Chị phục vụ nghe vậy liền vội vàng mở ngăn kéo cất tiền, rồi hô to vọng vào bếp: "Hai cân sủi cảo, một cân luộc, một cân hấp."
Sau đó lại quay đầu nói với Dư Tiểu Ngư: "Lát nữa vãn khách, chị ra tám chuyện với em nhé!"
Chắc chắn là muốn hỏi về nước hoa hồng rồi.
Dư Tiểu Ngư tìm chỗ ngồi xuống. Không phải đợi lâu, sủi cảo đã được dọn lên. Chị phục vụ mang đĩa giấm ra cho cô. Dư Tiểu Ngư để ý thấy bàn khác có bàn có giấm, bàn không có: "Giấm này tính tiền thế nào vậy chị?"
"Chị mời em đấy." Chị phục vụ kéo ghế ngồi đối diện Dư Tiểu Ngư, lắc lư khuôn mặt qua lại: "Em xem, chị có khác gì so với trước không?"
Dư Tiểu Ngư tập trung nhìn vào mặt chị ta, bốn mắt chạm nhau, ánh mắt chị phục vụ ánh lên vẻ mong chờ.
Cô nói thật lòng: "So với lần trước, da mặt chị trắng lên nhiều, bớt xỉn màu hẳn, sắc khí cũng không có chỗ nào để chê, cảm giác lỗ chân lông cũng nhỏ đi đáng kể đấy."
Mỗi khi cô nhận xét một câu, chị phục vụ lại gật đầu lia lịa, đến cuối cùng thì không kìm được lấy tay che miệng cười khúc khích: "Em gái, em nói đúng phóc những gì chị đang nghĩ. Không chỉ có chị đâu, ngay cả chồng chị cũng khen dạo này chị đẹp ra nhiều. Thật sự phải cảm ơn em vì đã giới thiệu cho chị món bảo bối tuyệt vời này."
Thấy rõ sự phấn khích tột độ của chị ta, khóe môi Dư Tiểu Ngư khẽ cong lên: "Chị dùng thấy tốt là được rồi, không cần cảm ơn em đâu."
"Sao lại không cảm ơn em được. Cô em ơi, sau này nếu có dịp ghé lại đây, phiền em mua giúp chị thêm mấy chai nữa nhé. Cái thứ này giờ chị quý như vàng, từ khi thấy hiệu quả chị toàn phải để hai ngày mới dám dùng một lần, mà chị nhẩm tính thì cũng chẳng dùng được bao lâu nữa là hết veo."
Nói đến đoạn cuối, lông mày chị phục vụ chau lại, đồ tốt thế này chị muốn dùng mãi không thôi.
"Cô em, hay là em nhường lại cho chị thêm một chai nữa được không?" Chị dò hỏi.
Dư Tiểu Ngư không đáp ngay, trong mắt chị phục vụ, sự chần chừ đó chính là đang làm khó cô bé. Chị ta vội vàng phân trần: "Cô em ơi, không phải chị tham lam đâu. À mà thôi, đúng là chị tham lam thật, chỉ tại cái thứ nước này dùng sướng quá. Hay là em chỉ chị mua ở đâu cũng được, biết đâu sau này có cơ hội chị lại tự đi mua."
Dư Tiểu Ngư khẽ thở dài, thấy gân xanh trên trán chị phục vụ cứ giật giật liên hồi, cô gái này đang không vui à?
"Chị ơi, phải công nhận chị có con mắt tinh đời thật đấy. Được rồi, chỗ em còn 6 chai, em nhường lại hết cho chị. Về nhà em lại tìm cách đi mua thêm vậy. Giá cả vẫn như cũ, 5 đồng một chai, kèm theo 2 cân tem lương thực toàn quốc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chị phục vụ kích động vỗ đập tay xuống bàn, định chỉ tay vào Dư Tiểu Ngư, nhưng chợt phát hiện tiếng động của mình thu hút ánh nhìn của những người khác. Chị vội vàng làm bộ lấy giẻ lau bàn, cố ý hạ giọng thì thầm: "Chị đã nói gì nào, em gái, em đúng là rất hợp ý chị, chị cực kỳ thích tính cách này của em. 30 đồng, 12 cân tem lương thực toàn quốc phải không? Trưa mai em ghé qua ăn cơm, chị chuẩn bị sẵn sàng cho em!"
Dư Tiểu Ngư mỉm cười gật đầu đồng ý. Đầu bếp ở bên trong gọi lớn, chị phục vụ vội vàng đứng dậy, không quên dặn dò thêm một lần nữa: "Mai nhớ đến nhé!"
30 đồng tương đương với một tháng lương của công nhân viên chức bình thường, vậy mà chị phục vụ không chút do dự vét sạch túi mua hết, chứng tỏ chị ta thực sự rất ưng loại nước hoa hồng này.
Đĩa sủi cảo nóng hổi giờ đã nguội vừa miệng. Dư Tiểu Ngư gắp một chiếc chấm vào giấm, c.ắ.n thử một miếng. Ừm, nhân dưa chua tóp mỡ. Đời sau cũng từng rộ lên một trào lưu ẩm thực mang phong cách cổ điển với nhân tóp mỡ, cô cũng đã từng nếm thử, nhưng hương vị so với bây giờ thì thua xa một trời một vực.
Tóp mỡ càng nhai càng béo ngậy, kết hợp với vị dưa chua thanh thanh đ.á.n.h tan cái ngán, hòa quyện thêm vị ngọt bùi của vỏ bánh. Dư Tiểu Ngư đã phải rất khó khăn mới có thể quét sạch sành sanh đĩa sủi cảo hai cân trước mặt.
Ăn sủi cảo thì phải húp thêm bát nước luộc sủi cảo nóng hổi thì mới gọi là thưởng thức trọn vẹn hương vị sủi cảo.
Đúng là cực phẩm nhân gian, ngày nào cũng ăn sủi cảo chắc cô cũng chẳng thấy ngán.
——
Hôm sau, Dư Tiểu Ngư cố tình canh lúc vắng khách mới tới cửa hàng ăn uống quốc doanh.
Chị phục vụ đã chực sẵn ngoài cửa, vừa thấy bóng cô liền đứng bật dậy.
Dư Tiểu Ngư liếc mắt nhìn quanh quán, vẫn còn một bàn khách, cô ra hiệu cho chị phục vụ đừng biểu hiện quá rõ ràng, rồi kiếm bừa một chỗ ngồi xuống.
"Cho một bát mì xào dưa chua thịt băm."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Chị phục vụ ghi order cho cô. Vị trí Dư Tiểu Ngư ngồi vừa khéo có thể quan sát toàn bộ không gian quán. Bàn khách kia sau khi bát mì của cô được dọn lên thì cũng rời đi.