Chị phục vụ lật đật chạy tới, sà xuống ngồi ngay cạnh Dư Tiểu Ngư. Cô đưa cho chị ta một chiếc túi, chị ta hé miệng túi nhìn đồ vật bên trong, kích động đến đỏ bừng cả mặt, vội vã nhét xấp tiền vào tay cô. Chị phục vụ nhanh như chớp xách chiếc túi đi, giấu vội dưới quầy như lần trước.
Còn Dư Tiểu Ngư thì cứ tảng lờ như không có chuyện gì xảy ra, thản nhiên tiếp tục xì xụp bát mì. Xem chừng sau này mỗi năm có dịp tới đây, kiểu gì cũng phải chuẩn bị thêm vài chai nước hoa hồng để biếu chị phục vụ, trừ phi cô không muốn ăn cơm ở cửa hàng quốc doanh nữa.
Thời gian trôi qua nhanh như thoi đưa, chớp mắt đã tới ngày giao dịch dưa hấu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Dư Tiểu Ngư cố tình trả phòng trước, tống hết đồ đạc vào không gian, chỉ đeo chiếc túi xách nhỏ rảo bước đến điểm hẹn.
Cô tới rất sớm, lúc bước chân ra khỏi cửa thậm chí chưa đến 5 giờ sáng. 264 quả dưa hấu cần phải được chuẩn bị sẵn sàng, lỡ đến lúc đông người mà không lấy ra kịp thì rắc rối to.
Gần nhà kho rốt cuộc cũng có đồi núi, gió lạnh hiu hiu thổi qua, cảnh tượng vẫn có chút rờn rợn. Dư Tiểu Ngư nắm c.h.ặ.t quai túi xách, đ.á.n.h bạo bước tiếp. Nhưng vừa tới gần, cô bỗng nghe văng vẳng tiếng người trò chuyện.
Dư Tiểu Ngư vội vàng núp sau một thân cây, cố gắng căng mắt nhìn về phía nhà kho. Phía bên đó có những bóng người đang chuyển động.
Chẳng lẽ lão Trang và đồng bọn đã đến rồi?
Phía trước đột nhiên vang lên một tiếng hắt hơi, Dư Tiểu Ngư giật thót mình, cơ thể run lên bần bật. Cô cẩn thận nhìn lại, cách đó không xa có một người đang dựa lưng vào thân cây. Chắc hẳn là người đứng gác.
Đúng là xui xẻo, không ngờ lại có người đến sớm hơn cả cô. May mà tên đứng gác chưa phát hiện ra.
Dư Tiểu Ngư tính bề quay lại theo đường cũ, tránh càng xa bọn họ càng tốt.
Cô mon men tìm một lối khác nhưng cũng có người đứng gác, chỉ là tên này hình như đã ngủ gật rồi. Để chắc ăn, Dư Tiểu Ngư nhặt một hòn đá nhỏ ném về phía hắn. Hắn vẫn dựa lưng vào gốc cây ngủ khò khò, chẳng mảy may có phản ứng gì.
Nương theo bóng đêm, Dư Tiểu Ngư khom người bước đi, len lỏi mãi mới rảo bước tới được phía sau nhà kho một cách an toàn. Quả nhiên là đám người lão Trang đã tới trước, đang ngồi bệt dưới đất tán gẫu.
"Hơn 800 cân lương thực ngon chứ ít đâu, cô gái kia mà không có xe thì làm sao chở hết được. Lão Trang, anh bảo lát nữa chúng ta có nên giúp một tay không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lão Trang chưa kịp mở miệng, một người khác đã cướp lời: "Đó mới chỉ là 8 bao lương thực thôi. Các anh ngẫm xem chỗ dưa hấu kia còn bao nhiêu, bốc vác đến bao giờ mới xong? Nội cái xe bò của tôi chắc cũng rệu rã rồi. Chắc chỉ có thể giấu bớt một phần, rồi chở một phần về trước."
"Cũng phải, chúng ta chẳng giúp cô ta được đâu, chắc chắn cô ta cũng dẫn theo đồng bọn tới. Hôm nay vừa giao dịch lương thực lại vừa có cả thịt lợn, nếu không có người hỗ trợ thì cô ta làm sao mà mang đi được. Nhỡ lúc đó bị đội tra xét tóm cổ thì khéo cô ta lại khai toẹt chúng ta ra mất."
Lão Trang đang nhắm mắt dưỡng thần, nghe vậy liền mở bừng mắt: "Cứ yên tâm, bệ phóng phía sau cô ta chắc chắn không đơn giản đâu."
Việc tuồn lương thực qua cái lỗ nhỏ lần trước chứng tỏ bọn họ phối hợp vô cùng ăn ý. Chẳng qua cái thói để phụ nữ ra mặt hứng chịu nguy hiểm, còn đám đàn ông con trai lại ru rú ở phía sau khiến lão cảm thấy cực kỳ khinh miệt.
Xem ra hôm nay phải đổi chiến thuật thôi. Dư Tiểu Ngư vội vàng lấy 27 sọt dưa hấu từ không gian ra, trong đó có một sọt chỉ xếp 4 quả, tổng cộng là 264 quả, bày la liệt trên mặt đất. Chờ đến lúc bọn họ mải mê kiểm kê, cô sẽ thừa cơ tẩu tán.
Cái trò mạo hiểm này sau này không nên làm thường xuyên nữa, hơi thiếu suy xét một chút.
Bên phía lấy thịt lợn, lão Nghiêm cũng đã đến nơi. Lão đường hoàng lái xe công nông tới, đúng là người của đơn vị chính quy khác hẳn dân buôn lậu, dân buôn lậu thì chỉ dám lén la lén lút trong bóng tối.
"Nữ đồng chí kia đâu rồi, đã tới chưa?" Lão Nghiêm nhảy phắt xuống máy cày, theo sau là cậu em trai.
Lão Trang lắc đầu: "Chưa thấy bóng dáng đâu, giờ vẫn còn sớm mà, cứ đợi một lát xem sao."
Lão Nghiêm cau mày: "Nữ đồng chí kia sẽ không bùng kèo đấy chứ?"
"Chắc chắn là không đâu. Cô ta cần lương thực ngon mà, chúng ta có hẳn 800 cân ở đây, đào đâu ra chỗ nào gom được 800 cân lương thực ngon như thế này. Yên chí đi, lão đại." Lão Trang nói với vẻ chắc nịch. Không chỉ có vậy, người phụ nữ này còn mang lại cho hắn cảm giác là một người rất trọng chữ tín. Hắn tin tưởng cô.
Dư Tiểu Ngư cảm thấy lúc này bước ra là thích hợp nhất, thế là cô giả vờ ngáp dài một cái, thong thả bước ra từ bức tường đổ nát: "Cuối cùng mọi người cũng đến đông đủ rồi à."