Nhóm Dư Tiểu Ngư, Giả Hồng cũng rục rịch mang những tấm chăn bông dày cộp của mùa đông ra sân phơi nắng, chuẩn bị thay chăn mỏng hơn.
Trên sân thể d.ụ.c lúc này la liệt những tấm chăn được đem ra phơi. Sợ bị kẻ gian "nhảy" mất, mọi người thường rải chiếu ngồi trông chăn, tiện thể lôi sách ra đọc. Căn ke thời gian hòm hòm thì ra lật chăn lại, đảm bảo chăn được nắng phơi khô rang cả hai mặt.
Giả Hồng bắt gặp một cô bạn mặc váy xúng xính đi ngang qua. Mấy gã con trai xung quanh cứ phải gọi là mắt chữ O mồm chữ A, dán c.h.ặ.t mắt vào người ta. Có tên bạo dạn còn dán mắt nhìn theo bóng cô nàng đến tận khi khuất bóng.
“Tiểu Ngư à, nếu cậu mà diện váy vào thì không biết sẽ có bao nhiêu anh chàng gục ngã vì cậu nữa!”
Giả Hồng sực nhớ ra đợt Tiểu Ngư mới được gửi quần áo mới lên. Không chịu nổi sự nài nỉ ỉ ôi của các bạn cùng phòng, cô nàng đành lôi ra ướm thử. Một chiếc chân váy chữ A màu đen dài đến mắt cá chân, kết hợp với chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi, phần cổ áo còn điểm xuyết chút ren bèo điệu đà, tinh tế vô cùng. Tiểu Ngư vừa khoác bộ cánh đó lên người, cả phòng đều không thể rời mắt, đẹp đến nghẹt thở.
Đáng tiếc là Tiểu Ngư chẳng bao giờ lôi ra mặc.
Lý do Tiểu Ngư đưa ra là: Dạo này đang bận tối tăm mặt mũi, không được phép lơ là, phân tâm. Mặc quần dài vẫn là chân ái!
Kỳ thi sát hạch mà ông Bạch giao hẹn chỉ còn đúng một tuần nữa. Dư Tiểu Ngư đành phải "vắt chân lên cổ" ôn tập lại kiến thức, lấp đầy những lỗ hổng trong giai đoạn nước rút này.
Thấy Tiểu Ngư ngó lơ mình, vẫn cắm mặt vào đống sách vở, Giả Hồng đành phải tém lại bản tính hóng hớt, tiếp tục "gặm" cuốn sách Dược lý. Vừa đọc, cô nàng vừa cảm thấy tủi thân. Sao khoảng cách giữa người với người lại lớn đến thế cơ chứ? Tiểu Ngư chỉ mất một thời gian ngắn đã có thể nắm trọn 7, 8 phần kiến thức, trong khi cô nàng cày cuốc ngày đêm cũng chỉ vớt vát được 2, 3 phần là cùng. Chênh lệch quá lớn!
==
Thoáng cái đã đến ngày hẹn thi sát hạch với ông Bạch. Sáng hôm đó Dư Tiểu Ngư thức dậy từ rất sớm, chạy bộ hai vòng quanh sân thể d.ụ.c rồi mới đi ăn sáng. Đầu óc hoàn toàn tỉnh táo, minh mẫn. Ăn xong, cô gập lại cuốn sổ ghi chép lỗi sai, đã đến lúc "lên thớt" rồi!
Hơn một tháng trời ròng rã cày cuốc bận rộn, đã đến lúc cô kiểm tra lại thành quả học tập của mình xem đạt đến trình độ nào rồi!
Như thường lệ, sau khi dọn dẹp phòng Dược sạch sẽ tinh tươm, Dư Tiểu Ngư ngồi đợi nhóm ông Bạch đến.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Một lát sau, ông Bạch, Hiệu trưởng Lâm cùng hai giảng viên chuyên ngành cũng đã có mặt.
Ông Bạch tay xách nách mang mấy cành thảo mộc bọc trong giấy báo. Rõ ràng là "có chuẩn bị mà đến". Dư Tiểu Ngư tự xốc lại tinh thần, sẵn sàng nghênh chiến.
“Tiểu Ngư, ra đây nào. Đã ăn sáng chưa cháu?” Ông Bạch đặt bó thảo mộc sang một bên, xắn tay áo lên, cười chào cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dư Tiểu Ngư gật đầu: “Cháu ăn rồi ạ!”
Thấy cô nàng trong tư thế hừng hực khí thế, tâm lý vững vàng, ông Bạch đoán chắc cô bé đã chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng.
“Tốt lắm. Giờ ông sẽ phổ biến lại thể lệ cuộc thi nhé. Ngăn kéo trong phòng Dược này sẽ được xáo trộn vị trí ngẫu nhiên. Bốn người bọn ông, mỗi người sẽ chọn ngẫu nhiên 25 ngăn kéo, tổng cộng là 100 loại d.ư.ợ.c liệu. Cháu chỉ cần trả lời đúng tên và d.ư.ợ.c tính của 90 loại là coi như vượt qua bài sát hạch. Cháu có thắc mắc gì không?”
Dư Tiểu Ngư cảm thấy mọi thứ đều rất rõ ràng: “Cháu không có thắc mắc gì ạ.”
“Vậy được, cháu ra ngoài chờ một lát để bọn ông đổi chỗ các ngăn kéo đã nhé!”
Dư Tiểu Ngư ngoan ngoãn ra ngoài hành lang đứng chờ. Ông Bạch và những người còn lại nhìn nhau, bắt đầu bắt tay vào việc.
“Xong rồi, cháu vào đi!”
Dư Tiểu Ngư bước vào phòng. Các ngăn kéo vẫn trông y hệt lúc cô vừa bước ra, chẳng nhìn ra được sự khác biệt nào. Nhưng thực chất vị trí của chúng đã bị đảo lộn hoàn toàn.
Ông Bạch tiến lên một bước về phía dãy tủ: “Vậy để ông mở hàng trước nhé!”
Ông tiện tay kéo một ngăn kéo bất kỳ ra.
“Nào, đây là loại đầu tiên!”
Dư Tiểu Ngư nhón lấy một miếng d.ư.ợ.c liệu từ trong ngăn kéo, quan sát vài giây rồi đưa lên mũi ngửi: “Phục linh. Vị ngọt, nhạt, tính bình. Công dụng lợi thủy thẩm thấp, kiện tỳ, an thần. Phục linh gọt bỏ vỏ đen, kết hợp với củ mài khô có thể trị chứng tiểu nhiều. Phục linh nghiền thành bột, trộn vào men rượu để ủ rượu, làm thành rượu phục linh, uống vào có thể chữa chứng hoa mắt ch.óng mặt...”
...
Thoáng cái đã đến lượt vị giảng viên cuối cùng đưa ra câu hỏi. Mặc dù ông Bạch đã hào phóng cho phép Dư Tiểu Ngư được quyền sai 10 câu, nhưng đến thời điểm hiện tại, cô vẫn chưa trả lời trật một câu nào. Đáy mắt ông Bạch tràn ngập sự hài lòng. Ông và Hiệu trưởng Lâm nhìn nhau, đều đọc được sự tán thưởng trong mắt đối phương.