"Bà nghĩ mình là ai mà có tư cách ép tôi nhường lại Mộ Thị? Hôm nay, ở cái phòng họp này, người phải cút đi không phải là tôi, mà là đôi cẩu nam nữ đê tiện các người!"
Giọng nói của Tiểu Tiểu vang dội, dứt khoát, mang theo mười phần bá khí, đập nát hoàn toàn bầu không khí áp đảo ban đầu của phe phản diện.
Ở góc tối, Chu Hoành Nghĩa từ từ ngồi xuống lại chiếc sô pha. Bàn tay đang định chỉnh lại vạt áo vest của anh dừng lại giữa không trung. Đôi mắt đen sâu thẳm vốn luôn dửng dưng với vạn vật giờ đây lại rực lên một tia sáng kỳ lạ. Khóe môi anh khẽ nhếch lên một đường cong gần như không thể nhận ra.
Thú vị rồi đây.
Con cừu non mà anh tưởng, hóa ra lại là một con sói cái đang giấu nanh. Cảm giác bài xích và nhàm chán trong lòng Chu Hoành Nghĩa lập tức tan biến, thay vào đó là một sự hứng thú tột độ. Anh khoanh tay trước n.g.ự.c, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào bóng lưng kiêu ngạo của Mộ Tiểu Tiểu, chờ đợi xem cô gái này sẽ làm cách nào để lật ngược ván cờ c.h.ế.t tưởng chừng như không thể cứu vãn này.
Sự im lặng c.h.ế.t ch.óc bao trùm toàn bộ căn phòng hội nghị thượng đỉnh. Không khí đặc quánh lại, ngột ngạt đến mức người ta có thể nghe rõ tiếng máy điều hòa đang phả ra những luồng hơi lạnh lẽo. Những ánh mắt vốn dĩ mang theo sự khinh miệt, thương hại hay dửng dưng của các cổ đông giờ đây đồng loạt chuyển sang kinh ngạc tột độ.
Tư Niệm đứng sững sờ, hai bàn tay bấu c.h.ặ.t vào mép bàn gỗ gụ đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Lớp mặt nạ phu nhân đài các, đoan trang mà bà ta cất công gìn giữ suốt bao năm qua vừa bị Mộ Tiểu Tiểu tàn nhẫn x.é to.ạc ngay trước bàn dân thiên hạ. Tuy nhiên, gừng càng già càng cay. Sự hoảng loạn chỉ xẹt qua trong đáy mắt Tư Niệm chưa đầy ba giây trước khi bà ta kịp thời điều chỉnh lại biểu cảm.
"Tiểu Tiểu!" Tư Niệm đột ngột cất giọng, âm điệu run rẩy, nước mắt chực trào ra nơi khóe mi. Bà ta ôm lấy n.g.ự.c trái, lảo đảo lùi lại một bước, diễn một màn bi thương tột cùng. "Cô điên rồi sao? Cô vì muốn giữ cái ghế giám đốc này mà không từ thủ đoạn, đến mức vu khống chính người mẹ ruột của mình hạ độc ba cô ư? Trời ơi... Mộ Quân, ông ở trong bệnh viện có nhìn thấy cảnh này không? Đứa con gái mà ông hết lòng yêu thương, nay lại vì quyền lực mà phát điên, bức ép tôi đến đường cùng thế này!"
Bà ta nức nở, ánh mắt hướng về phía những vị cổ đông lớn tuổi – những người từng cùng Mộ Quân vào sinh ra t.ử lập nên Mộ Thị.
"Các vị ở đây đều là những bậc cha chú nhìn Tiểu Tiểu lớn lên. Các vị thử nghĩ xem, tôi là vợ của Mộ Quân, vinh hoa phú quý của tôi đều gắn liền với ông ấy. Tôi có lý do gì để hại ông ấy chứ? Tiểu Tiểu vì năng lực yếu kém, sợ hội đồng quản trị phế truất nên mới bịa ra cái cớ kinh tởm này để hắt nước bẩn vào tôi và Giám đốc Trần. Đứa trẻ này... thật sự đã hết t.h.u.ố.c chữa rồi!"
Lời lẽ của Tư Niệm như những mũi kim tiêm tẩm độc, khéo léo đ.â.m vào tâm lý trọng tình trọng nghĩa và tư tưởng đạo đức truyền thống của đám đông. Vài cổ đông lớn tuổi bắt đầu xì xầm to nhỏ. Ánh mắt họ nhìn Tiểu Tiểu lại khôi phục sự bất mãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Giám đốc Mộ, chuyện công ty là chuyện công ty, cô không nên mang những lời vu khống vô căn cứ về gia đình ra để đ.á.n.h lạc hướng." Một vị cổ đông gõ tay xuống bàn, giọng điệu khiển trách.
Trần Kiến Nhân thấy tình thế được lật ngược, lập tức lấy lại vẻ đạo mạo thường ngày. Gã đẩy gọng kính vàng trên sống mũi, hắng giọng: "Đúng vậy, Giám đốc Mộ. Cô x.úc p.hạ.m danh dự của tôi và Phó chủ tịch Tư, tôi hoàn toàn có thể mời luật sư khởi kiện cô. Nhưng nể tình Chủ tịch Mộ đang nằm viện, chúng tôi không chấp nhặt. Bây giờ, mời cô rời khỏi vị trí..."
"Khởi kiện tôi?"
Mộ Tiểu Tiểu bật cười thành tiếng. Tiếng cười trong trẻo nhưng mang theo hàn khí buốt xương, cắt ngang lời của Trần Kiến Nhân. Cô chậm rãi rời khỏi ghế chủ tọa, từng bước tiến về phía màn hình chiếu lớn ở trung tâm phòng họp.
Dưới lớp áo vest lụa mỏng manh, viên Độc Tâm Thạch được ngụy trang thành mặt dây chuyền đang khẽ rung lên. Một dòng Linh lực ấm áp từ viên đá truyền thẳng vào tâm trí Tiểu Tiểu, giúp cô sàng lọc mọi tạp âm trong căn phòng, xoáy sâu vào những d.a.o động tâm lý đen tối nhất đang phát ra từ não bộ của Trần Kiến Nhân.
Tiếng lòng của gã đàn ông cặn bã vang lên rõ mồn một trong đầu cô: "Con ranh con, mày tưởng mày gào thét vài câu là người ta tin à? Đợi tao tống cổ mày ra khỏi đây, tao sẽ rút sạch cái quỹ nghiên cứu của Mộ Thị. Hai mươi triệu tệ tao vừa chuyển sang công ty vỏ bọc tuần trước, đến thần tiên cũng chẳng tra ra được! Mày lấy cái gì mà đấu với tao?"
Khóe môi Tiểu Tiểu nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. Cô lấy từ trong túi áo ra một chiếc USB nhỏ gọn, cắm thẳng vào máy tính chủ của phòng họp.
"Giám đốc Trần nói đúng. Chuyện gia đình, tôi sẽ tính sổ với hai người sau. Ở đây là phòng họp cổ đông, vậy chúng ta hãy nói chuyện bằng những con số đi."
Tiểu Tiểu gõ nhẹ lên bàn phím. Màn hình máy chiếu phía sau lưng cô chớp nháy, sau đó hiện ra một bảng sao kê ngân hàng khổng lồ với những con số được bôi đỏ ch.ói mắt.
Cả phòng họp nín thở.
"Đây là báo cáo lưu chuyển tiền tệ của phòng Nghiên cứu và Phát triển trong hai quý vừa qua, do chính tay Giám đốc Trần ký duyệt." Tiểu Tiểu cầm b.út laser, khoanh tròn vào ba dòng giao dịch lớn nhất. "Mọi người có thể thấy, tổng cộng ba mươi lăm triệu tệ đã được giải ngân cho việc mua sắm thiết bị y tế tinh chế từ nước ngoài. Nhưng kỳ lạ thay, đơn vị thụ hưởng lại không phải là các đối tác truyền thống của chúng ta ở Đức hay Thụy Sĩ, mà là một công ty có tên là 'Thương mại Dược phẩm Vạn Lợi'."