Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 79



 

Bà nội cúp điện thoại, trong lòng càng thêm vui mừng. Hôm nay đúng là có hai tin hỉ sự đến cùng lúc.

 

Nghe đoạn đối thoại của hai bà cháu, Tô Nguyên Gia chợt nhớ tới cuốn sách tranh trên tay Dư Tiểu Ngư khi ở trên tàu. Anh nhìn sang Tô Đóa Đóa: "Lần trước anh tặng em cuốn 'Thời đại thiếu niên của Lôi Phong', em đọc xong chưa?"

 

Tô Đóa Đóa vốn định làm ngơ không thèm để ý đến anh, nhưng khi nghe nhắc đến cuốn sách đó, cô bé chột dạ liếc nhìn bà nội.

 

Nhận được ánh mắt cầu cứu của cháu gái, bà nội lập tức đỡ lời: "Cuốn sách đó không biết bà cất đi đâu mất rồi. Gia Gia, sao cháu lại hỏi chuyện này?"

 

Tô Đóa Đóa căng thẳng nhìn anh. Đó là cuốn sách cô bé năn nỉ ỉ ôi mãi anh mới chịu mua cho. Nếu anh biết cô bé đã đem tặng người khác, liệu anh có nổi giận không?

 

Tô Nguyên Gia đáp với giọng điệu nhàn nhạt: "Không có gì ạ. Chỉ là lúc ngồi tàu hỏa về, cô gái ngồi đối diện cháu tình cờ đang đọc cuốn sách đó. Cô ấy cũng là người huyện Văn!"

 

Thấy đôi mắt của con bé mở to tròn xoe, anh bồi thêm một câu: "Trang lót bên trong còn ghi ba chữ 'Tô Đóa Đóa'. Mọi người bảo có trùng hợp không?"

 

Niềm vui sướng đã lấn át mọi thứ. Tô Đóa Đóa bật dậy khỏi sô pha, kéo tay bà nội đi về phía căn phòng bên cạnh, thậm chí còn cẩn thận đóng cửa lại: "Bà nội, chắc chắn là chị ấy rồi. Lúc về chị ấy vẫn đang đọc cuốn sách cháu tặng!"

 

"Biết rồi, biết rồi, nhìn cháu vui sướng chưa kìa! Đừng nhảy nhót nữa, bà sẽ tìm cơ hội hỏi thăm xem sao."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Nghe bà nội nói vậy, Tô Đóa Đóa sướng phát điên. Bà nội chỉ tay ra ngoài cửa, Tô Đóa Đóa vội vàng lấy tay bịt c.h.ặ.t miệng, nhưng niềm vui hân hoan trong ánh mắt thì không thể giấu giếm được. Cũng lạ thật, mới gặp nhau có hai ngày mà con bé này lại quý mến nữ đồng chí kia đến vậy.

 

Nhưng ngẫm lại, cô gái kia quả thực là người rất dễ mến.

 

Dư Tiểu Ngư quay lại Hợp tác xã mua bán. Bác bảo vệ nhìn thấy cô về liền vội vàng vẫy gọi: "Tiểu Ngư, cháu đi đâu mà giờ mới tới? Vừa nãy có hai chiếc xe tải lớn chạy vào khu nhà kho rồi, mãi chưa thấy ra. Bác nghe họ kháo nhau là cháu không có mặt ở đó nên đội vận tải không chịu cho dỡ hàng."

 

Lương thực quả nhiên đã về tới nơi!

 

Dư Tiểu Ngư rối rít cảm ơn bác bảo vệ. Vừa định co chân chạy thì bác ấy vội vàng gọi giật lại: "Từ từ đã, có thư của cháu này!"

 

Thư ư? Dư Tiểu Ngư nhận lấy. Mở ra xem thì thấy là thư của Phó Hồng. Cô ấy đặc biệt viết để báo tin đội hai của họ được phân công đến chi viện cho thôn Dư Gia.

 

Thôn Dư Gia? Đó chẳng phải là thôn của nhà Dư Hoa Hoa sao?

 

Dư Tiểu Ngư bất giác nhíu mày. Cô chỉ mong trong cái thôn đó bớt đi những người giống như bà Triệu Tây Phượng. Hoàn cảnh vốn đã đủ gian nan rồi, nếu ngày nào đi làm cũng phải ôm cục tức vào người thì đúng là t.h.ả.m họa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Cháu cảm ơn bác nhé, cháu vào trong trước đây!"

 

Dư Tiểu Ngư gấp gọn tờ giấy nhét vào túi xách, rồi co giò chạy thục mạng về phía nhà kho.

 

Trước cổng nhà kho, hai chiếc xe tải lớn đang đậu chình ình. Rất nhiều người đang hào hứng vây quanh, chỉ trỏ bàn tán xôn xao.

 

"Biết bên trong chở cái gì không?"

 

"Mặc kệ là chở cái gì, miễn không phải là khoai lang thì tốt rồi. Bây giờ nhìn thấy khoai lang là tôi lại muốn ợ hơi."

 

"Có khoai lang ăn là phước đức lắm rồi, ông không biết tình hình bên ngoài đang bi đát thế nào à!"

 

...

 

Mọi người nhao nhao bàn tán. Có người tinh mắt nhìn thấy Dư Tiểu Ngư chạy tới liền hô to một tiếng, đám đông tự động dạt ra nhường đường cho cô.

 

"Tiểu Ngư, cháu đi đâu thế? Bác tài xế đợi cháu nãy giờ." Chủ nhiệm quản lý kho vội vàng gọi cô qua.

 

Trương Hỉ Mai cũng có mặt ở đó, vội vàng lên tiếng bênh vực con gái: "Đi thu mua thì phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi chứ sao. Tiểu Ngư cũng đâu biết khi nào xe tới."

 

Chủ nhiệm quản lý kho nói thế kia, nhỡ mọi người hiểu lầm Tiểu Ngư thì sao.

 

Dư Tiểu Ngư cười trấn an mẹ: "Con có việc bận giữa đường nên về hơi trễ ạ."

 

Bác tài xế đang ngồi uống nước trước cửa nhà kho, nhân tiện nghỉ ngơi một chút. Thấy Dư Tiểu Ngư tới, bác ấy lập tức đứng dậy đối chiếu hóa đơn với cô.

 

"Mở cửa thùng xe phía sau ra!"

 

Cửa thùng xe vừa hé mở, những người đứng xem càng rướn cổ lên cao hơn, những người đứng sau thậm chí còn kiễng chân lên cố nhìn xem bên trong chở thứ gì.

 

Chủ nhiệm quản lý kho lập tức hô hào mọi người vào phụ dỡ hàng.

 

"Dỡ một bao thì cân một bao nhé, thế cho đỡ sai sót. Hỉ Mai, hai người nhớ đối chiếu hàng hóa cho khớp đấy!"

 

Trương Hỉ Mai cầm sổ b.út đứng sang một bên. Bao hàng đầu tiên được thả xuống, nhân viên kiểm hàng mở miệng bao ra. Đám đông rướn cổ nhìn, thấy toàn khoai lang là khoai lang, những tiếng thở dài thất vọng vang lên.