Xuống đến tầng một, cô ghé vào phòng quản lý báo một tiếng. Lỡ như Tô Nguyên Gia có đến tìm, thì nhắn lại là cô đi dự hội thảo với Hiệu trưởng Lâm, kẻo anh ấy lại lo lắng không tìm thấy người.
Ai ngờ, vừa bước chân ra khỏi cửa ký túc xá, cô đã chạm mặt Vương Hằng đang đứng chực chờ dưới gốc cây!
Đã mấy ngày nay cậu ta không thò mặt đến phòng thí nghiệm, cũng không tìm cô gây sự. Cô còn tưởng cậu ta đã từ bỏ ý định quấy rầy mình rồi, không ngờ cô lại đ.á.n.h giá con người ta quá cao!
“Chào bạn Dư Tiểu Ngư! Trùng hợp ghê, cậu đang đến phòng thí nghiệm à? Đi chung nhé!” Vương Hằng vẫy tay gọi Dư Tiểu Ngư, sấn sổ bước lại gần.
Đường đến phòng thí nghiệm và văn phòng của Hiệu trưởng nằm ở hai hướng hoàn toàn ngược nhau. Dư Tiểu Ngư phớt lờ cậu ta, rẽ sang hướng khác.
Vương Hằng lẽo đẽo theo sau, giở giọng cợt nhả: “Sao thế? Học sinh ngoan hôm nay cũng cúp cua à? Có phải thấy làm việc trong phòng thí nghiệm nhàm chán quá không? Tớ cũng thấy thế. Hay là để tớ dẫn cậu đi chơi xả stress nhé. Cậu muốn đi đâu? Vạn Lý Trường Thành hay Cố Cung?”
Dư Tiểu Ngư dừng bước, nhìn cậu ta với vẻ mặt cạn lời: “Cậu rảnh rỗi thì mặc xác cậu, đừng nghĩ ai cũng rảnh rỗi như cậu. Hơn nữa, tớ không nghĩ mối quan hệ của chúng ta thân thiết đến mức có thể rủ nhau đi chơi. Yêu cầu cậu đừng đi theo tớ nữa, phiền phức lắm!”
Vương Hằng bật cười khoa trương: “Thế này mà đã gọi là phiền phức à? Vậy nếu tớ tuyên bố theo đuổi cậu, đứng dưới sân ký túc xá đọc thư tình cho cậu nghe thì gọi là gì?”
Dư Tiểu Ngư trừng mắt lườm cậu ta không thương tiếc: “Cậu có biết miếng cao dán nhức mỏi không? Nếu cậu làm thế thì cậu chính là cái miếng cao dán đó đấy, dai như đỉa, đáng ghét vô cùng!”
Nụ cười trên môi Vương Hằng dần tắt lịm. Dù cậu ta luôn tỏ ra bất cần đời, thấy mọi thứ trên đời đều vô vị tẻ nhạt, nhưng cậu ta cũng không muốn bị người khác gán ghép cho những từ ngữ khó nghe như vậy.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
“Dư Tiểu Ngư, cậu cũng thú vị phết đấy!”
Dư Tiểu Ngư chẳng thèm buồn liếc cậu ta thêm một cái, ném cho cậu ta cái lườm sắc lẹm rồi bỏ đi.
Với loại người này, cô thực sự không muốn lãng phí dù chỉ là một lời phản bác.
Vương Hằng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng lưng Dư Tiểu Ngư, khóe môi khẽ nhếch lên. Thảo nào Phạm Minh lại để tâm đến cô gái này đến vậy. Dư Tiểu Ngư quả thực không giống những cô gái khác. Đổi lại là người khác, vừa nhìn thấy cậu ta chắc đã sợ hãi né tránh rồi, nói gì đến chuyện nghe cậu ta trêu ghẹo, tỏ tình.
Chẳng lẽ do nghe nhiều quá nên chai sạn cảm xúc rồi?
Cái thằng nhóc Phạm Minh kia, tuy mất đi ô dù chống lưng nhưng gu thẩm mỹ vẫn còn khá lắm.
Khoan đã, cậu ta vừa nhìn thấy gì kia...
Dư Tiểu Ngư leo lên xe của Lâm Vĩnh Nguyên!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quả nhiên là ngày càng thú vị!
Dư Tiểu Ngư lên xe, thắc mắc: "Chẳng phải bảo là đến văn phòng thầy ạ? Hay là do em ra trễ?"
Thầy Lâm lắc đầu: "Không trễ, thầy nghĩ đi xe qua luôn cho tiện. Tên kia... đang bám riết lấy em đấy à?"
Lúc nãy xe đỗ ở đây, mọi chuyện thầy đều thu vào tầm mắt cả rồi.
Dư Tiểu Ngư cũng chẳng có ý định giấu giếm: "Dạ vâng."
"Em đừng sợ, lão Bạch quen biết không ít người trên bộ đội ở Viện Quân y, để hôm nào thầy nhờ ông ấy đ.á.n.h tiếng một câu!"
Ý thầy là...
"Nhà cậu ta làm trên bộ đội ạ?"
Thầy Lâm gật đầu: "Đúng vậy. Chẳng phải trước kia có đợt tiến cử công nông binh nhập học sao, chính bố mẹ cậu ta đã tìm trăm phương ngàn kế tống cậu ta vào đây. Chứ vào rồi cũng có lo học hành gì cho cam, ngày ngày chỉ biết lêu lổng qua chuyện!"
Thầy thở dài, lắc đầu ngao ngán. Đối với những thành phần học viên bất hảo như vậy, thầy luôn cảm thấy vô cùng thất vọng. Những suất học đó có được đâu dễ dàng gì, biết bao nhiêu người ngày đêm mong ngóng có được một cơ hội, vậy mà những kẻ có được lại chẳng biết trân trọng.
Dư Tiểu Ngư mím môi: "Thầy Lâm, cậu ta có vẻ chơi khá thân với Phạm Minh!"
Nét mặt già nua của thầy Lâm chợt cứng đờ. Lần trước xảy ra chuyện của Phạm Minh, thầy đã tỏ thái độ không tốt với Dư Tiểu Ngư. Khó khăn lắm con bé mới không để bụng chuyện cũ, vậy mà giờ lại nhảy đâu ra thêm một tên Vương Hằng nữa chứ.
"Em cứ yên tâm, chuyện này thầy nhất định sẽ giải quyết cho em!"
Chút bản lĩnh này, thầy vẫn phải có chứ!
Dư Tiểu Ngư cũng không từ chối, mỉm cười với thầy Lâm: "Vậy em xin cảm ơn thầy Lâm trước ạ!"
Dọc đường đi, thầy Lâm lại ân cần căn dặn cô đôi điều cần lưu ý lát nữa. Dư Tiểu Ngư lắng nghe rất chăm chú. Thấy thái độ học trò đoan chính, nghiêm túc, trong lòng thầy Lâm cũng thấy vui lây.
Chẳng mấy chốc, xe đã tới nơi. Đó là một khu tứ hợp viện, trước cổng có rất đông người tụ tập. Xe vừa đỗ xịch, lập tức có người dừng bước, đưa mắt nhìn về phía này.