Tống Minh Đường

Chương 5



 

Ta cúi xuống bế nàng lên.

 

Tiểu cô nương tám tuổi đã khá nặng.

 

Nhưng ta rất vui.

 

Trong thâm cung này, có một người thân thật sự bên cạnh.

 

Ta ôm nàng, như ôm một tương lai tốt đẹp.

 

Ta khẽ kể cho nàng nghe những gì vừa xảy ra hôm nay.

 

Nói với nàng, đó gọi là lấy lùi làm tiến.

 

Nàng mở to mắt.

 

“Mẫu hậu, người không sợ sao?”

 

“Không sợ. Ta vừa nhập cung, bao nhiêu ánh mắt đang dõi theo. Đây là lúc tốt nhất để ta đưa ra yêu cầu. Bỏ lỡ thời cơ này, sau này muốn lập quy củ sẽ vô cùng khó. Ngọc nhi, con phải nhớ, thời cơ trôi qua rất nhanh. Nếu con muốn, phải quyết đoán ngay.”

 

Thập Tam Công chúa như hiểu như không.

 

Đôi tay non nớt vòng qua cổ ta, đầu nhỏ tựa vào cổ ta, khẽ nói:

 

“Mẫu thân trước kia cũng rất dũng cảm. Về sau Lan phi nương nương vào cung, mẫu thân không dám nói lớn tiếng với phụ hoàng nữa. Phụ hoàng ép mẫu thân xin lỗi Lan phi nương nương, mẫu thân không chịu, liền bị phụ hoàng giam lại. Mẫu hậu, sau này Ngọc nhi cũng muốn dũng cảm như người.”

 

Ta khựng lại, dịu dàng đáp:

 

“Mẫu thân con vốn vẫn luôn dũng cảm. Trên đời có rất nhiều người biết giữ mình, nhưng không phải ai cũng có can đảm đối mặt khó khăn. Mẫu thân con rất giỏi. Nàng từng che chở cho rất nhiều người trong cung, con hẳn là cảm nhận được.”

 

Thập Tam Công chúa chớp mắt, vành mắt hơi ướt.

 

Sau khi trưởng tỷ qua đời, tuy nàng bị dời đến cung điện nhỏ, nhưng bữa ăn vẫn có người chăm lo.

 

Có người lặng lẽ đưa y phục cho nàng.

 

Có người âm thầm bảo vệ nàng.

 

Khi ta gặp nàng, gương mặt nàng tròn trịa, tinh thần sáng sủa, rõ ràng được chăm sóc chu đáo.

 

Trong cung này, vẫn có người nhớ ơn trưởng tỷ, lặng lẽ trả lại ân tình ấy cho nữ nhi của nàng.

 

Ta nghĩ, đó chính là ý nghĩa của sự đấu tranh của trưởng tỷ.

 

“Mẫu hậu mong con sau này có dũng khí của mẫu thân con, cũng có vận khí của mẫu hậu.”

 

Vận khí của ta quả thực không tệ.

 

Triệu Diệp đã hại c.h.ế.t một Hoàng hậu.

 

Hắn không thể để Hoàng hậu thứ hai cũng c.h.ế.t quá nhanh.

 

Hắn còn cần thể diện.

 

Đó chính là khoảng không để ta sinh tồn.

 



 

Sáng hôm sau, ta gặp Lan phi.

 

Khi mọi người đến thỉnh an xong và chuẩn bị trở về, nàng mới chậm rãi đến.

 

Trang phục của nàng lộng lẫy, toàn thân rực rỡ ánh sáng.

 

Thấy ta ăn mặc giản dị, trong mắt nàng thoáng qua chút khinh miệt và đắc ý.

 

Nàng tự cho mình xinh đẹp hơn ta, nên đáng được toàn bộ sủng ái, cũng mặc nhiên không coi ta là đối thủ.

 

Nhưng tình cảm vốn không có lý lẽ.

 

Nếu có lý lẽ, Triệu Diệp đáng lẽ phải luôn yêu trưởng tỷ, bởi ban đầu hắn cưới nàng là vì yêu.

 

Lan phi hành lễ qua loa, lười nhác cười:

 

“Tối qua hầu hạ Bệ hạ quá muộn, được Bệ hạ cho phép đến trễ một chút, mong Hoàng hậu nương nương thứ tội.”

 

Nàng ngắm nghía móng tay sơn đỏ, sắc đỏ ch.ói mắt.

 

Ta cười nói không sao, rồi không để ý đến nàng nữa, mà lần lượt hỏi thăm các phi tần từng sinh con.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triệu Diệp rất có khả năng sinh nở.

 

Hắn có tổng cộng mười bảy người con.

 

Ta hỏi từng người một.

 

“Đại công chúa gần đây thế nào? Có điều gì cần bản cung giúp đỡ không?”

 

“Nhị công chúa thì sao? Vết ban trên mặt đã đỡ chưa?”

 



 

“Ngũ hoàng t.ử thế nào? Ăn mặc có thiếu thốn gì không?”

 



 

“Tiểu Thập Thất còn quấy đêm không? Có điều gì cần, cứ bẩm báo bản cung, đừng ngại.”

 

Mọi người cung kính đáp lời.

 

Sắc mặt Lan phi càng lúc càng trắng.

 

Nàng dường như mới ý thức được, ngoài ta ra, trong số phi tần, nàng là người nhập cung muộn nhất, lại chưa có con.

 

Cho dù nàng sinh được con, phía trước vẫn còn mười bảy đứa trẻ.

 

Sớm muộn gì những đứa trẻ ấy cũng lớn lên, thay thế Triệu Diệp.

 

Khi đó, nàng phải làm sao?

 

Vành mắt nàng đỏ lên, trong mắt lộ vẻ hận ý, kín đáo liếc ta một cái, rồi bất an xoa nhẹ bụng.

 

Trong những hình ảnh ta thấy khi chạm vào Triệu Diệp, có một cảnh Lan phi mang thai.

 

Nàng sinh hoàng t.ử.

 

Triệu Diệp cực kỳ sủng ái đứa trẻ ấy.

 

Thậm chí vì muốn trải đường cho nó, hắn từng có ý đuổi các hoàng t.ử sắp trưởng thành ra khỏi kinh thành.

 

Chính điều đó khiến Tam hoàng t.ử và Cửu hoàng t.ử bất mãn, liên thủ g.i.ế.c hắn.

 

Ta hy vọng nàng sớm mang thai.

 

Mang t.h.a.i là lúc nữ nhân bắt đầu yếu đi.

 

Ta sẽ nhân lúc nàng yếu nhất, lấy mạng nàng.

 

Lan phi tức giận rời đi.

 

Trở về liền tố cáo với Triệu Diệp.

 

“Hoàng hậu nương nương biết thần thiếp chưa có con, cố ý chọc vào nỗi đau của thần thiếp.”

 

Nàng bỏ qua sự ngông cuồng của mình, chỉ kể lại phần ấm ức.

 

Triệu Diệp đến gõ ta.

 

“Trẫm biết hậu cung có nhiều thủ đoạn hại người. Nàng không nên dùng những thủ đoạn ấy với Lan phi.”

 

Ta ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn hắn.

 

“Bệ hạ, thần thiếp không khuyên người chia đều ân sủng, nhưng thân là Hoàng hậu, thần thiếp sẽ cố gắng chăm lo cho từng phi tần.”

 

“Trước khi nhập cung, các nàng cũng là nữ nhi được gia đình nâng niu. Vào cung rồi, nếu không được Bệ hạ sủng ái, lại không có thần thiếp trông nom, cuộc sống chẳng khác nào mặt nước c.h.ế.t.”

 

“Bệ hạ thiên vị Lan phi là chuyện của Bệ hạ. Thần thiếp chỉ biết làm tròn bổn phận, công bằng công chính.”

 

“Nếu chỉ vì một lời của Lan phi mà Bệ hạ đến trách thần thiếp, chi bằng giải tán hậu cung, cho các nàng một con đường sống, cũng cho thần thiếp một con đường sống. Kẻo chỉ vì nói một câu với Lan phi, thần thiếp đã phải chịu trách phạt.”

 

Triệu Diệp nhìn gương mặt ta, có một thoáng thất thần.

 

Biết hắn sẽ đến, ta cố ý để cung nữ trang điểm cho mình giống trưởng tỷ bảy phần.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Hắn không thích người khác nhắc đến trưởng tỷ.

 

Ta lại muốn hắn thường xuyên nhìn thấy gương mặt này, để hắn nhớ đến sự bạc tình bạc nghĩa của mình.

 

Triệu Diệp hoàn hồn, hàng mày càng lạnh đi vài phần.