Thập Tam Công chúa dọn đến ở cùng ta.
Các phi tần theo lệ đến bái kiến Hoàng hậu.
Chỉ riêng Lan phi là ngoại lệ.
Triệu Diệp nói nàng ta hầu hạ bên cạnh hắn vất vả, sai người truyền lời miễn cho nàng ta việc thỉnh an sáng tối.
Hắn sai đại thái giám thân cận đến, ngay trước mặt mọi người, giáng thẳng vào thể diện của ta một cái tát.
Ta và Triệu Diệp vốn không có tình cảm, vậy mà vẫn cảm thấy khó xử.
Huống chi là trưởng tỷ năm đó có tình cảm với hắn, hẳn chỉ càng đau lòng hơn.
Ta làm như không thấy ánh mắt khác nhau của mọi người, đứng dậy đi tìm Triệu Diệp.
Triệu Diệp ở điện Cần Chính. Hắn cho gọi ta vào, giữa mi tâm ẩn hiện vài phần không vui vì ta không nghe lời.
Trong mắt hắn, việc này đã do hắn quyết định, ta chỉ cần chấp hành.
Hắn không muốn một Hoàng hậu có ý đồ nắm quyền hậu cung, chỉ muốn một con rối ngoan ngoãn ngồi đúng vị trí, đừng đến quấy rầy hắn và Lan phi.
Hắn cho rằng đêm đại hôn không chạm vào ta, thái độ đã nói rõ tất cả.
“Hoàng hậu, nàng muốn thế nào?”
Ta vén vạt áo, hành đại lễ.
“Thần thiếp xin tự lui xuống làm thiếp, nghênh đón Lan phi làm chủ Trung cung, lập nàng làm Hoàng hậu.”
Ta lặng lẽ quỳ dưới đất, xung quanh yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim rơi, chỉ có hơi thở của Triệu Diệp dần trở nên gấp gáp, mang theo khí tức chẳng lành trước cơn giông.
“Tống Minh Đường! Nàng đang nói bậy cái gì?”
“Thần thiếp không phải nói bậy. Bệ hạ và Lan phi tình sâu nghĩa nặng, thần thiếp ở ngoài cung cũng từng nghe qua. Thần thiếp không muốn chen vào giữa, chỉ mong Bệ hạ và Lan phi kết thành giai ngẫu, lưu lại một đoạn giai thoại. Thần thiếp nguyện lui xuống hàng phi, lấy Lan phi làm tôn.”
Triệu Diệp trầm mặc hồi lâu, mới hỏi:
“Bên ngoài đều nói trẫm và Lan phi thế nào?”
Ta không đáp, chỉ cúi mắt nhìn xuống đất.
Triệu Diệp chậm rãi bước đến trước mặt ta.
“Lan phi chỉ có thể là phi, không thể trở thành Hoàng hậu. Trẫm lập nàng làm kế hậu, là để nàng quản tốt hậu cung, đừng gây thêm phiền toái cho trẫm. Trẫm cho rằng nàng hiểu.”
“Bệ hạ, hậu cung chỉ có một chủ. Nếu Bệ hạ muốn lập Lan phi làm hậu, thần thiếp tất sẽ nghe theo nàng ta. Nhưng nếu Bệ hạ không muốn lập nàng làm hậu, lại cũng không muốn cho thần thiếp quyền của một Hoàng hậu, thì thần thiếp không thể quản được hậu cung. Quyền hạn và chức trách phải rõ ràng, mệnh lệnh mới thông suốt. Quyền hạn không rõ, chỉ khiến người dưới khó xử. Bệ hạ không ban ân sủng, thần thiếp không oán, nhưng nếu không cho quyền hạn, chẳng khác nào không cấp lương thảo cho tướng sĩ ra trận, thần thiếp không dám tuân mệnh.”
Lan phi là nữ nhi của một viên quan cửu phẩm.
Nhờ thế lực của nàng, hai năm qua phụ thân nàng cũng chỉ thăng đến lục phẩm, đã là tốc độ thăng tiến hiếm thấy.
Nếu nàng ta trở thành Hoàng hậu, các quan viên từ lục phẩm trở lên có nữ nhi nhập cung ắt sẽ không phục.
Huống hồ nàng ta còn mang tiếng hại c.h.ế.t trưởng tỷ ta, thanh danh bên ngoài không tốt.
Nếu nàng làm hậu, phụ thân ta nhất định sẽ dẫn đầu dâng tấu phản đối.
Phụ thân chỉ có hai nữ nhi là trưởng tỷ và ta.
Trưởng tỷ đã c.h.ế.t, ông sẽ không để ta tiếp tục bị ức h.i.ế.p.
Một lúc lâu sau, Triệu Diệp mới nhàn nhạt nói:
“Nàng ăn nói giỏi hơn trưởng tỷ nàng.”
“Trưởng tỷ coi trọng Bệ hạ, nguyện ý bao dung tất cả. Thần thiếp nông cạn, chỉ muốn bản thân sống thoải mái.” Ta bình tĩnh đáp.
Khí thế quanh người Triệu Diệp trầm xuống, thoáng lộ ra một tia bi thương.
Hắn biết ta nói đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trưởng tỷ yêu hắn.
Hắn cũng hiểu rõ.
Chỉ là trước kia dần dần chán ghét tình cảm ấy, đến khi người đã khuất, tình cảm ấy lại hóa thành tiếc nuối.
“Trẫm sẽ cho nàng quyền lực của Hoàng hậu, nhưng mong nàng biết chừng mực, đừng làm khó Lan phi.”
“Nếu Lan phi phạm lỗi, thần thiếp có thể xử phạt nàng không?”
Ta nhìn thẳng vào mắt Triệu Diệp.
Ta sẽ không vì hắn vừa ban cho ta quyền lực mà nhận lời không làm khó Lan phi.
Ta và nàng ta, định sẵn là kẻ địch.
Ta sẽ lặng lẽ khiến nàng ta c.h.ế.t đi, c.h.ế.t một cách thê t.h.ả.m nhất.
Triệu Diệp sa sầm mặt.
Hắn cho rằng ta không biết điều.
“Lan phi có lỗi hay không, trẫm sẽ tự mình định đoạt.”
“Được. Nếu Bệ hạ đã định nàng ta thật sự có lỗi, mong Bệ hạ xử trí theo đúng cung quy. Đa tạ Bệ hạ.”
Ta khó khăn đứng dậy, lại lảo đảo một cái, ngã về phía hắn, thuận tay nắm lấy cổ tay hắn để đứng vững.
Khoảnh khắc chạm vào da thịt hắn, vô số hình ảnh tràn tới.
Hắn c.h.ế.t trong một buổi săn b.ắ.n.
Tam hoàng t.ử và Cửu hoàng t.ử theo hầu bên cạnh, vốn là cảnh phụ từ t.ử hiếu.
Tam hoàng t.ử bỗng giương cung b.ắ.n thẳng về phía hắn.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Hắn quát lớn, mắng Tam hoàng t.ử bất trung, trông mong Cửu hoàng t.ử che chắn.
Thế nhưng Cửu hoàng t.ử chỉ khẽ cười, chặn đường hắn, rồi đ.â.m một nhát thật mạnh vào bụng.
Hắn rơi khỏi lưng ngựa trong vẻ không thể tin nổi, m.á.u tươi ồ ạt nhuộm đỏ t.h.ả.m cỏ.
Ta sững người một thoáng, kinh hãi vì những gì vừa thấy.
Triệu Diệp thấy ta đã đứng vững, khẽ nhíu mày, lặng lẽ lùi lại một bước.
Ta khẽ cong môi, vui vẻ hành lễ, rồi quay người rời đi.
Mục đích của ta đã đạt được.
Trước khi năng lực trở lại, ta không muốn chạm vào hắn dù chỉ một chút.
Sau khi năng lực quay về, ta luôn muốn gặp hắn một lần, nhìn thử tương lai của hắn.
Hắn sai người truyền lời làm mất mặt ta, ta liền đến gặp hắn.
Nếu có thể giành được quyền lực của Hoàng hậu thì càng tốt.
Nếu không, cũng tìm cách chạm vào hắn, xem thử tương lai.
May thay, quyền lực của Hoàng hậu ta đã lấy được.
Tương lai của hắn, ta cũng rất hài lòng.
Ngoài điện Cần Chính, ma ma dẫn Thập Tam Công chúa chờ ta.
Thấy ta bước ra, nàng lao vào lòng ta.
“Mẫu hậu, người có sao không?”