Dư Tiểu Ngư xoay người nhìn về phía lão Trang: "Cùng ngày giao lương thực với anh luôn cho tiện, số dưa hấu còn lại tôi để lại cho anh hết."
Cô tung tin đồn có 300 quả dưa hấu, số lượng dưa thực tế còn lại bao nhiêu, trong lòng gã tự khắc rõ.
Lấy được 804 cân lương thực, 500 quả dưa hấu ở huyện Vân giờ chỉ còn lại 184 quả.
Và chuyến này cô cũng đã thu được gần 1112 cân lương thực loại ngon. Nếu đem toàn bộ 184 quả dưa hấu còn lại đổi thành lương thực loại ngon thì cũng thu về được 1104 cân. Hơn 2000 cân lương thực loại ngon, quy đổi ra cũng là một con số không hề nhỏ.
Lão Trang hiểu ý cô: "Bên tôi cũng sắp xong xuôi rồi, lát nữa trời sáng tôi dẫn cô đến một địa điểm, đến lúc đó chúng ta giao dịch ở đấy luôn."
Lão Nghiêm lúc này không kìm nén được sự tò mò, mở lời hỏi: "Cô em ơi, mạn phép hỏi cô dưa hấu này lấy từ đâu ra thế? Tôi cũng có người quen trong nghề, dưa hấu khó vận chuyển lắm, đi đường sắt tốn thời gian, dưa rất dễ bị dập nát. Cô dùng cách gì mà bảo quản được tươi ngon thế? Tiết lộ chút bí quyết đi!"
Dư Tiểu Ngư cụp mắt cười mỉm không đáp, câu này thì biết trả lời sao đây?
Lão Trang tuy cũng rất tò mò, nhưng Dư Tiểu Ngư vừa nãy suy nghĩ chu toàn cho gã khiến gã vô cùng dễ chịu. Chuyện làm ăn thế này là cần cầu của người ta, tiết lộ ra ngoài thì người ta lấy gì mà kiếm ăn nữa?
"Đại ca, chuyện này thì đừng hỏi nữa, tọc mạch quá."
Lão Nghiêm đành thở dài, thật sự hắn rất muốn biết. Quả dưa hấu lão Trang mang tới hôm qua ăn ngọt mát, sảng khoái, chuẩn xác là dưa vừa hái từ ruộng lên. Chẳng biết dùng cách gì mà thần thông quảng đại vậy nhỉ?
Lão Trang nháy mắt ra hiệu cho Dư Tiểu Ngư chuẩn bị rút lui, hắng giọng một tiếng: "Được rồi, đã chốt xong, mọi người giải tán đi. Lão Nghiêm anh còn phải đi làm nữa, đừng để lỡ việc. Tôi đưa đồng chí đây qua chỗ kia xem tình hình chút."
Dư Tiểu Ngư gật đầu, trước khi đi vẫn không quên nhấn mạnh lại một lần nữa: "Chuyện này tuyệt đối không được để lọt ra ngoài, bằng không hễ thấy có động tĩnh gì bất thường là tôi chuồn thẳng, dưa hấu thì các người cứ nằm mơ mà lấy."
Lão Trang và lão Nghiêm đồng thanh gật đầu cái rụp: "Cô cứ yên tâm, tuyệt đối không có vấn đề gì."
Địa điểm mà lão Trang nhắc đến là một cái nhà kho lớn bỏ hoang, bốn bức tường đều xập xệ rách nát, có mảng tường còn đổ sập luôn, gạch xanh vương vãi khắp mặt đất. Hiện tại nơi này đã bị bỏ hoang hoàn toàn. Dư Tiểu Ngư ngó quanh một lượt, bên trong còn chất đống vài loại gỗ lạt linh tinh, cái chỗ này khác gì một tòa nhà sắp sập.
Cơ bản là chẳng có ma nào vãng lai, vả lại ngay sát vách là cánh rừng, cực kỳ tiện để lẩn trốn.
"Chỗ này thế nào?"
Dư Tiểu Ngư gật đầu tán thành: "Cũng không tệ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lão Trang nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của cô, lại nghĩ đến thân hình bé nhỏ của người nữ đồng chí này lặn lội quãng đường xa xôi như vậy để kiếm lương thực tinh, quả là chẳng dễ dàng gì.
"Haizz, trong tay tôi vẫn còn món hàng ngon lắm, cô có muốn đổi thứ gì khác với tôi không?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Dư Tiểu Ngư liếc mắt nhìn hắn: "Món gì?"
"Nhân sâm, nấm linh chi, toàn là bảo bối quý hiếm trên núi, giá cũng phải chăng thôi. Củ nhân sâm to bằng cỡ này này, tôi lấy cô 100 đồng, cô đem bán trao tay cũng lãi được 100 đồng nữa. Còn cây linh chi thì to bằng ngần này, đúng là cực phẩm, cô muốn thì tôi để lại giá 150 đồng, cô thấy thế nào?"
Lão Trang cứ đinh ninh khi nhắc đến những thứ này, cô gái kia sẽ vô cùng thích thú. Ai dè, trên mặt cô chẳng lộ ra chút cảm xúc gì.
Nụ cười trên mặt lão Trang chợt tắt ngúm: "Cô đã mua được rồi sao?"
Dư Tiểu Ngư lắc đầu: "Tôi không có nhu cầu với mấy món đó. Tôi còn có việc bận, đi trước đây."
Chỗ d.ư.ợ.c liệu này nếu là người khác có khi lại hứng thú, nhưng cô thì không.
Đã mấy ngày không ghé qua cửa hàng ăn uống quốc doanh, Dư Tiểu Ngư tình cờ đi ngang qua thấy trên bảng thực đơn viết hôm nay phục vụ sủi cảo, liền bị thu hút ánh nhìn. Đã lâu lắm rồi cô chưa được thưởng thức sủi cảo nhân thịt mọng nước.
Dư Tiểu Ngư bước vào xem, nữ đồng chí thường chỉ gọi một đĩa sủi cảo, nam đồng chí thì phải gọi thêm một cái bánh mành thầu ăn kèm.
Sủi cảo giá 1 đồng một cân, không cần tem phiếu, rẻ hơn so với sủi cảo ở huyện Văn.
"Cho tôi hai cân sủi cảo, một cân sủi cảo luộc, một cân sủi cảo hấp."
"Có ngay!" Chị phục vụ ngẩng đầu lên, nhận ra Dư Tiểu Ngư thì mừng rỡ, nắm c.h.ặ.t lấy tay đang cầm tiền của cô không buông.
"Cô em, sao lâu rồi không thấy ghé qua? Chị còn tưởng em đi rồi cơ chứ!"
Phía sau vẫn còn người đang xếp hàng. Dư Tiểu Ngư khẽ hất cằm ám chỉ người phía sau, rồi đáp: "Mấy ngày nay em bận tối mắt tối mũi, chẳng còn thời gian ăn uống đàng hoàng nữa."