Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 368



 

Ngô Tuệ Lệ tươi cười vẫy gọi Tiểu Ngư lại gần: “Người này à, là con gái cưng của tôi đấy! Dù không phải do tôi đứt ruột đẻ ra nhưng còn thân thiết hơn cả m.á.u mủ ruột thịt!”

 

Bà thím hàng xóm bừng tỉnh ngộ: “À, ra đây là cô họ hàng ở quê mà chị bảo đang lên thủ đô học đại học đấy à?”

 

“Gọi là họ hàng e còn chưa đủ thân thiết. Chị gái à, đây là con gái tôi cơ mà!” Ngô Tuệ Lệ ôm choàng lấy Tiểu Ngư, vẻ mặt vô cùng âu yếm!

 

Nụ cười của bà thím hàng xóm có phần gượng gạo. Lúc này, Tô Nguyên Gia đang khệ nệ xách đồ đạc từ trên xe xuống. Dư Tiểu Ngư toan chạy lại phụ một tay. Nhìn hai đứa đứng cạnh nhau, trai tài gái sắc, đúng là môn đăng hộ đối không chê vào đâu được. Cái thằng ngốc này, phải mau ch.óng chớp lấy thời cơ mới được!

 

Đúng là "con không vội mà mẹ đã cuống cuồng"!

 

Bà thím hàng xóm quay sang nhìn Ngô Tuệ Lệ, vừa vặn bắt gặp biểu cảm đầy ẩn ý của bà. Thế là bà thím vỡ lẽ mọi chuyện. Ngô Tuệ Lệ nở một nụ cười rạng rỡ với bà thím. Bà thím đành viện cớ bận việc xin phép cáo lui!

 

“Vâng, chị gái lúc nào rảnh rỗi lại sang nhà em chơi nhé!”

 

Dứt lời, bà vội vàng chạy ra đỡ đồ giúp Tiểu Ngư: “Đưa đây, đưa đây, để cô xách cho. Cháu mau vào nhà đi. Mấy thứ lỉnh kỉnh này cứ để thằng Nguyên Gia lo, sức dài vai rộng như nó phải làm việc nặng chứ!”

 

Dư Tiểu Ngư quay đầu lại nhìn Tô Nguyên Gia. Anh hất hất cằm, ra hiệu cho cô vào nhà trước.

 

“Cô ơi, anh Nguyên Gia mua mấy cái bánh kem ngon lắm. Lát nữa cô nếm thử xem sao nhé!”

 

“Thằng bé này coi vậy mà cũng biết ý phết nhỉ. Cô dặn nó từ lâu rồi, con gái thời nay chuộng mấy cái bánh kem bơ nhỏ xinh này lắm. Ôi chao, cháu mặc chiếc váy này trông xinh xắn quá đi mất. Ngay từ lúc đầu nhìn thấy chiếc váy này, cô đã nhủ thầm chắc chắn mặc lên người cháu sẽ rất hợp. Quả nhiên không sai lệch đi đâu được!” Ngô Tuệ Lệ kéo tay Tiểu Ngư, xoay cô một vòng để ngắm nghía.

 

“Trời đất, cháu gầy rộc đi nhiều thế này. Học hành vất vả lắm phải không cháu?”

 

Biết không thể giấu giếm được, Dư Tiểu Ngư vội vàng lắc đầu phủ nhận: “Đâu có ạ, dạo này người ta chuộng mốt cò hương mà cô. Gầy gầy mặc đồ mới tôn dáng ạ!”

 

Ngô Tuệ Lệ không đồng tình: “Cháu đang tuổi ăn tuổi học, sức khỏe là ưu tiên hàng đầu, đừng có chạy theo mấy cái mốt vớ vẩn đó làm gì!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thím Lưu đang bê ly sữa nóng cho Tiểu Ngư, cũng hùa theo: “Đúng đấy cháu ạ. Có thực mới vực được đạo. Con gái phải có da có thịt, mặt mũi bầu bĩnh chút mới có phúc tướng chứ!”

 

Dư Tiểu Ngư lặng lẽ bưng ly sữa lên uống. Quả nhiên, tiêu chuẩn cái đẹp mỗi thời mỗi khác.

 

“Tiểu Ngư này, tối nay nhà mình ăn sủi cảo nhé, cháu thấy sao?” Ngô Tuệ Lệ hào hứng đề xuất!

 

“Dạ tuyệt quá ạ! Để cháu phụ một tay nhé!” Dư Tiểu Ngư cũng đã lâu lắm rồi chưa được ăn sủi cảo.

 

“Nhất trí luôn!”

 

Lúc Tô Nguyên Gia bước lên lầu, Ngô Tuệ Lệ chạy theo, kéo tay anh hỏi nhỏ: “Con đã ngỏ lời với Tiểu Ngư chưa?”

 

Tô Nguyên Gia không ngờ mẹ mình lại hỏi thẳng thừng đến vậy. Anh cầm bộ quần áo định thay, ra hiệu cho mẹ là mình đang chuẩn bị thay đồ.

 

“Có gì mà không nói được. Mẹ là mẹ con cơ mà. Vừa nãy chạm mặt bà thím ở cổng, con có biết bà ấy là ai không? Bà ấy nổi tiếng mát tay mai mối trong khu này đấy. Mẹ không tin là con không biết bà ấy đến đây với mục đích gì. Mẹ nói thật cho con biết nhé, hôm nay bà ấy sang đây chính là để thăm dò tình hình đấy. Mẹ đã chặn họng bà ấy rồi, bảo chuyện chung thân đại sự là do con cái tự quyết, bố mẹ hoàn toàn tôn trọng ý kiến của con. May mà lúc bà ấy chuẩn bị ra về thì hai đứa về tới nơi. Mẹ nói đến nước này, chắc chắn bà ấy đã hiểu ý mẹ rồi!”

 

Tô Nguyên Gia gật gù: “Vâng, con biết rồi. Nhưng bây giờ con phải thay quần áo đã!”

 

Ngô Tuệ Lệ thấy con trai vẫn không chịu mở miệng nói rõ ngọn ngành, bèn phát vào cánh tay anh một cái: “Với mẹ mà con cũng không nói thật à? Đừng quên Tiểu Ngư nhà ta vừa xinh đẹp lại giỏi giang. Lên đại học chắc chắn có khối vệ tinh vây quanh. Con mà không nhanh tay chớp lấy cơ hội, lỡ con bé gặp được anh chàng nào ưu tú hơn, đến lúc đó con đừng có vác mặt về khóc lóc với mẹ nhé! Hơn nữa, chuyện này nam nhi đại trượng phu phải là người mở lời trước chứ, lẽ nào con định đợi Tiểu Ngư mở miệng trước? Ây da! Con đẩy mẹ làm gì? Mẹ là người từng trải, tâm sinh lý con gái thế nào mẹ hiểu rõ hơn con nhiều. Thôi được rồi, đừng đẩy nữa, mẹ xuống lầu đây! Tự con liệu mà tính toán cho kỹ vào!”

 

Tô Nguyên Gia khẽ mím môi. Đợi đóng cửa lại, anh nhanh ch.óng thay bộ quần áo mặc ở nhà.

 

Nhớ lại lời mẹ dặn về việc sẽ có những anh chàng ưu tú khác, sẽ có nhiều người thầm thương trộm nhớ Tiểu Ngư, trong lòng anh bỗng dưng bực bội, khó chịu lạ thường.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ