Hắn lập tức triệu Đại Lý tự, Hình bộ, Kinh triệu doãn vào cung thẩm tra.
Lại truyền chỉ gọi các quan viên vào cung, kẻ nên quở trách thì quở trách, kẻ nên hỏi tội thì hỏi tội.
Suốt một buổi chiều, hắn đều xử lý việc này.
Ta dẫn bọn trẻ ngồi ở hậu điện lặng lẽ nghe.
Đây là cơ hội học hỏi hiếm có.
Triệu Diệp ở tiền điện mắng người.
Ta ở hậu điện nhỏ giọng phân tích vì sao hắn làm vậy.
Tam hoàng t.ử, Cửu hoàng t.ử, Thập Tam Công chúa nghe say mê, mắt sáng rực.
Có vài hoàng t.ử, công chúa khác thì sợ đến run rẩy, hoặc buồn ngủ gục đầu vào nhau.
Ta sai người bế họ sang thiên điện nghỉ ngơi, còn lại tiếp tục giảng giải.
Giữa chừng, người của Lan phi mấy lần lảng vảng ngoài cung, muốn mời Triệu Diệp sang.
Lan phi vì muốn hắn nhất định phải đến, tạm thời giấu chuyện mình mang thai, định dùng tin vui này để dụ hắn.
Trong tưởng tượng của nàng, Triệu Diệp yêu nàng, vẫn mong có một đứa con của hai người.
Biết tin, hẳn sẽ lập tức chạy đến.
Nhưng Triệu Diệp nghe xong, chỉ nhìn thái giám truyền tin một cái đầy phức tạp, rồi lạnh giọng bảo cút.
Sau đó, Lan phi đích thân đến.
Nàng xông vào điện Cần Chính, mặc kệ bao nhiêu đại thần đang có mặt, mắt rưng rưng chất vấn:
“Bệ hạ, thần thiếp đã có thai. Người không cần Lan nhi và hài t.ử của chúng ta nữa sao?”
Chư vị đại thần đều nhíu mày.
Ánh mắt Triệu Diệp phức tạp, gương mặt lạnh như mặt hồ sâu.
Trong lòng hắn, Lan phi vẫn luôn kiêu căng mà yếu đuối.
Giống như một đóa hồng có gai.
Xinh đẹp, mảnh mai, chỉ biết giương gai tự vệ, thực ra chỉ cần nhẹ tay cũng có thể hái xuống.
Giờ đây hắn mới phát hiện, đóa hồng ấy biết tính toán, biết sắp đặt, còn cài người vào các cung khác, chẳng hề thuần khiết như hắn tưởng.
Trong lòng hắn có d.a.o động.
Nhưng yêu là bản năng.
Hắn vẫn bảo vệ Lan phi.
“Nàng về trước đi. Lát nữa trẫm sẽ đến thăm.”
Lan phi hẳn là nhớ đến lời cá cược với ta, c.ắ.n môi, cố chấp nói:
“Bệ hạ cứ đến cung thần thiếp ngồi một lát thôi. Thần thiếp có chuyện muốn nói riêng với người.”
Đại điện im phăng phắc.
Các đại thần cúi đầu.
Cung nữ thái giám nín thở.
Ta chậm rãi bước ra, giọng hoà hoãn:
“Bệ hạ cứ đến cung Lan phi xem thử. Có lẽ nàng thật sự có chuyện muốn nói. Dù sao nàng cũng đang mang long tự. Cho dù từng cài người ở các cung, nhưng chưa gây ra đại họa, coi như công tội bù trừ.”
Lan phi vốn đã mất mặt trước ta.
Lời ta chẳng khác gì đổ dầu vào lửa.
Nàng giận dữ quát:
“Ngươi im đi! Ai cần ngươi giả nhân giả nghĩa?”
Chư thần đồng loạt ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn nàng.
Họ vẫn biết Lan phi ngang ngược.
Nhưng nghe và thấy tận mắt là hai chuyện khác nhau.
Vừa dứt lời, Lan phi đã hối hận.
Nàng c.ắ.n môi, lệ rưng rưng nhìn Triệu Diệp.
Triệu Diệp khẽ hạ mắt, bàn tay siết c.h.ặ.t, lạnh giọng nói:
“Lập tức cấm túc Lan phi trong cung, không có chiếu chỉ không được ra ngoài.”
Lan phi sững sờ, lùi một bước, suýt ngã.
Ta vội đỡ lấy nàng.
Lúc này nàng không thể xảy ra chuyện.
Nếu long tự có sơ suất, Triệu Diệp chỉ càng thêm áy náy, nhẹ tay với tội lỗi của nàng.
Hiện tại, nàng phải khỏe mạnh.
Phải khỏe mạnh mà chịu phạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Rồi từ từ suy yếu.
Triệu Diệp khẽ động bước, định đưa tay đỡ, rồi lại rụt về.
Lan phi được người dìu đi.
Nàng không cam lòng, vừa khóc vừa gọi tên hắn.
Vai Triệu Diệp khẽ rung.
Cảm xúc của hắn đã nhịn đến cực hạn.
Đợi mọi người tản đi.
Hắn bước vào hậu điện, dường như muốn trút hết lửa giận lên ta.
Nhưng vừa bước vào, đã bị mấy hoàng t.ử công chúa vây quanh.
“Phụ hoàng thật lợi hại! Sau này nhi thần cũng muốn như người, trừ gian diệt ác.”
“Phụ hoàng, cảm ơn người! Người cuối cùng cũng trị tội Lý ma ma. Bà ta ỷ là nhũ mẫu của nhi thần, thấy nhi thần không còn mẫu thân mà đ.á.n.h mắng. Nhi thần không dám nói. Cảm ơn phụ hoàng đã cứu nhi thần.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Phụ hoàng giỏi quá…”
“Phụ hoàng…”
Sự ngưỡng mộ của trẻ nhỏ chân thành và mãnh liệt.
Cơn giận của Triệu Diệp dần tan.
Hắn nhìn ta bằng ánh mắt phức tạp.
Hôm nay, ta giống trưởng tỷ đến tám phần.
Hắn không hồ đồ.
Hắn phân biệt được ta và nàng.
Ánh mắt trưởng tỷ nhìn hắn tràn đầy yêu thương.
Còn ta, chỉ có bình thản.
Khi bầu không khí lặng đi.
Thập Tam Công chúa ôm lấy hắn, vui vẻ nói:
“Phụ hoàng, trong tẩm điện của mẫu thân con không chỉ có những chứng cứ kia, còn có rất nhiều thư mẫu thân viết cho người. Dày lắm, dày lắm.”
Nàng giơ bàn tay nhỏ lên đo một khoảng.
Lời trẻ thơ thành thật, đặc biệt lay động lòng người.
Triệu Diệp sững lại.
Hắn cúi xuống bế nàng lên, mắt đỏ hoe.
“Làm sao con biết?”
Thập Tam Công chúa đếm từng ngón tay.
“Con thấy mà.”
“Người và mẫu thân vì chuyện Lan phi nương nương ngã mà cãi nhau, mẫu thân viết một bức thư.”
“Sau đó khi đi săn, ngựa của Lan phi bị hạ độc, mẫu thân lại viết một bức…”
“Lan phi nương nương nổi ban, người đến tìm mẫu thân, mẫu thân khóc, lại viết một bức…”
…
Sắc mặt Triệu Diệp càng lúc càng khó coi.
Tay hắn run đến mức suýt không bế nổi nàng.
Hắn đặt nàng xuống, quát khẽ:
“Đừng nói nữa.”
Thập Tam Công chúa sợ đến rưng rưng nước mắt, vội lao vào lòng ta, đầu nhỏ vùi vào vai ta, nhưng vẫn len lén nhìn sắc mặt hắn.
Lòng ta rất phức tạp.
Ta chỉ dạy nàng câu đầu tiên.
Những lời sau là nàng tự nói.
Nàng nhìn thấy nỗi khổ của mẫu thân mình.
Nàng đang đòi lại công bằng cho mẫu thân mình.
Con bé thật sự là một đứa trẻ tốt.
Ta bế nàng lên, nhìn Triệu Diệp.
“Bệ hạ, hôm nay các hoàng t.ử công chúa đều ở đây. Trong số này có vài người rất có thiên tư, mong Bệ hạ để tâm.”
Ta chỉ về phía Tam hoàng t.ử, Cửu hoàng t.ử cùng vài đứa trẻ nổi bật.
Rồi hành lễ, dẫn họ rời đi.
Triệu Diệp mở miệng như muốn nói gì.
Ta không dừng lại.