Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 363



 

Vẻ mặt cô lúc nói câu này trông vô cùng đáng yêu. Tô Nguyên Gia chỉ muốn đưa tay xoa rối mái tóc cô, nhưng anh đã kịp kiềm chế lại.

 

“Được rồi!”

 

Dư Tiểu Ngư vẫy tay chào anh, xoay người rảo bước về phía phòng Dược. Phù, nguy hiểm quá, may mà trước cửa phòng Dược chỉ lác đác vài người. Dư Tiểu Ngư vừa lẩm nhẩm xin lỗi vừa mở cửa lách vào trong.

 

“Bọn tớ cũng vừa mới tới thôi, cậu không cần phải xin lỗi đâu!”

 

“Đúng rồi đấy!”

 

...

 

Trong phòng Dược có rất nhiều dãy tủ gỗ được thiết kế với vô vàn ngăn kéo nhỏ. Bên ngoài mỗi ngăn kéo đều được dán nhãn ghi tên loại d.ư.ợ.c liệu. Đằng sau nhãn dán là những ghi chép chi tiết về đặc tính y học của loại thảo d.ư.ợ.c đó.

 

Khi không có tiết học, Dư Tiểu Ngư luôn túc trực ở đây, có khi ở lỳ cả nửa ngày trời. Tối đến trước khi đi ngủ, cô lại lôi cuốn sổ ghi chép lỗi sai ra ôn tập lại. Cuốn sổ ấy ghi chép những loại d.ư.ợ.c liệu mà cô hay nhầm lẫn, bên cạnh còn có những hình vẽ minh họa ngộ nghĩnh do cô tự phác họa để tăng cường trí nhớ.

 

“Sinh viên Dư Tiểu Ngư, đợi chút!”

 

Trên đường về ký túc xá, cô quản lý bất ngờ gọi giật cô lại.

 

Dư Tiểu Ngư tò mò bước tới: “Có chuyện gì vậy cô?”

 

Cô quản lý xách một chiếc túi lưới đựng đồ từ dưới gầm bàn lên, đặt lên bàn: “Một anh bộ đội nhờ cô đưa cái này cho cháu. Anh ấy xưng họ Tô, cháu cầm lên phòng đi!”

 

Dư Tiểu Ngư tròn mắt ngạc nhiên. Trong túi lưới cơ man nào là bánh trứng gà, mứt hoa quả, bánh sacima, bánh quy bơ, sôcôla. Bất ngờ nhất là Dư Tiểu Ngư còn nhìn thấy cả một hộp sữa bột.

 

Anh ấy lo cô không chịu ăn uống đàng hoàng thật đấy à? Coi cô như trẻ lên ba đi dỗ dành giống Đóa Đóa và Sanh Sanh chắc?

 

“Cháu cảm ơn cô ạ, làm phiền cô quá!”

 

Cô quản lý cười đầy ẩn ý, như thể đã thấu hiểu mọi chuyện: “Phiền phức gì đâu cháu ơi. Cậu thanh niên đó ngoan ngoãn lễ phép lắm, mày ngài mắt phượng, nhìn qua là biết con nhà gia giáo, t.ử tế rồi.”

 

Lúc này đang có vài sinh viên đi ngang qua. Thấy cô quản lý hào hứng ra mặt, Dư Tiểu Ngư vội vàng ngắt lời: “Dạ vâng, vậy cháu xin phép lên phòng trước ạ. Lần này cháu cảm ơn cô nhiều lắm! Chào cô ạ!”

 

“Được rồi, được rồi, mau về phòng tắm rửa nghỉ ngơi đi cháu, đi đi!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô quản lý xua tay giục cô lên phòng, nhưng trong lòng vẫn không ngớt lời khen ngợi. Cậu thanh niên đó duyệt!

 

Dư Tiểu Ngư xách túi đồ về phòng, và hiển nhiên lại gây ra một trận huyên náo cho nhóm Giả Hồng.

 

“Tiểu Ngư ơi là Tiểu Ngư, nhìn qua là đủ biết anh ấy xót xa vì thấy cậu gầy đi rồi. Cậu thử ngó xem đống đồ này xem, dù là món nào đi chăng nữa thì cũng chỉ truyền tải một thông điệp duy nhất thôi!”

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Giả Hồng cố tình bỏ lửng câu nói, quay sang nhìn Trang Yến Yến: “Cậu đoán thử xem thông điệp đó là gì?”

 

Trang Yến Yến vô cùng ăn ý phối hợp: “Thông điệp gì thế?”

 

Giả Hồng chộp lấy tay Trang Yến Yến, giả vờ làm ra vẻ mặt bí hiểm, hắng giọng, rồi cất giọng nghiêm túc: “Tiểu Ngư à, em phải tự chăm sóc tốt cho bản thân đấy nhé!”

 

Lời vừa thốt ra, cả phòng cười lăn cười bò.

 

Dư Tiểu Ngư đỏ mặt tía tai. Cô cố tình làm mặt giận: “Giả Hồng, cậu chán sống rồi hả? Có cần tớ cho mượn cuốn sổ tay ghi chép không?”

 

Giả Hồng lập tức nhào tới ôm chầm lấy Tiểu Ngư: “Tớ xin lỗi, tớ sai rồi. Cậu cứ coi như chưa nghe thấy gì nhé, à không, coi như tớ chưa từng nói gì đi. Đại nhân đại lượng tha lỗi cho tiểu nhân!”

 

Vừa nói, cô nàng vừa nhanh tay chộp lấy cuốn sổ tay trên bàn Dư Tiểu Ngư: “Ha ha ha, vừa nãy tớ vẫn chưa nói hết câu đâu. Hãy chăm sóc tốt cho bản thân nhé, nếu không thì... anh sẽ xót xa lắm đấy!”

 

Cô nàng cố tình hạ giọng trầm ấm, nhại lại giọng nam giới, chọc cho cả phòng lại được mẻ cười nghiêng ngả.

 

Người Dư Tiểu Ngư nóng ran. Cô chỉ biết trừng mắt lườm Giả Hồng, nhưng khuôn mặt ửng hồng cùng ánh mắt không có chút lực sát thương nào của cô hoàn toàn phản tác dụng. Trông cô lúc này càng thêm vẻ ngốc nghếch, lóng ngóng đáng yêu.

 

“Thôi được rồi, đùa chút thôi. Nhưng nghiêm túc mà nói, cậu phải thực sự chú ý đến sức khỏe của mình đấy. Tụi này nói cậu không nghe, giờ có người quản lý gắt gao thế kia rồi, cậu liệu mà nghe lời đi nhé!”

 

Sợ đùa dai quá trớn lại mất vui, Giả Hồng vội vàng lên tiếng hòa giải.

 

Tác giả có lời muốn nói: Cách mạng vẫn chưa thành công, đồng chí Tô cần phải nỗ lực hơn nữa!

 

Sau vụ "cứu trợ" đồ ăn vặt lần đó, Dư Tiểu Ngư còn nhận được thêm vài đợt "tiếp tế" quà vặt siêu to khổng lồ nữa. Thậm chí Ngô Tuệ Lệ còn sắm sửa quần áo, giày da mới gửi lên cho cô.

 

Trời bắt đầu ấm dần lên. Sinh viên rũ bỏ những lớp áo khoác dạ dày cộm, chuyển sang diện những bộ trang phục mùa xuân nhẹ nhàng, thoải mái. Có mấy bạn nữ diện chân váy dài chất liệu nhung tăm, kết hợp với đôi giày da nhỏ nhắn, dáng vẻ thướt tha, yểu điệu, tạo nên một khung cảnh mùa xuân rực rỡ sắc màu trên sân trường.