Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 367



 

Cô len lén ngước lên nhìn Tô Nguyên Gia, mới phát hiện ra hai tai anh cũng đang đỏ ửng. Hóa ra không phải chỉ mình cô cảm thấy ngượng ngùng.

 

Tô Nguyên Gia nắm c.h.ặ.t bàn tay lại, đặt lên môi ho khan một tiếng để che giấu sự bối rối: “Chào cô ạ, bọn cháu đi đây. Chúc cô cuối tuần vui vẻ ạ!”

 

Cô quản lý ký túc xá vội vàng vẫy tay chào: “Tốt tốt tốt, đi chơi vui vẻ nhé, mọi người đều vui vẻ nhé!”

 

Vừa bước ra khỏi cổng ký túc xá, lại càng có nhiều ánh mắt đổ dồn về phía Dư Tiểu Ngư, đa số đều đang săi ngắm bộ trang phục cô đang mặc trên người.

 

Mãi sau này Dư Tiểu Ngư mới phát hiện ra, phong cách phối đồ y chang như vậy xuất hiện nhan nhản khắp sân trường. Giả Hồng cứ khăng khăng cho rằng chính cô là người tạo ra trào lưu này, và phần lớn nguyên nhân là bởi cô mặc bộ đồ đó quá xuất sắc.

 

Tất nhiên, đó là chuyện của sau này.

 

Lúc này, họ đã yên vị trên xe. Không có tài xế, chỉ có hai người bọn họ.

 

“Hôm nay em muốn ăn món gì?”

 

“Tối nay chúng ta ăn gì thế anh?”

 

Hai người lại một lần nữa vô tình đồng thanh cất lời. Dư Tiểu Ngư sững người trong giây lát. Cả hai nhìn nhau cười đầy ăn ý rồi dời mắt đi chỗ khác. Qua gương chiếu hậu ngoài xe, Dư Tiểu Ngư thấy khóe môi mình đang cong lên một nụ cười không thể kiểm soát. Cô khẽ mím môi, len lén liếc nhìn sang Tô Nguyên Gia, phát hiện anh cũng đang cười vô cùng rạng rỡ.

 

Dư Tiểu Ngư ngoảnh mặt đi, chống khuỷu tay lên cửa sổ xe, c.ắ.n c.ắ.n móng tay cái để cố nén nụ cười trên môi.

 

Ngốc nghếch thật đấy!

 

“Thời gian qua em đã vất vả nhiều rồi. Tranh thủ dịp này cuối tuần, thư giãn xả hơi một chút đi em!”

 

Dư Tiểu Ngư đưa tay vuốt lại phần tóc mái lòa xòa, giọng có phần ngại ngùng: “Hôm nay em ngủ một mạch đến tận một giờ chiều mới tỉnh. Dạo trước cày cuốc ngày đêm em cũng chẳng thấy xi nhê gì, ai dè vừa thi xong là cơn buồn ngủ ập đến kinh khủng khiếp, ngủ không biết trời đất là gì luôn.”

 

“Cũng bình thường thôi em. Thi thoảng hoàn thành xong nhiệm vụ, anh cũng tranh thủ chợp mắt thêm một lúc. Em đã đói bụng chưa?” Tô Nguyên Gia ân cần nhìn Tiểu Ngư.

 

Dư Tiểu Ngư xoa xoa bụng: “Lúc ngủ dậy em có ăn lót dạ mấy cái bánh quy với uống một cốc sữa rồi, nên giờ vẫn chưa thấy đói anh ạ!”

 

Một lát sau, Dư Tiểu Ngư thấy xe chạy chầm chậm lại. Vừa định mở miệng hỏi thì Tô Nguyên Gia đã tấp xe vào lề đường: “Anh ghé mua chút đồ, đợi anh một lát nhé!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dư Tiểu Ngư ngoái nhìn ra ngoài cửa sổ. Ơ kìa, đây chẳng phải là Cửa hàng Bách hóa Hữu Nghị sao?

 

Tô Nguyên Gia quay lại rất nhanh. Vừa lên xe, anh đã dúi ngay một chiếc túi giấy vào tay Dư Tiểu Ngư: “Anh không rõ em chuộng vị nào nên mỗi vị anh lấy một cái. Em nếm thử xem ưng vị nào nhất, hôm sau anh lại mua tiếp!”

 

Dư Tiểu Ngư hé mở miệng túi ra xem. Chà, bên trong toàn là mấy chiếc bánh kem nhỏ xinh xắn được đóng gói cẩn thận. Cô tiện tay lấy một chiếc ra. Vừa mở lớp giấy gói, mùi kem sữa thơm lừng đã xộc thẳng vào mũi. À, là vị kem bơ.

 

Dư Tiểu Ngư mừng rỡ ngước nhìn Tô Nguyên Gia, rồi hai tay nâng niu chiếc bánh kem, lấy chiếc thìa nhỏ ra xúc từng miếng thưởng thức. Thời này thìa gỗ nhỏ xíu đang thịnh hành, cảm giác ăn bánh kem mà giống hệt như đang xúc kem ly đóng hộp ở thời hiện đại vậy.

 

Tô Nguyên Gia nhìn dáng vẻ mãn nguyện của Tiểu Ngư, đôi mắt cô híp lại thành hình bán nguyệt, trong lòng anh cũng lâng lâng một niềm vui sướng khó tả: “Ngon không em?”

 

Dư Tiểu Ngư gật đầu lia lịa: “Ngon lắm anh! Hay anh cũng nếm thử một miếng đi!”

 

Lời vừa ra khỏi miệng, Dư Tiểu Ngư mới sực nhớ ra mình lỡ lời. Anh ấy đang tập trung lái xe cơ mà.

 

Nhưng tay đã nhanh hơn não, cô đã lỡ xúc một thìa bánh kem bơ chìa ra trước mặt anh.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Ăn chung một cái thìa... có vẻ không ổn cho lắm!

 

“Thôi khỏi, sắp đến nơi rồi. Em cứ nhẩn nha mà ăn đi!” Nhìn thấy khuôn mặt cô đỏ bừng như quả cà chua chín, lại liếc xuống chiếc thìa trên tay cô, dường như lờ mờ đoán ra điều gì đó, vành tai Tô Nguyên Gia cũng bắt đầu nóng ran lên.

 

Nghe anh từ chối, Dư Tiểu Ngư thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng: “Vậy em ăn trước nhé, lát về nhà anh nếm thử xem sao!”

 

Nói đoạn, cô cúi gằm mặt, chuyên tâm "diệt gọn" chiếc bánh kem.

 

May mà anh ấy không đồng ý. Chứ nếu không hai đứa lại phải dùng chung một cái thìa, đến lúc đó chắc cô độn thổ vì xấu hổ mất.

 

Lúc xe rẽ vào sân nhà, vô tình bắt gặp một bà thím hàng xóm đang từ trong nhà họ Tô bước ra. Ngô Tuệ Lệ đang tiễn bà ấy ra tận cửa.

 

“Ái chà chà, Nguyên Gia về rồi đây này! Vừa nhắc tào tháo là tào tháo xuất hiện luôn. Ơ kìa, vị khách quý hóa nào đi cùng cháu thế này?”

 

Bà thím hàng xóm đon đả cười nói với Tô Nguyên Gia. Nhưng khi lia mắt sang cô gái vừa bước xuống từ ghế phụ, nụ cười trên môi bà thím chợt tắt ngấm. Bà vội vàng quay sang nhìn Ngô Tuệ Lệ dò xét.