Đây quả thực là một tin tốt. Nụ cười trên môi Dư Tiểu Ngư ngày càng tươi hơn: "Thật sao? Khi nào xuất phát? Em phải viết thư cho họ chuẩn bị mới được!"
Tô Nguyên Gia liếc cô một cái: "Anh có bao giờ lừa em chưa."
"Hì hì, ý em không phải thế, nói thật đi, họ định khi nào đi?"
Tô Nguyên Gia lắc đầu: "Thời gian cụ thể thì chưa có, nhưng chắc chắn là rất nhanh thôi."
"Còn một điều nữa, có thể họ sẽ tiến hành điều tra lý lịch của em, nhưng em đừng lo lắng, đó là quy trình chuẩn. Lần này điều tra rồi, lần sau có thể tiết kiệm được rất nhiều thời gian!"
Nửa câu đầu, cô có thể hiểu được.
Nhưng nửa câu sau, cô nghe có vẻ không ổn. Sao lại điều tra lý lịch nhiều lần thế?
Dư Tiểu Ngư suy nghĩ một lúc cũng thấy hợp lý. Dù sao cũng là chuyện hệ trọng, lý lịch chắc chắn không thể xảy ra sai sót.
"Không sao, điều tra vài lần em cũng chẳng sợ!"
Dư Tiểu Ngư ngả lưng thoải mái ra ghế, không kìm được ngân nga một giai điệu.
Tô Nguyên Gia nghe giọng hát mềm mại của cô với một giai điệu lạ lẫm. Đôi mày anh bất giác giãn ra, ánh nắng vừa vặn chiếu vào vô lăng, cả người cảm thấy ấm áp.
Tầm nhìn ngày càng rộng mở, Dư Tiểu Ngư ngửi thấy mùi hơi nước. Cô ngồi thẳng dậy, bên trái quả thực có một con sông, có thể nhìn thấy có người đang cúi lom khom mò mẫm dưới nước: "Họ đang làm gì dưới sông vậy? Bắt cá sao?"
Tô Nguyên Gia liếc nhìn, ừ một tiếng. Thấy cô vẫn chưa thu lại ánh mắt, anh giảm tốc độ xe.
"Muốn bắt cá không?"
Dư Tiểu Ngư thu ánh mắt về, nhìn Tô Nguyên Gia. Vừa định từ chối, cô lại nghĩ đến việc Tô Nguyên Gia là quân nhân, kỹ năng sinh tồn hoang dã chắc chắn không chê vào đâu được, bắt cá chắc chắn là dễ như trở bàn tay. Vừa hay cô cũng đang thèm ăn cá nướng.
Tô Nguyên Gia thấy phản ứng của cô, liền lái xe lại gần một chút, xuống xe, nhanh nhẹn cởi giày, xắn ống quần.
Dư Tiểu Ngư mím môi cười trộm: "Anh muốn xuống nước à? Nước có lạnh lắm không?"
Tay Tô Nguyên Gia khựng lại. Anh không đứng thẳng lên mà cứ thế cúi người quay đầu nhìn cô. Cô đang ngồi xổm ở đó, một tay chống cằm, trong mắt ánh lên tia tinh nghịch.
"Muốn xuống cùng không?" Anh lên tiếng mời.
Dư Tiểu Ngư theo bản năng lắc đầu: "Em không biết bơi. Anh từng thấy người không biết bơi mà lại xuống nước chưa?"
Tô Nguyên Gia không nói thêm. Anh quay đầu nhìn nhóm người cách đó không xa. Dư Tiểu Ngư cũng nhìn theo ánh mắt anh. Trước đó cô không để ý, giờ mới thấy dưới nước còn có hai cậu bé đang hào hứng mò mẫm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Dù có bắt được hay không thì Dư Tiểu Ngư không biết, nhưng không khí thì rất náo nhiệt.
"Hai cậu bé kia dũng cảm thật đấy! Bố mẹ cũng tâm lý nữa. Hồi em lớn cỡ đó, nếu mà chạy ra bờ sông, kiểu gì cũng bị ăn một trận đòn nát đ.í.t."
Tô Nguyên Gia sững lại, nhịn không được bật cười.
"Hai bác chắc không đến mức như em nói đâu."
"Chắc chắn là không..." Dư Tiểu Ngư nói được một nửa thì dừng lại. Cô đang nói về tuổi thơ của mình ở kiếp trước cơ mà.
"Nước chảy xiết thế này, có bắt được cá không anh?" Dư Tiểu Ngư đ.á.n.h trống lảng.
Nhìn kỹ lại, chân anh thực sự rất trắng. Không biết có phải do luyện tập quanh năm không mà cơ bắp trên chân cũng rất săn chắc. Bình thường anh mặc quần dài nên không thấy, hôm nay đúng là mãn nhãn.
Tô Nguyên Gia nhận thấy ánh mắt của cô, vành tai hơi ửng đỏ, nhưng trong lòng lại xen lẫn chút vui sướng.
"Cá!! Có cá kìa!" Dư Tiểu Ngư hét lên sung sướng khi thấy một con cá bơi lướt qua chân Tô Nguyên Gia.
Tô Nguyên Gia phản ứng chậm hai giây, con cá đã sớm bị tiếng hét của Dư Tiểu Ngư làm giật mình, bơi vọt đi mất.
"Vừa nãy anh mất tập trung."
Dư Tiểu Ngư: ...
"Không sao, có con thứ nhất lọt lưới thì chắc chắn sẽ có con thứ hai."
Để che giấu sự bối rối vừa rồi, Tô Nguyên Gia quyết tâm phải bắt bằng được một con cá để chứng minh bản thân. Anh nghiêm túc hẳn lên, quả nhiên rất nhanh đã phát hiện ra con cá thứ hai núp trong đám cỏ ven bờ. Anh ra hiệu im lặng với Dư Tiểu Ngư, sau đó nhanh nhẹn và chuẩn xác tóm gọn con cá.
Cảm giác trơn tuột khiến anh không khỏi siết c.h.ặ.t t.a.y hơn.
Dư Tiểu Ngư thấy anh thực sự bắt được một con cá, mừng rỡ vô cùng.
"Anh giỏi quá, tay không mà bắt được cá luôn! Con trắm cỏ này bèo nhất cũng phải hai cân!"
Dư Tiểu Ngư nhanh nhẹn nhổ một nắm cỏ bên bờ tết thành một sợi dây thừng, sau đó xâu con cá Tô Nguyên Gia vừa ném lên bờ lại để tiện mang đi.
Tô Nguyên Gia tiếp tục bắt con thứ hai. Dư Tiểu Ngư ngồi xổm mỏi chân, dứt khoát ngồi bệt xuống đất, chống cằm thong thả chờ đợi.
Ánh mặt trời hắt xuống mặt sông lấp lánh ánh bạc, tuyệt đẹp. Ánh sáng ấy hắt lên làn da ngăm đen vì nắng của Tô Nguyên Gia, tạo nên một vẻ khỏe khoắn rạng ngời. Cô cảm thấy dù anh chẳng thu hoạch được con nào, chỉ cần ngồi ngắm anh như vậy cũng đã là một sự tận hưởng rồi.