Cửa xe mở ra, thầy Lâm vừa bước xuống đã có người xúm lại tay bắt mặt mừng.
"Thầy Lâm đến rồi! Lâu quá không gặp thầy!"
"Thầy Lâm dạo này sức khỏe vẫn tốt chứ ạ? Trông thầy phong độ quá, xem ra dạo này cuộc sống viên mãn lắm đây!"
"Chứ còn gì nữa! Trước đây thầy Lâm cứ rầu rĩ vì không tìm được mầm non nào triển vọng. Giờ khôi phục lại kỳ thi đại học rồi, thiếu gì nhân tài để bồi dưỡng. Chỉ nội chuyện này thôi, thầy Lâm cũng phải giữ gìn sức khỏe cho tốt, để còn tiếp tục ươm mầm những nhân tài ưu tú cho đất nước chứ!"
Đúng lúc này, Dư Tiểu Ngư cũng bước xuống từ cửa xe bên kia. Cô ăn mặc giản dị, thanh lịch, khuôn mặt lại vô cùng thanh tú. Giữa đám đông này, cô là người trẻ tuổi nhất, lập tức thu hút sự chú ý của bao người. Ai nấy đều thầm thắc mắc trong bụng, giới y khoa có thêm nhân vật này từ bao giờ vậy?
Thầy Lâm cười ha hả hàn huyên với mọi người, rồi vẫy tay gọi Tiểu Ngư lại gần: "Lại đây, lại đây nào Tiểu Ngư. Lại gần thầy một chút. Giới thiệu với các vị, con bé tên là Dư Tiểu Ngư, hiện đang là Xưởng trưởng Xưởng Dược Bạch Hoa Đường! Hiện tại con bé đang theo học tại trường chúng tôi. Mới nhập học chưa đầy nửa năm mà đã được đặc cách vào thẳng phòng thí nghiệm tham gia nghiên cứu rồi đấy!"
Nghe những lời này, ai nấy đều sửng sốt. Thật khó lòng mà liên kết được danh xưng Xưởng trưởng Xưởng Dược Bạch Hoa Đường với cô gái trẻ măng đứng trước mặt này. Cô gái này quá trẻ, lại còn nghe thầy Lâm nói gì cơ? Mới nhập học nửa năm đã được đặc cách vào phòng thí nghiệm làm nghiên cứu. Nếu không phải thầy Lâm ưu ái "đi cửa sau", thì chắc chắn cô gái này phải xuất chúng đến mức nào. Quả thực, thứ thiên phú cỡ này, có cho không cũng đủ khiến tất cả những người có mặt ở đây phải đỏ mắt ghen tị!
Dư Tiểu Ngư hơi cúi người, lễ phép chào hỏi mọi người: "Cháu chào các cô các chú, các anh các chị, cháu là Dư Tiểu Ngư, mong mọi người chỉ bảo thêm cho cháu ạ!"
Những người khác cũng theo phản xạ chào hỏi lại, thuận tiện giới thiệu tên tuổi.
Dư Tiểu Ngư thầm ghi nhớ tên tuổi, chức vụ của từng người trong lòng. Thời đại này làm gì có danh thiếp, chỉ có thể dựa vào trí nhớ của bản thân mà thôi.
Bọn họ được đám đông vây quanh, cùng nhau bước qua cổng lớn. Bên trong sân còn không ít người nữa. Dư Tiểu Ngư bất chợt bắt gặp ông Bạch giữa đám đông. Ông đang bị một nhóm người vây quanh, có vẻ như đang thỉnh giáo ông điều gì đó.
Thầy Lâm dĩ nhiên cũng nhìn thấy. Ông dẫn Dư Tiểu Ngư tìm một chỗ ngồi xuống. Lập tức, lại có người xúm lại, tranh thủ thỉnh giáo thầy Lâm.
Ngồi một chỗ mãi cũng thấy ngột ngạt, Dư Tiểu Ngư quyết định đi dạo loanh quanh một chút cho giãn gân giãn cốt.
Kiến trúc của khu tứ hợp viện này cũng khá thú vị. Dư Tiểu Ngư rất thích ngắm nghía các công trình kiến trúc cổ, bởi mỗi công trình đều mang một vẻ đẹp, một phong vị rất riêng. Cô tản bộ trên hành lang, vừa ngắm nghía những hoa văn chạm trổ tinh xảo trên khung cửa, chợt nghe thấy có người gọi mình từ phía sau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô quay đầu lại, là một người đàn ông xa lạ, cô chưa từng gặp mặt. Dư Tiểu Ngư nở nụ cười, khẽ gật đầu: "Chào chú ạ!"
"Tôi là Lưu Hoa Cường, Chủ nhiệm Cục Quản lý Giám sát Dược phẩm Quốc gia. Đã nghe danh năng lực xuất chúng của Xưởng trưởng Bạch Hoa Đường từ lâu nhưng vẫn chưa có dịp diện kiến. Hôm nay gặp được cô ở đây, quả là vô cùng có duyên!"
Cục Quản lý Giám sát Dược phẩm Quốc gia ư?
Chẳng phải đây chính là cơ quan quản lý mà bác Tô đã cất công kết nối, giúp đỡ cô đó sao?
Dư Tiểu Ngư cố kìm nén sự vui mừng trong lòng, gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản: "Cháu chào Chủ nhiệm Lưu ạ!"
Nhìn thấy thái độ ấy, Lưu Hoa Cường thầm khen Dư Tiểu Ngư quả là người trầm ổn: "À, chúng ta có thể nói chuyện một chút được không?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Dư Tiểu Ngư gật đầu: "Dạ được ạ!"
Lưu Hoa Cường dẫn Tiểu Ngư ra khoảng sân trống bên cạnh: "Các sản phẩm t.h.u.ố.c của Bạch Hoa Đường vẫn luôn được mọi người rất ưa chuộng, thành quả này không thể không kể đến công lao to lớn của đồng chí Tiểu Ngư!"
"Chú quá khen rồi ạ, đều là nhờ mọi người tín nhiệm t.h.u.ố.c Bạch Hoa Đường, tạo cơ hội cho Bạch Hoa Đường thôi ạ!" Dư Tiểu Ngư khiêm tốn đáp lời.
Lưu Hoa Cường cúi đầu cười khẽ, đảo mắt nhìn quanh một lượt: "Tôi cũng không vòng vo với cô nữa, tôi đã nghe nói về cô, và chắc hẳn cô cũng đã nghe nói đến Cục Quản lý Giám sát Dược phẩm Quốc gia này rồi."
Dư Tiểu Ngư mỉm cười hiểu ý, không lên tiếng.
"Chuyện nội bộ tôi cứ nói thẳng nhé. Việc để t.h.u.ố.c của Bạch Hoa Đường trở thành t.h.u.ố.c chuyên dụng cho quân đội là một ý kiến hay. Dược tính tốt, giá cả lại hợp lý. Tuy nhiên, số lượng quân đội trên cả nước từ trên xuống dưới, lớn nhỏ các cấp là rất nhiều. Chỉ dựa vào sản lượng hiện tại của Bạch Hoa Đường thì e là cung không đủ cầu. Cho nên, nếu có thể mở thêm xưởng chi nhánh, vừa đảm bảo nguồn cung hiện tại, vừa cung cấp thêm t.h.u.ố.c cho bộ đội thì đó là kết quả hoàn hảo nhất."