Cuối cùng là phần chụp ảnh lưu niệm. Dư Tiểu Ngư và Chu Tiệp đứng ở giữa, hai bên là những thầy cô giáo đáng kính. Các phóng viên bên dưới vô cùng trân trọng, dùng máy ảnh ghi lại khoảnh khắc đáng nhớ này.
Chụp ảnh xong, Dư Tiểu Ngư tìm thấy Giả Hồng và các bạn, cùng nhau bước ra khỏi hội trường. Dọc đường, có rất nhiều bạn học gửi lời chúc mừng, Dư Tiểu Ngư đều lần lượt cảm ơn.
Đang đi, cô liếc nhìn về phía Chu Tiệp. La Thiên Phương đang bảo vệ cậu ta nghiêm ngặt, không cho bất kỳ nữ sinh nào tiếp cận. Cô mỉm cười bất lực, La Thiên Phương này cũng bận rộn ra phết.
Giả Hồng không kìm nén được nữa, lao tới ôm chầm lấy cô: "Tiểu Ngư, cậu giỏi quá đi. Nhiều phóng viên hỏi cậu như vậy mà cậu vẫn trả lời lưu loát. Não cậu load nhanh thế, khai thật đi, rốt cuộc cậu lén lút ăn đồ tẩm bổ gì sau lưng bọn tớ vậy?"
Dư Tiểu Ngư lo lắng cản đường người khác, vội kéo cô bạn ra, nghiêng người nhường đường cho các bạn khác đi trước.
"Ngày nào tớ cũng ăn cơm cùng cậu, lại ở chung phòng, tớ ăn gì mà cậu không biết à?"
Giả Hồng cười hì hì, khoác tay Tiểu Ngư. Vẻ mặt rạng rỡ, đôi mắt ngập tràn ý cười. Cô nàng thực sự cảm thấy vui mừng cho Tiểu Ngư, cũng tự hào vì có một người bạn tuyệt vời như vậy.
Nhưng điều khiến Dư Tiểu Ngư vui mừng hơn cả là xe của Tô Nguyên Gia lại xuất hiện quanh khu ký túc xá. Cô liếc nhìn Giả Hồng. Giả Hồng đương nhiên cũng chú ý tới điều đó, liền ôm c.h.ặ.t t.a.y Tiểu Ngư hơn.
"Vừa nãy cậu nói là sẽ cùng nhau ăn tối mà!"
Dư Tiểu Ngư cười ngượng nghịu: "Ngày mai tớ mời cậu, cậu muốn ăn gì cũng được!"
Giả Hồng nhướng mày: "Thật sự ăn gì cũng được hả?"
"Đúng đúng đúng, đảm bảo cậu sẽ hài lòng!"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Thôi được rồi, nếu cậu đã nói vậy thì tớ đành miễn cưỡng nhường cậu cho anh ấy một lát. Về sớm nhé, nếu không tớ sẽ dùng sạch nước hoa hồng của cậu đấy!"
Nói xong, Giả Hồng sợ Tiểu Ngư sẽ đ.á.n.h mình, vội vàng kéo Trang Yến Yến bỏ chạy.
Những người xung quanh vốn đã luôn chú ý hoặc bàn tán về cô, nay Giả Hồng lại cười lớn như vậy, càng thu hút thêm sự chú ý.
Dư Tiểu Ngư vội vàng quay đầu lại, mắt nhìn thẳng, không để ý đến biểu cảm của bất kỳ ai, đi thẳng về phía xe của Tô Nguyên Gia.
Cô không đi về phía ghế phụ, mà lén lút đi về phía ghế lái. Vốn tưởng rằng anh sẽ không phát hiện ra mình, nhưng không ngờ, vừa mới ló mặt ra, anh đã vẫy tay chào cô với nụ cười trên môi.
"Sao anh biết em đến?" Dư Tiểu Ngư có chút bực bội.
Tô Nguyên Gia chỉ vào gương chiếu hậu bên hông: "Kia kìa!"
Được rồi, là do cô sơ suất.
"Không phải anh bảo dạo này nhiệm vụ huấn luyện nặng lắm sao? Sao anh lại ra ngoài được?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Nguyên Gia "ừ" một tiếng, không nói lý do, chỉ nhìn chằm chằm vào Dư Tiểu Ngư.
Dư Tiểu Ngư cảm thấy hơi ấm vừa mới tan biến nay lại dâng lên: "Nhìn, nhìn gì chứ?"
"Xem cô gái nhà ai mà xuất sắc thế, xem ai có phúc phần được cùng cô ấy xây dựng tổ ấm."
Dư Tiểu Ngư thật không ngờ Tô Nguyên Gia lại thốt ra những lời này vào lúc này. Ánh mắt cô nhìn quanh quất, nhất quyết không nhìn anh. Ngón tay cũng vô thức đan vào nhau. Trời ạ, anh ấy bạo dạn quá rồi đấy.
Ai ngờ, cô lại nghe thấy giọng nói đặc biệt của anh.
"Có đôi khi anh còn phải ghen tị với chính mình."
Anh đang nói gì vậy?
Không phải đang khen cô sao? Sao lại lôi cả anh vào rồi.
Dư Tiểu Ngư không nhịn được ngước mắt nhìn anh: "Anh ấu trĩ thế, anh là chính anh, có cần phải ghen tị với bản thân không?"
Tô Nguyên Gia nhếch mép cười: "Ai nói không phải chứ!"
Dư Tiểu Ngư thấy anh hiếm khi để lộ vẻ ngốc nghếch như vậy, cũng không nhịn được bật cười theo.
"Đi, đưa em đi hóng gió nhé?" Tô Nguyên Gia nghiêng đầu một cách rất bảnh bao, ra hiệu cho cô lên xe.
Dư Tiểu Ngư không nói hai lời, đi về phía ghế phụ. Đi được vài bước, cô lại vòng trở lại.
"Em lên xe cũng được, nhưng lát nữa anh phải lái ra chỗ vắng vẻ nhé."
Tô Nguyên Gia nhướng mày, tuy ngạc nhiên nhưng vẫn đồng ý. Hóng gió thì vốn dĩ phải đi đến chỗ vắng vẻ rồi.
Dư Tiểu Ngư vui vẻ lên xe, ngồi vào ghế phụ, rồi tự giác thắt dây an toàn.
Cô nhìn tay lái với ánh mắt đầy ẩn ý, trong lòng có chút phấn khích. Thân hình cô không nhịn được lắc lư sang trái sang phải. Lát nữa cô phải dành cho anh một "bất ngờ" lớn, hy vọng đối với anh, đó không phải là sự hoảng sợ!
"Mặc dù em đã rất vui rồi, nhưng anh không ngại làm em vui thêm chút nữa đâu." Tô Nguyên Gia quay đầu chớp mắt với Tiểu Ngư.
"Tin tốt gì thế?" Dư Tiểu Ngư tò mò nhìn chằm chằm vào anh.
Tô Nguyên Gia cũng không định úp mở: "Thủ trưởng Nhậm nói, cấp trên rất coi trọng đề xuất của chú ấy, đã quyết định cử một tổ chuyên trách đến khảo sát xưởng d.ư.ợ.c Bạch Hoa Đường!"