Tổng Tài Độc Quyền Sủng: Vợ Yêu Có Dị Năng

Chương 1: Cuộc Họp Sóng Gió



Bầu không khí trong phòng hội nghị thượng đỉnh của Tập đoàn Mộ Thị lúc này đặc quánh lại, ngột ngạt đến mức khiến người ta khó thở. Hệ thống điều hòa trung tâm vẫn đang phả ra những luồng khí lạnh buốt, nhưng mười mấy vị giám đốc cấp cao ngồi quanh chiếc bàn họp bằng gỗ lim khổng lồ đều đang túa mồ hôi hột. Ánh mắt của bọn họ, có kẻ hả hê, có kẻ thương hại, có kẻ né tránh, nhưng tất cả đều đổ dồn về phía người con gái đang ngồi đơn độc ở vị trí ghế chủ tọa.

Mộ Tiểu Tiểu.

Cô gái mới hai mươi bốn tuổi, khoác trên mình bộ vest công sở màu trắng cắt may thủ công tinh xảo, gương mặt xinh đẹp sắc sảo nhưng lúc này lại tái nhợt đi vì mệt mỏi. Đã ba ngày ba đêm cô túc trực ngoài phòng hồi sức tích cực kể từ khi ba cô – Chủ tịch Mộ Quân – đột ngột ngất xỉu và rơi vào trạng thái hôn mê sâu. Chưa kịp tìm ra nguyên nhân căn bệnh lạ của ba, cô đã bị triệu tập khẩn cấp đến cuộc họp hội đồng cổ đông bất thường này.

"Tiểu Tiểu, con đừng cố chấp nữa. Ký vào bản thỏa thuận này đi."

Giọng nói cất lên mang theo sự xót xa đến nghẹn ngào, nhưng lại sắc nhọn như một lưỡi d.a.o vô hình cứa vào màng nhĩ Tiểu Tiểu. Người vừa lên tiếng là Tư Niệm – mẹ ruột của cô, đồng thời là Phó chủ tịch Tập đoàn.

Tư Niệm mặc một chiếc váy lụa đen sang trọng, khóe mắt rơm rớm nước, dùng chiếc khăn tay chấm nhẹ lên gò má được bảo dưỡng kỹ lưỡng. Bà ta đẩy một tập tài liệu dày cộm về phía Tiểu Tiểu, giọng nói run rẩy như một người mẹ hiền từ đang bất lực trước đứa con gái bướng bỉnh: "Ba con ngã bệnh, công ty như rắn mất đầu, cổ phiếu lao dốc không phanh. Con còn quá trẻ, kinh nghiệm thương trường chưa có, làm sao gánh vác nổi tâm huyết cả đời của ba con? Mẹ làm vậy cũng chỉ vì muốn bảo vệ cơ nghiệp của nhà họ Mộ. Chuyển giao quyền điều hành và công thức công nghệ sinh học cho mẹ, con cứ an tâm nghỉ ngơi, chăm sóc ba con là được."

Lời lẽ nghe qua thì thấu tình đạt lý, đầy ắp tình mẫu t.ử thiêng liêng, khiến vài cổ đông lão thành trong phòng cũng gật gù đồng tình.

Thế nhưng, Mộ Tiểu Tiểu chỉ lạnh lùng cụp mắt xuống, nhìn chằm chằm vào dòng chữ in đậm trên trang giấy trắng: Hợp đồng chuyển nhượng cổ phần và từ bỏ quyền thừa kế.

Chuyển giao quyền điều hành? Không, đây rõ ràng là một bản hợp đồng khống nhằm tước đoạt toàn bộ tài sản, tước luôn cả quyền sở hữu đối với các công trình nghiên cứu sinh học mà cô và ba đã đổ bao m.á.u và nước mắt để hoàn thiện.

"Phó chủ tịch Tư nói đúng đấy, Giám đốc Mộ." Một giọng nam trầm ấm, mang theo chút từ tính vang lên.

Trần Kiến Nhân – Giám đốc nhân sự, đồng thời là cánh tay phải đắc lực của Tư Niệm trong công ty – đứng dậy. Hắn ta khoác bộ vest xám phẳng phiu, gương mặt điển trai kiểu thư sinh, đẩy gọng kính vàng trên sống mũi, ra vẻ đạo mạo: "Cháu vẫn còn quá trẻ để hiểu được sự tàn khốc của thương trường. Các đối tác nước ngoài đang dồn ép chúng ta. Nếu hôm nay không có một người đứng đầu đủ uy tín để ổn định lòng quân, Mộ Thị sẽ phá sản mất. Chú và mẹ cháu đã thức trắng đêm để tìm ra giải pháp tốt nhất cho cháu rồi. Ký đi, Tiểu Tiểu. Đừng làm mẹ cháu thêm đau lòng."

Tiểu Tiểu siết c.h.ặ.t hai bàn tay giấu dưới gầm bàn. Những ngón tay thanh mảnh cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức tứa m.á.u, nhưng nỗi đau thể xác chẳng thấm vào đâu so với sự kinh tởm đang cuộn trào trong dạ dày cô. Mẹ ruột? Chú Kiến Nhân? Một màn kịch tung hứng gia đình thật hoàn hảo, hoàn hảo đến mức buồn nôn.

Ngay tại khoảnh khắc này, ở góc khuất nhất của phòng họp, nơi ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê không rọi tới, có một người đàn ông đang tĩnh lặng ngồi vắt chéo chân trên chiếc ghế sô pha bọc da thật.

Chu Hoành Nghĩa.

Tổng tài của Tập đoàn Chu Thị – đế chế công nghệ lớn nhất Kinh Thị, người nắm trong tay mạch m.á.u kinh tế của cả khu vực. Anh ta xuất hiện ở đây với tư cách là khách mời VIP, đại diện cho bên có khả năng thâu tóm Mộ Thị nếu tập đoàn này tuyên bố phá sản.

Chu Hoành Nghĩa mặc một bộ âu phục đen tuyền, không một nếp gấp. Ngũ quan của anh tinh xảo như được điêu khắc từ băng tảng ngàn năm, mang theo vẻ cấm d.ụ.c và lạnh lẽo đến tận xương tủy. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh lướt qua màn kịch gia đình đang diễn ra trước mắt, trong đáy mắt xẹt qua một tia trào phúng nhạt nhòa.

Đúng là một vở kịch nhàm chán, Chu Hoành Nghĩa thầm nghĩ.

Chứng khiết phỉ (sợ bẩn) của anh không chỉ áp dụng với đồ vật, mà còn với cả lòng người. Anh ghét cay ghét đắng những mưu hèn kế bẩn trong các gia tộc thượng lưu. Nhìn cô gái mỏng manh đang bị dồn ép đến mức run rẩy ở đầu bàn kia, anh chỉ thấy sự yếu đuối. Một kẻ không có nanh vuốt, sớm muộn gì cũng bị chính người thân của mình c.ắ.n xé đến không còn một mảnh xương. Nếu Mộ Tiểu Tiểu ngoan ngoãn ký tên, anh sẽ lập tức đứng dậy rời đi, đồng thời hủy bỏ mọi dự án cân nhắc hợp tác với Mộ Thị. Chu Thị không bao giờ làm ăn với những kẻ nhu nhược.

Tiếng xì xầm trong phòng họp ngày càng lớn. Các thành viên hội đồng quản trị bắt đầu mất kiên nhẫn.

"Giám đốc Mộ, cô ký nhanh đi để chúng tôi còn làm việc!"

"Đúng đấy, công ty không thể vì sự bướng bỉnh của một cô gái vắt mũi chưa sạch mà sụp đổ được!"

"Cô không thương công ty thì cũng phải thương lấy người mẹ đang tiều tụy của mình chứ!"

Áp lực bủa vây từ tứ phía. Tư Niệm khẽ đẩy một cây b.út máy mạ vàng đến trước mặt Tiểu Tiểu. Trong khoảnh khắc bà ta cúi xuống, Tiểu Tiểu bắt gặp một tia đắc ý, tham lam và tàn nhẫn xẹt qua đáy mắt người đàn bà mà cô từng gọi là mẹ.

Tiểu Tiểu vươn tay, ngón tay run rẩy chạm vào thân b.út lạnh ngắt.

Cô thực sự không cam tâm. Công thức chiết xuất d.ư.ợ.c liệu sinh học là thứ cô định dùng để cứu mạng ba mình. Nếu giao ra, Mộ Thị sẽ hoàn toàn đổi chủ. Nhưng nếu không giao, bọn họ sẽ dùng quyền bỏ phiếu của hội đồng quản trị để cưỡng chế phế truất cô, đồng thời phong tỏa mọi nguồn tài chính cô đang dùng để duy trì phòng bệnh VIP cho ba.

Ngay lúc những ngón tay của Tiểu Tiểu sắp nắm lấy cây b.út, mặt dây chuyền kim cương hình giọt nước giấu dưới lớp áo sơ mi của cô đột nhiên nóng rực lên.

Đó là Độc Tâm Thạch – một viên đá dị năng mà cô vô tình thu thập được trong một lần khảo sát vùng núi sâu để tìm kiếm d.ư.ợ.c liệu quý. Từ trước đến nay, viên đá chỉ giống như một món trang sức bình thường, nhưng ngay khoảnh khắc tinh thần Tiểu Tiểu bị dồn ép đến bờ vực thẳm, một luồng năng lượng vô hình – Linh lực – từ viên đá bất ngờ giải phóng, chạy dọc theo huyết mạch, xộc thẳng lên não cô.

Ong...

Một tiếng vang trầm đục nổ tung trong đầu Tiểu Tiểu. Cảnh vật xung quanh bỗng chốc chậm lại. Đôi mắt cô mở to. Và rồi, những âm thanh quỷ dị không phát ra từ miệng, mà vang vọng thẳng vào tiềm thức của cô bắt đầu xuất hiện.

[Ký đi con ranh! Ký nhanh lên!]

Tiểu Tiểu giật mình ngước lên. Tư Niệm vẫn đang dùng khăn tay chấm nước mắt, miệng đóng c.h.ặ.t, nhưng giọng nói ch.ói tai, rít gào đầy phấn khích của bà ta lại vang vọng rõ mồn một trong đầu cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

[Chỉ cần mày hạ b.út, toàn bộ Mộ Thị sẽ thuộc về tao. Đến lúc đó, tao sẽ lập tức rút ống thở của lão già Mộ Quân. Mười lăm năm sống chung với lão già khọm đó là quá đủ rồi! Lão c.h.ế.t đi, tao và Kiến Nhân mới có thể đường đường chính chính ở bên nhau, hưởng thụ vinh hoa phú quý!]

Hơi thở của Tiểu Tiểu nghẹn lại ở cổ họng. Đồng t.ử cô co rụt. Ngoại tình? Rút ống thở? Mẹ cô và Trần Kiến Nhân... có tư tình?

Cô còn chưa kịp tiêu hóa cú sốc kinh hoàng này, một luồng suy nghĩ khác lại ập đến, ồm ồm và nhớp nhúa. Ánh mắt Tiểu Tiểu di chuyển về phía Trần Kiến Nhân. Hắn ta đang mỉm cười hiền từ nhìn cô, nhưng trong đầu lại đang tính toán những mưu đồ độc ác nhất.

[Công nghệ sinh học lõi sắp vào tay mình rồi. Lão Mộ ngu ngốc uống trà pha thạch tín mạn tính do chính tay Tư Niệm pha suốt ba năm trời mà không hề hay biết, đến lúc phát bệnh thì bác sĩ cũng chẳng tra ra được nguyên nhân. Giờ chỉ cần dọn nốt con ranh con này ra khỏi công ty, bán công thức cho đối tác nước ngoài, mình sẽ bỏ túi hàng trăm triệu đô. Cái thứ tình mẫu t.ử rẻ rách này đúng là công cụ dễ lợi dụng nhất!]

Thạch tín mạn tính... Ba cô không phải bị bệnh... Ông bị hạ độc! Bị chính người vợ đầu gối tay ấp mỗi đêm hạ độc ròng rã ba năm trời!

Bàn tay đang cầm b.út của Mộ Tiểu Tiểu khựng lại giữa không trung. Nhiệt độ cơ thể cô dường như giảm xuống mức âm. Trái tim cô, vốn đang đau đớn vì sự phản bội của hội đồng quản trị, giờ phút này như bị một bàn tay tẩm độc bóp nát, sau đó vỡ vụn, rồi từ trong đống tro tàn đó, một ngọn lửa hận thù đen kịt bùng lên dữ dội.

Hóa ra, thế giới này tàn nhẫn đến vậy. Hóa ra, sự nhẫn nhịn và khao khát tình thân của cô chỉ là trò cười trong mắt đôi cẩu nam nữ này. Bọn chúng không chỉ muốn tiền, không chỉ muốn quyền, mà còn muốn mạng của ba cô!

"Tiểu Tiểu?" Tư Niệm thấy cô dừng lại, trong lòng bắt đầu sốt ruột, nhưng ngoài mặt vẫn diễn vai người mẹ dịu dàng. "Sao vậy con? Chữ ký của con đâu? Đừng câu giờ nữa, các chú các bác ở đây đều rất bận."

"Phải đấy, ký nhanh đi!" Một tên cổ đông phe cánh của Tư Niệm đập bàn thúc giục.

Ở góc phòng, Chu Hoành Nghĩa khẽ lắc đầu, chuẩn bị đứng dậy. Vở kịch sắp hạ màn, con cừu non cuối cùng cũng phải lên thớt.

Nhưng ngay khoảnh khắc anh định quay lưng, một luồng sóng năng lượng kỳ lạ, lạnh lẽo và sắc bén vô cùng đột ngột bộc phát giữa trung tâm phòng họp. "Tiên thiên linh cảm" – giác quan thứ sáu bẩm sinh cực kỳ nhạy bén với năng lượng và sự nguy hiểm của Chu Hoành Nghĩa bỗng nhiên rung lên cảnh báo.

Anh khựng bước, đôi mắt hẹp dài khẽ nheo lại, ánh mắt sắc như d.a.o phóng thẳng về phía bàn họp.

Chỉ thấy Mộ Tiểu Tiểu, người con gái vừa nãy còn run rẩy, yếu đuối, giờ phút này đang từ từ ngẩng đầu lên. Tấm lưng vốn đang gù xuống vì gánh nặng bỗng chốc thẳng tắp như một cây tùng ngạo nghễ trong bão tuyết. Khí chất u buồn, cam chịu bay sạch, thay vào đó là một áp lực kinh người tỏa ra từ cơ thể nhỏ bé ấy.

Đôi mắt Tiểu Tiểu... lạnh đến mức khiến người ta phải rùng mình. Đó không phải là ánh mắt của một đứa con gái nhìn mẹ, mà là ánh mắt của một t.ử thần đang nhìn những cái xác không hồn.

"Tiểu Tiểu... con nhìn mẹ với ánh mắt đó là sao?" Tư Niệm giật mình, sống lưng bỗng nhiên ớn lạnh, nụ cười giả tạo trên môi có chút cứng đờ.

Trần Kiến Nhân cũng cảm thấy có điều không ổn, bước lên một bước: "Giám đốc Mộ, cháu bị áp lực quá nên hồ đồ rồi sao? Mau hạ b.út..."

Cạch.

Mộ Tiểu Tiểu không hạ b.út xuống giấy. Cô buông tay. Cây b.út máy mạ vàng đắt tiền rơi tự do xuống mặt bàn gỗ lim, lăn lông lốc rồi rơi thẳng xuống sàn nhà trải t.h.ả.m, phát ra một âm thanh khô khốc.

Trong sự ngỡ ngàng của toàn bộ hội đồng quản trị, Mộ Tiểu Tiểu cầm lấy bản "Hợp đồng chuyển nhượng cổ phần và từ bỏ quyền thừa kế" dày cộm. Những ngón tay thon dài của cô nắm c.h.ặ.t mép giấy.

Và rồi...

RÍP!

Tiếng giấy bị x.é to.ạc vang lên ch.ói tai giữa không gian tĩnh lặng. Không chỉ xé một lần, Tiểu Tiểu dùng sức mạnh tưởng chừng như không thể có ở một cô gái, xé nát bản hợp đồng thành bốn mảnh, rồi tám mảnh, cho đến khi nó chỉ còn là một mớ giấy lộn vụn vặt.

"Mày làm cái trò điên rồ gì vậy?!" Tư Niệm bàng hoàng hét lên, lớp mặt nạ mẹ hiền cuối cùng cũng bị xé bỏ, để lộ ra sự cay độc và hoảng loạn tột độ. "Mày dám xé hợp đồng? Mày có biết tao đã tốn bao nhiêu công sức để soạn nó không?"

Mộ Tiểu Tiểu vung tay.

Xoạt!

Hàng trăm mảnh giấy vụn trắng xóa bay lả tả trong không trung, rơi thẳng xuống đầu, xuống mặt, xuống bộ váy lụa đen sang trọng của Tư Niệm như một trận tuyết điểm tang.

"Công sức?" Mộ Tiểu Tiểu cất giọng. Giọng nói của cô không còn sự run rẩy, không còn sự nghẹn ngào, mà trong vắt, lạnh lẽo và mang theo uy lực của một kẻ nắm quyền thực sự. "Công sức của bà, là lén lút bỏ thạch tín vào ly trà của ba tôi mỗi tối suốt ba năm qua sao?"

Lời nói vừa thốt ra, cả phòng họp như bị sét đ.á.n.h ngang tai. Tất cả cổ đông đồng loạt trố mắt, há hốc mồm.

Sắc mặt Tư Niệm lập tức trắng bệch, không còn một giọt m.á.u. Đôi chân bà ta lảo đảo, lui về sau nửa bước, va mạnh vào cạnh bàn. "Mày... mày ngậm m.á.u phun người! Tao là vợ của ông ấy! Tao làm sao có thể..."

"Đủ rồi." Tiểu Tiểu ngắt lời, ánh mắt sắc như d.a.o găm lia thẳng sang Trần Kiến Nhân, kẻ đang đứng đực mặt ra vì kinh hãi. "Và cả ông nữa, Giám đốc Trần. Kẻ đang mơ mộng dùng công nghệ sinh học của Mộ Thị để đổi lấy hàng trăm triệu đô la từ đối tác nước ngoài. Các người nghĩ Mộ Tiểu Tiểu này là một con ngốc để các người tùy ý dắt mũi sao?"

Cô chậm rãi đứng dậy, gót giày nhọn gõ xuống sàn nhà tạo ra những âm thanh đầy áp bách. Cô chống hai tay lên mặt bàn, rướn người về phía Tư Niệm, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn và đầy chế giễu.