thế kỷ 21, thậm chí còn áp lực hơn gấp bội. Thời gian chuẩn bị của cô chỉ vỏn vẹn trong vòng một tháng.
Nhìn thấy cô nhanh ch.óng chìm vào trạng thái tập trung cao độ, Tô Nguyên Gia lặng lẽ buông một tiếng thở dài thườn thượt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Anh luôn hiểu rõ con người cô. Cô là một cô gái độc lập, kiên cường. Bất cứ việc gì cô đã đặt mục tiêu đều dốc toàn tâm toàn ý, không để lại bất cứ sự nuối tiếc nào. Chính vì vậy, cô luôn đạt được thành công trong mọi việc mình làm. Đặc điểm này ở cô khiến anh vô cùng ngưỡng mộ.
Một lát sau, món ăn bắt đầu được dọn lên. Tô Nguyên Gia dứt khoát yêu cầu nhân viên phục vụ mang thức ăn sang một bàn khác. Đợi thức ăn được dọn lên đầy đủ, anh mới cất giọng dịu dàng: “Ăn cơm đã em, đồ ăn dọn lên đủ rồi kìa!”
Dư Tiểu Ngư ngước nhìn chiếc bàn trống trơn trước mặt, chỉ có mỗi sách vở và sổ tay, vẻ mặt ngơ ngác: Đồ ăn đâu ra?
Tô Nguyên Gia đứng dậy, bước sang chiếc bàn bên cạnh rồi ngồi xuống: “Dọn dẹp đồ đạc rồi qua đây ăn đi em!”
Lúc này Dư Tiểu Ngư mới vỡ lẽ. Hai tai cô bỗng chốc đỏ lựng lên. Cô vội vã gom gọn đồ đạc, chạy ra bồn rửa tay mượn xà phòng rửa tay sạch sẽ. Khi quay lại, cô thấy Tô Nguyên Gia đã chu đáo múc sẵn cho mình một bát canh.
“Lại đây mau, húp miếng canh cho nóng!”
Vừa nói, anh vừa gắp thêm thức ăn bỏ vào bát cô. Dư Tiểu Ngư không nỡ chối từ thịnh tình của anh, gắp miếng nào cô ngoan ngoãn ăn sạch miếng nấy.
Thấy vậy, Tô Nguyên Gia vô cùng hài lòng: “Ngoan lắm. Nếu ngày thường em cũng tự giác ăn uống ngoan ngoãn thế này thì tốt biết mấy!”
Thực ra thường ngày Dư Tiểu Ngư chẳng hề bỏ bê bản thân. Mọi người chỉ thấy dáng vẻ cô tất bật ngược xuôi, chứ đâu biết cô luôn trữ sẵn đồ ăn trong không gian. Có điều, cô tiêu hao năng lượng quá nhanh nên mau đói.
Ăn xong, Tô Nguyên Gia không làm phiền cô nữa: “Thôi, lát nữa anh tự về. Em cứ tiếp tục công việc của mình đi nhé!”
Dư Tiểu Ngư mỉm cười vẫy tay chào tạm biệt: “Anh đi đường cẩn thận nhé, nhớ giữ bí mật giúp em đấy!”
“Chuyện giữ bí mật hay không còn tùy thuộc vào mức độ hợp tác của em. Nếu em cứ tiếp tục bỏ bê chuyện ăn uống thì anh không dám hứa trước điều gì đâu nhé!”
Tô Nguyên Gia nhướn mày.
Làm sao Dư Tiểu Ngư lại không hiểu ý anh: “Anh cứ yên tâm. Sau đợt bận rộn này, em cam đoan sẽ tẩm bổ lấy lại phong độ như xưa, biết đâu còn mũm mĩm hơn nữa ấy chứ!”