Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 78



 

Dọc hai bên con đường chính trong đại viện quân khu trồng hai hàng cây, đi dưới tán cây vô cùng mát mẻ. Dư Tiểu Ngư nổi hứng tinh nghịch. Nhắm chuẩn một chiếc lá mọc khá thấp, cô lấy đà chạy hai ba bước rồi nhảy bật lên. Kết quả là chỉ cách chiếc lá một khoảng xíu xiu.

 

Dư Tiểu Ngư không bỏ cuộc. Cô lùi lại vài bước, dồn thêm sức bật nhảy lên cao hơn, cuối cùng cũng bắt được chiếc lá đó.

 

Nhìn chiếc lá bị gãy gập trong tay do dùng sức quá mạnh, Dư Tiểu Ngư không nhịn được toét miệng cười.

 

Đúng lúc này, một chiếc xe jeep quân dụng đi ngang qua. Cô bé ngồi trên xe nhìn thấy người ngoài cửa sổ, vội vàng nhoài người ra. Trông thấy góc mặt nghiêng của Dư Tiểu Ngư, cô bé mừng rỡ kéo vội cửa kính xe xuống, thò nửa người ra ngoài gọi lớn về phía sau: "Chị ơi!"

 

Tô Nguyên Gia ngồi cùng ở băng ghế sau, nghe thấy tiếng Tô Đóa Đóa, lại thấy cô bé thò hẳn nửa người ra ngoài cửa sổ, sắc mặt anh lập tức đen lại. Anh tóm c.h.ặ.t lấy áo con bé, lôi tuột nó vào trong xe.

 

"Tô Đóa Đóa, trước đây anh đã dặn em thế nào? Lúc ngồi xe không được thò bất cứ bộ phận nào ra ngoài cửa sổ. Vừa nãy em đang làm cái gì thế hả?"

 

Tô Đóa Đóa sốt ruột muốn giãy khỏi tay anh: "Anh hai, anh bỏ em ra trước đã, em nhìn thấy chị ấy rồi!"

 

Chị ấy?

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Tô Nguyên Gia quay đầu nhìn lại. Xa xa, anh chỉ kịp thấy bóng lưng một cô gái đang bước ra khỏi đại viện quân khu.

 

Tô Đóa Đóa quỳ trên ghế sau. Thấy chị gái đã đi khuất khỏi đại viện, cô bé xị mặt xuống: "Tại anh hai hết! Nếu anh không kéo em lại thì chị ấy đã nghe thấy tiếng em gọi rồi!"

 

Cô bé giận dỗi quay người đi, quay lưng lại với Tô Nguyên Gia.

 

Tô Nguyên Gia bất lực nhìn cô em gái nhỏ. Ban nãy anh chỉ mải cúi đầu kiểm tra cây linh chi trên tay, căn bản không để ý xem có ai đi ngang qua bên ngoài. Vừa ngẩng đầu lên đã thấy con bé thò nửa người ra ngoài cửa sổ xe, anh làm sao nghe rõ được nó đang gọi ai.

 

Xe dừng lại. Tô Đóa Đóa phi xuống xe với tốc độ ánh sáng, chạy thẳng vào nhà mách lẻo với ông bà nội. Tô Nguyên Gia cầm gói linh chi thong thả bước theo sau.

 

"Bà nội! Anh hai lại bắt nạt cháu! Anh ấy làm cháu không nói chuyện được với chị ấy!"

 

Bà nội vốn đã đi tới đi lui trong nhà vì sốt ruột. Nghe thấy tiếng cháu gái, bà vội vàng bước ra cửa: "Chị nào cơ? Anh hai cháu đâu? Đã lấy được linh chi chưa?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tô Đóa Đóa thấy bà nội chỉ chăm chăm quan tâm đến cây linh chi của anh hai, hoàn toàn không để lọt tai lời mình nói, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức nhăn nhúm lại. Cô bé khoanh tay trước n.g.ự.c, ngồi phịch xuống sô pha, dỗi không thèm nói chuyện với ai nữa.

 

Thấy Tô Nguyên Gia cầm một gói đồ bước vào, bà nội vội vàng hỏi: "Gia Gia (tên gọi ở nhà của Tô Nguyên Gia), đây có phải là cây linh chi mà ông Tống nhắc đến trong thư không?"

 

Tô Nguyên Gia gật đầu: "Vâng ạ. Cháu đã kiểm tra tại chỗ rồi. Ông Tống đang chuẩn bị tán bột để phối t.h.u.ố.c. Ông ấy bảo mang về cho ông bà xem cho biết trước đã."

 

Bà nội đỡ lấy gói linh chi, vội vàng đi vào phòng khách cho ông bạn già xem. Dù họ không rành về d.ư.ợ.c liệu, nhưng cây linh chi này tỏa ra một mùi hương rất đặc biệt. Ông Tô gõ nhẹ vào cây nấm, rồi lại ngửi. Mùi hương phát ra từ tận sâu bên trong lớp vỏ: "Lão Tống nói không sai, đây quả thật là hàng cực phẩm."

 

Bà nội mừng rỡ tột độ: "Vậy còn đứng đần ra đó làm gì nữa. Nhanh lên, bà phải mang lại cho ông ấy để phối t.h.u.ố.c ngay. Đóa Đóa, Đóa Đóa có muốn đi cùng bà không?"

 

Ông Tô vội cản bà lại: "Gia Gia mới từ chỗ ông ấy về, bà lại chạy qua đó ngay. Bà tưởng cậu tài xế Tiểu Lý làm bằng sắt không biết mệt chắc!"

 

Bà nội ngượng ngùng cười. Bà cũng chỉ vì quan tâm nên mới quýnh quáng lên như vậy. Muốn sức khỏe của đứa cháu đích tôn này mau ch.óng bình phục, đương nhiên bà muốn mọi chuyện tiến hành càng sớm càng tốt. Lúc này, bà mới chú ý tới Đóa Đóa đang ngồi bĩu môi một góc, bèn thắc mắc.

 

"Cô nương này bị sao thế? Môi dẩu lên xách được cả chai dầu rồi kìa!"

 

Tô Đóa Đóa thấy cuối cùng cũng có người chú ý tới mình, vội vàng kể lể mọi chuyện với bà nội.

 

Bà nội nghe xong cũng vô cùng ngạc nhiên: "Ý cháu là cháu nhìn thấy người chị cháu gặp trên tàu hỏa ấy hả?"

 

Tô Đóa Đóa gật đầu lia lịa, bất mãn liếc nhìn anh trai: "Tại anh hai cả đấy, nếu không cháu đã được nói chuyện với chị ấy rồi!"

 

Tô Nguyên Gia ngồi một bên, đưa tay ngoáy tai: "Ngồi xe mà không chịu ngồi yên, thò người ra ngoài cửa sổ, em còn dám cãi lý à?"

 

Trước tiên, bà nội dạy dỗ Đóa Đóa về việc phải chú ý an toàn khi đi xe. Sau đó, bà vội vàng nhấc điện thoại gọi cho phòng bảo vệ, muốn hỏi xem cô gái ấy có quan hệ gì với gia đình nào trong viện.

 

"Xin chào! Tôi muốn hỏi một chút... Cậu nói là đến nhà Phó tiểu đoàn trưởng Tưởng phải không? Vâng vâng, cảm ơn đồng chí nhé!"