Mọi người đang chuẩn bị ra về đều xúm lại chào hỏi ông.
Hiệu trưởng Lâm mỉm cười hiền từ, gật đầu chào lại mọi người: “Các em có việc thì cứ về trước đi. Thầy có chút chuyện cần trao đổi riêng với Tiểu Ngư!”
Mọi người theo phản xạ đều hướng ánh mắt về phía Chu Tiệp. Hiệu trưởng Lâm cũng chú ý tới điều này, bèn nói thêm: “Chu Tiệp cũng ở lại nhé!”
La Thiên Phương rất muốn được ở lại, nhưng tự biết năng lực của mình có hạn, đành ngậm ngùi liếc nhìn Chu Tiệp rồi miễn cưỡng rời đi, bước chân nặng trĩu.
Trong phòng thí nghiệm lúc này chỉ còn lại ba người. Trước tiên, Hiệu trưởng Lâm xem qua số liệu thí nghiệm của Chu Tiệp, rồi đưa ra vài lời nhận xét: “Cứ từ từ thôi em. Em đã thể hiện rất xuất sắc rồi. Công việc này đòi hỏi sự tỉ mỉ, nóng vội cũng không giải quyết được gì. Hơn nữa, phải chuẩn bị sẵn tâm lý cho những lần thất bại liên tiếp!”
Chu Tiệp liên tục gật đầu vâng dạ.
“Được rồi, em vất vả rồi. Về nghỉ ngơi sớm đi!” Hiệu trưởng Lâm trả lại tập tài liệu cho cậu ta.
Chu Tiệp liếc nhìn Dư Tiểu Ngư, môi mấp máy như muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng vẫn im lặng gom đồ đạc rời khỏi phòng thí nghiệm.
Hiệu trưởng Lâm cười hiền từ, kéo ghế mời Tiểu Ngư ngồi: “Thế nào? Đã quen với môi trường mới chưa? Về cơ sở vật chất, bạn bè, mọi thứ ổn cả chứ?”
Dư Tiểu Ngư gật đầu: “Mọi thứ đều rất tốt ạ. Cháu cũng đã được cấp phát đầy đủ dụng cụ cá nhân. Nhìn chung là một sự khởi đầu rất thuận lợi ạ!”
Hiệu trưởng Lâm nương theo ánh mắt cô, nhìn về phía những dụng cụ xếp trên bàn: “Cháu có thể mượn được những dụng cụ đó, chứng tỏ cháu đã khiến mọi người nể phục. Đây là một tín hiệu đáng mừng. Tuy nhiên, cháu cũng đừng đặt quá nhiều áp lực lên bản thân. Dự án hiện tại đã đi được một nửa chặng đường rồi. Bây giờ cháu mới bắt tay vào thì có lẽ hơi muộn màng. Cứ từ từ mà tiến bước nhé! Hôm nay thầy tìm cháu là có một chuyện khác. Sắp tới, Cục Quản lý Dược phẩm Quốc gia sẽ tổ chức một buổi hội thảo. Thầy nhận được giấy mời và muốn rủ cháu cùng tham dự. Thành phần tham dự hầu hết đều là những người hoạt động trong lĩnh vực y d.ư.ợ.c. Cháu thấy sao? Có muốn đi cùng thầy không?”
Dư Tiểu Ngư gật đầu cái rụp không chút đắn đo: “Dạ có ạ, cháu muốn đi!”
Đã là những người trong giới y d.ư.ợ.c thì đây chính là mạng lưới quan hệ quý giá cho tương lai của cô. Cơ hội làm quen với nhiều người trong ngành như thế này, bỏ lỡ thì quả là phí hoài!
Hiệu trưởng Lâm thấy vẻ mặt hào hứng của cô cũng bất giác mỉm cười: “Tốt lắm. Vậy sáng thứ sáu tuần này, cháu cứ đến thẳng văn phòng tìm thầy, chúng ta cùng đi nhé!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tất cả cuộc hội thoại này đã lọt trọn vào tai Chu Tiệp, người nãy giờ vẫn đứng lấp ló ngoài cửa phòng. Cậu ta siết c.h.ặ.t tập tài liệu trong tay, ánh mắt đăm chiêu không biết đang nghĩ gì. Một cơ hội tuyệt vời như vậy, nếu được tham gia, chắc chắn cậu ta sẽ học hỏi được rất nhiều điều. Tại sao Hiệu trưởng Lâm lại chọn Dư Tiểu Ngư mà không phải là cậu ta?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Chu Tiệp nuốt nước bọt một cách khó nhọc, đáy mắt lóe lên một tia u ám. Cậu ta xoay người bước về phía phòng thay đồ.
——
Ngày thứ sáu, Dư Tiểu Ngư cố tình chọn một bộ trang phục trang nhã, lịch sự. Mái tóc dài được buộc cao gọn gàng, tôn lên vẻ ngoài năng động, thanh tú.
“Chẳng phải Thiếu tá Tô hẹn chiều nay mới đến sao? Cậu sửa soạn tươm tất thế này là định đi đâu đấy!”
Giả Hồng bưng cốc nước đứng cạnh Dư Tiểu Ngư, nhìn cô chải tóc: “Ôi chao, cậu chải cái kiểu đuôi ngựa gì mà lòa xòa thế kia, phải chải cho nó mượt mà, bóng bẩy vào chứ. Nhìn mớ tóc của cậu xem, chả có tí nếp nang nào cả. Để tớ chải lại cho!”
Dư Tiểu Ngư vẫn giữ thói quen từ kiếp trước, không dùng lược mà vuốt thẳng bằng tay. Đến khi buộc xong mới sực nhớ ra kiểu tóc này không hợp với gu thẩm mỹ thời bây giờ. Thời này người ta chuộng kiểu tóc b.úi bóng mượt, chải ép sát vào da đầu. Cô đành phải thay đổi chiến thuật, rẽ ngôi 3/7 chừa lại chút mái, phần tóc phía sau dùng lược chải gọn gàng thành kiểu đuôi ngựa, rồi vén phần tóc mái ra sau tai để khuôn mặt trông thon gọn hơn.
“Tiểu Ngư, tớ thấy cậu buộc tóc kiểu gì cũng đẹp hơn tớ là sao nhỉ. Cái này là cậu tiện tay buộc bừa thôi à?”
Giả Hồng nhìn cô bạn chỉ vài đường cơ bản đã hô biến ra một kiểu tóc xinh xắn, không khỏi ghen tị.
Dư Tiểu Ngư vừa chỉnh lại dây buộc tóc vừa nói: “Hôm nào rảnh rỗi, tớ sẽ 'cầm tay chỉ việc' truyền bí kíp cho cậu!”
Giả Hồng giơ ngón tay cái lên tán thưởng: “Đỉnh thật, quá đỉnh. Đến buộc tóc đuôi ngựa mà cũng có bí kíp riêng. Tiểu Ngư ơi, cậu gom hết mấy cái ngón nghề của cậu truyền lại cho tớ đi!”
“Được thôi, nhưng phải nộp học phí đấy nhé, cậu tự xem mà liệu!” Dư Tiểu Ngư nhéo nhẹ má Giả Hồng, xách túi bước ra khỏi phòng.