Tống Minh Đường

Chương 8



 

Ta không muốn gánh cơn giận của hắn.

 

Cũng không muốn nghe hắn thổ lộ.

 

Đó là hắn tự chuốc lấy.

 

Hắn đ.á.n.h mất người yêu hắn nhất.

 

Thì phải chịu nỗi cô độc không nơi trút bầu tâm sự.

 

Ta chỉ làm điều ta nên làm.

 

Vẽ cho tất cả một cái kết trọn vẹn.

 



 

Tiễn những đứa trẻ còn mẹ về cung, ta đích thân đưa mấy đứa mồ côi trở về.

 

Đến trước mặt Tam hoàng t.ử, ta dừng lại, bình thản hỏi:

 

“Vì sao ngươi hận ta?”

 

Hắn sững người.

 

Còn trẻ, không giấu được tâm tư, rõ ràng hoảng loạn.

 

“Nhi thần không hận mẫu hậu.”

 

“Vậy ta hỏi lại. Vì sao ngươi hận nguyên hậu, hận tỷ tỷ ta?”

 

Cửu hoàng t.ử, Thập Tam Công chúa và ta đều nhìn hắn.

 

Tam hoàng t.ử không chịu nổi, bỗng buông xuôi.

 

Hắn hất mạnh tay áo.

 

“Chẳng lẽ ta không nên hận sao? Mẫu thân nàng hại c.h.ế.t mẫu thân ta! Cả nhà ngoại tổ phụ ta bị tịch thu gia sản! Ta vì sao không thể hận!!!”

 

Thiếu niên nhỏ tuổi đầy lửa giận, nhìn chằm chằm Thập Tam Công chúa.

 

Không lạ khi lần đầu ta gặp hắn, đã thấy hắn quá mức bình tĩnh.

 

Không có chút vui mừng hay quyến luyến.

 

Chỉ có kháng cự, xa cách và dã tâm giấu kín.

 

Cũng không lạ trong tương lai hắn sẽ g.i.ế.c cả nhà ta, đ.â.m c.h.ế.t ta và tiểu Thập Tam.

 

Ta nói:

 

“Ngoại tổ phụ ngươi tham ô công quỹ, chiếm ruộng, lương thực, khiến hàng vạn bách tính ly tán.”

 

“Chiếu chỉ tịch biên do phụ hoàng ngươi ban. Mẫu phi ngươi nghe tin, cầu xin không thành, vì sợ liên lụy đến ngươi mà tự vẫn.”

 

“Thứ nhất, Bệ hạ làm đúng. Làm đế vương phải thương dân. Nước có thể chở thuyền, cũng có thể lật thuyền. Người không sai.”

 

“Thứ hai, dù người có sai, ngươi không dám hận kẻ nắm quyền thật sự, chỉ dám hận người vô tội. Ngươi là kẻ hèn nhát.”

 

“Những nô tài từng ức h.i.ế.p ngươi, chính nguyên hậu để lại chứng cứ cứu ngươi.”

 

“Ngươi không dám phản kháng kẻ hại mình, lại không phân biệt phải trái. Ngươi còn là kẻ hồ đồ.”

 

“Ngươi không xứng với sự giúp đỡ của ta hôm nay.”

 

Ta dẫn người rời đi.

 

Cửu hoàng t.ử thở dài, vỗ vai Tam hoàng t.ử.

 

Tam hoàng t.ử hất tay ra, cúi đầu, nước mắt rơi xuống đất từng giọt.

 

Thập Tam Công chúa giận dữ nói:

 

“Trước kia ta thấy ngươi bị bắt nạt còn cho ngươi kẹo! Ngươi trả kẹo cho ta!”

 

Nàng chạy theo ta, bước chân đầy tức giận.

 

Cửu hoàng t.ử đi nhanh bên cạnh ta, ngẩng khuôn mặt nhỏ sáng rỡ nhìn ta đầy sùng bái.

 

“Mẫu hậu, nhi thần sau này tuyệt đối không như Tam ca. Nhi thần sẽ hiếu thuận với người. Lớn lên sẽ phụng dưỡng người.”

 

Ta chợt nhớ đến cảnh tương lai hắn giam ta trong cung, hết lần này đến lần khác gọi “mẫu hậu”, rồi lại vùi mặt vào n.g.ự.c ta.

 

Ta rùng mình.

 

Hắn còn đem Thập Tam Công chúa đi hòa thân.

 

Triều ta không thể có một hoàng đế nhu nhược đến mức phải đưa công chúa đi hòa thân.

 

Ta không để ý đến hắn.

 

Đưa hắn vào trong xong, ta liền quay người rời đi.

 

Rẽ qua khúc quanh, ta bất ngờ quay lại, đứng trước cửa cung hắn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Qua khe cửa, ta nhìn thấy nhũ mẫu ép đầu hắn vào n.g.ự.c mình, vui vẻ hôn lên trán hắn một cái.

 

“Tiểu Cửu nhi về rồi sao? Để ta xem có bị dọa không? Ngoài kia không ai bắt nạt Tiểu Cửu của chúng ta chứ? Sữa người ta đã chuẩn bị xong rồi, mau đi uống đi.”

 

Cửu hoàng t.ử lộ vẻ kháng cự.

 

“Ta lớn rồi, không uống.”

 

Nhũ mẫu cười:

 

“Ngoan nào, uống vào có lợi cho con. Hay là để ta đích thân cho b.ú? Cũng không phải không được. Dù sao con là ta nuôi lớn. Sau này sữa của ta, con còn phải b.ú đến mười hai tuổi.”

 

Cửu hoàng t.ử đỏ bừng mặt, muốn giãy ra, nhưng bị bà ta ôm c.h.ặ.t, không thoát được.

 

Nhũ mẫu cười khúc khích:

 

“Ngại rồi à, con trai của ta~”

 

Giọng bà ta đầy vẻ ve vãn.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Cung nữ của ta đẩy cửa bước vào.

 

Tiếng cười lập tức tắt lịm.

 

Ta ngẩng mắt, lạnh lẽo nhìn chằm chằm nhũ mẫu.

 

Hôm nay ta đã đeo vòng tay cho bà ta, nhìn thấy tương lai của bà ta.

 

Bà ta bị ta ban c.h.ế.t.

 

Mà Cửu hoàng t.ử khi trưởng thành lại nhớ mãi không quên.

 

Sau khi giam ta, câu đầu tiên hắn nói là:

 

“Ngươi g.i.ế.c nhũ mẫu của ta, thì phải bồi cho ta một nhũ mẫu khác.”

 

Ta khẽ nâng tay.

 

Lập tức có người tiến lên bắt nhũ mẫu.

 

Bà ta hoảng hốt quỳ xuống cầu xin.

 

Cửu hoàng t.ử há miệng định xin tha.

 

Ta cắt ngang.

 

“Ta sẽ không g.i.ế.c bà ta. Ta sẽ đưa bà ta ra ngoài cung. Bà ta không thích hợp ở lại nơi này.”

 

“Sống c.h.ế.t của bà ta sau này do ngươi quyết định.”

 

“Có một ngày ngươi sẽ lớn lên, sẽ hiểu hôm nay xảy ra chuyện gì. Khi ấy bà ta sống hay c.h.ế.t, do ngươi định đoạt.”

 

Nhũ mẫu bị kéo đi, vùng vẫy dữ dội, ánh mắt vẫn dán c.h.ặ.t vào Cửu hoàng t.ử.

 

Trong mắt hắn dâng lên nước mắt, nhưng cuối cùng không nói gì.

 

Ta sai người đem hai việc hôm nay tâu lại với Triệu Diệp.

 

Rất muộn, Triệu Diệp xuất hiện trong tẩm cung ta.

 

Một bóng người đen kịt đột ngột xuất hiện, khiến ta giật mình.

 

Ta còn ngái ngủ, đành phải ngồi dậy định thắp nến.

 

Triệu Diệp cất giọng, khàn khàn tiêu điều.

 

“Đừng thắp nến. Cứ như vậy đi. Trẫm muốn nói chuyện với nàng.”

 

“Trẫm… có phải không phải là một phụ thân tốt?”

 

Ta dứt khoát nằm lại xuống giường.

 

Buồn ngủ đến c.h.ế.t, còn phải nghe hắn nói, thật phiền.

 

Hắn hẳn là muốn ta an ủi hắn.

 

Nhưng ta không mở miệng.

 

Hắn vốn không phải một phụ thân tốt.

 

Hắn cũng không đến tìm ta để xin công nhận.

 

Hắn chỉ muốn trút bầu tâm sự.

 

Hoàng cung rộng lớn, hắn đã vứt bỏ hết thảy, người khác đối với hắn chỉ còn kính sợ, không ai thích hợp để nói chuyện trong lòng.

 

Hắn lẽ ra nên tìm Lan phi.

 

Nhưng Lan phi bị cấm túc, lại làm sụp đổ nhận thức của hắn.

 

Hắn vừa từ tẩm điện trưởng tỷ trở về, hẳn đã tìm thấy những bức thư tiểu Thập Tam nói tới, trong đầu toàn là ký ức với trưởng tỷ.

 

Không ngờ ta lại thành đối tượng thích hợp nhất để hắn tâm sự.