Trương Hỉ Mai ghi hai chữ "Khoai lang" vào sổ, rồi bắt đầu gạch những nét sổ thẳng đếm số lượng (vẽ chữ Chính - 正).
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Chữ "Chính" đầu tiên còn chưa gạch xong, nhân viên kiểm hàng đã hô to: "Khoai tây."
Đám đông thở phào nhẹ nhõm. Khoai tây cũng được, ăn nhiều khoai lang dễ đầy bụng, hay xì hơi, đổi món cho đỡ ngán cũng tốt.
"Được rồi, khoai lang tổng cộng bốn bao, 420 cân!" Bác tài báo với Dư Tiểu Ngư, rồi dùng b.út đ.á.n.h dấu tích vào mục khoai lang trên hóa đơn.
Tôn Quốc Cường cũng nghe ngóng được tin tức và đi tới, đứng cạnh Dư Tiểu Ngư: "Mới bắt đầu dỡ hàng hả cháu?"
Dư Tiểu Ngư gật đầu: "Vâng ạ."
"Khoai tây 10 bao, 1000 cân!"
"Bột ngô 30 bao, 3000 cân!"
...
Đám đông nghe thấy có bột ngô liền không giấu nổi sự vui mừng mà vỗ tay rào rào. Vốn tưởng bột ngô thôi cũng đã là thứ xa xỉ lắm rồi, ngờ đâu giây tiếp theo lại nghe thấy tiếng hô:
"Bao này là bột mì trắng!"
Tay nhân viên kiểm hàng run lẩy bẩy. Anh ta cẩn thận buộc c.h.ặ.t miệng bao lại, rồi đặt nằm ngang xuống đất. Lấy ra một con d.a.o nhỏ rạch một đường ngắn trên thân bao, lớp bột mì trắng muốt lập tức phơi bày ra trước mắt.
Dùng xẻng xúc một ít lên, bên trong vẫn toàn là bột mì trắng. Tôn Quốc Cường tuy đã biết trước nhưng vẫn không giấu nổi sự kinh ngạc pha lẫn vui sướng khi nhìn sang Dư Tiểu Ngư. Những người khác thì khỏi phải nói, nghe tin có bột mì trắng, ai nấy đều sướng rơn cả người.
Hợp tác xã mua bán của bọn họ thế mà lại kiếm được bột mì trắng! Đỉnh quá đi mất!
"Bao này cũng là bột mì trắng!"
Nhân viên kiểm hàng tiếp tục công việc, mỗi bao đều rạch một đường nhỏ để kiểm tra. Người quản lý kho theo sau dùng kim chỉ khâu lại những lỗ rạch đó chi chít. Như vậy vừa tiết kiệm được một chiếc bao tải, lại không làm vương vãi đồ đạc ra ngoài.
...
"Bao thứ 10 là bột mì trắng."
"Bao thứ 11 cũng là bột mì trắng! Tổng cộng 11 bao bột mì trắng, nặng 1112 cân!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giọng nói của nhân viên kiểm hàng vừa cất lên, mọi người đồng loạt vỗ tay rần rần: "Tiểu Ngư, cháu cừ thật đấy, đúng là con nhà nòi, hổ phụ sinh hổ t.ử, bái phục bái phục!"
"Chuẩn rồi, thế này thì quá oách! Tính đi tính lại cũng hơn 5 ngàn cân lương thực chứ ít gì. Chưa đầy một tháng mà đã mang về ngần này đồ, Tiểu Ngư, tiếp tục phát huy nhé, mọi người rất kỳ vọng vào cháu!"
"Đâu chỉ có thế, tôi còn nghe nói đợt đi nhà máy dệt trên tỉnh lần trước, chỉ có Hợp tác xã nhà mình là xin được vải phúc lợi thôi đấy. Mấy Hợp tác xã ở huyện khác xách cùi bắp về không. Nghe đâu cũng là nhờ một tay Tiểu Ngư thu xếp ổn thỏa cả."
...
Những lời xì xầm bàn tán vẫn rôm rả không ngớt, hàng hóa trên xe vẫn tiếp tục được chuyển xuống.
Nhân viên kiểm hàng ngửi thấy một mùi hôi hổi đặc trưng. Anh ta lờ mờ đoán được đó là gì nhưng không dám chắc chắn, đành phải đẩy nhanh tốc độ mở bao.
Nhìn thấy thứ bên trong, nhân viên kiểm hàng toét miệng cười với chủ nhiệm quản lý kho: "Thịt lợn hun khói!"
Chủ nhiệm quản lý kho vội vàng bước tới, vạch miệng túi ra xem, vui vẻ hô to: "Lên cân, lên cân mau!"
"Thịt lợn hun khói, 154 cân!"
Lần này thì bầu không khí thực sự bùng nổ. 154 cân thịt lợn hun khói tuy không phải là con số quá lớn, nhưng chia đều ra thì mỗi người cũng được nửa cân mang về.
Sau khi lương thực được nhập kho, Tôn Quốc Cường lập tức triệu tập ban lãnh đạo họp bàn. Quyết định cuối cùng được đưa ra là toàn bộ hơn một ngàn cân lương thực ngon kia sẽ được đem đổi lấy lương thực loại thường. Trong hoàn cảnh này, ăn no bụng quan trọng hơn là ăn ngon.
Sau chuyện này, Dư Tiểu Ngư hoàn toàn trở thành người nổi tiếng.
Từ trên xuống dưới trong Hợp tác xã mua bán, ai ai cũng biết nữ đồng chí này trong lần đầu tiên đi công tác xa đã mang về bao nhiêu là đồ tốt. Chỉ cần cô ló mặt ở Hợp tác xã, ra đường kiểu gì cũng có người hồ hởi chào hỏi.
Thậm chí còn có những người tranh thủ đến làm thân với Trương Hỉ Mai từ trước. Một nữ đồng chí xuất sắc như vậy, thiếu gì người muốn rước về nhà làm dâu. Không làm quen sớm, nhỡ vuột mất cơ hội thì tiếc đứt ruột.
Dương Nhạc đi thu gom hàng ở nông thôn vừa về, nghe được chiến tích lẫy lừng của Dư Tiểu Ngư liền hớn hở chạy thẳng vào văn phòng.
Dư Tiểu Ngư lúc này đang nằm ườn trên bàn rầu rĩ. Tôn Quốc Cường vừa giao cho cô một nhiệm vụ: Lên phát biểu trong buổi đại hội sắp tới. Cô đang nặn óc suy nghĩ xem phải viết bài phát biểu này thế nào cho xuôi tai. Sách đỏ (sách ghi chép trích dẫn của lãnh đạo) cô chưa đọc được mấy cuốn. Giá mà có Google (nguyên tác dùng từ "Mỗ Độ" chỉ Baidu) thì tốt biết mấy, có thể xem người khác viết ra sao để tham khảo.
"Tiểu Ngư, chú nghe hết rồi, cháu làm tốt lắm." Người chưa thấy đâu mà giọng Dương Nhạc đã oang oang vọng từ ngoài cửa vào.