Chu Hoành Nghĩa rủ mắt nhìn người con gái quật cường trước mặt. Trong giới thượng lưu Kinh Thị, ai cũng biết Chu Hoành Nghĩa mắc chứng khiết phỉ cực độ. Anh không bao giờ chạm tay trần vào người khác, luôn giữ khoảng cách tuyệt đối với nữ giới.
Thế nhưng, ngay tại khoảnh khắc này, trước sự ngỡ ngàng của Tiểu Tiểu, Chu Hoành Nghĩa chậm rãi tháo chiếc găng tay lụa đen ở tay phải ra, ném nó lên mặt bàn. Bàn tay to lớn, khớp xương rõ ràng của anh vươn ra giữa không trung.
"Không chỉ là đối tác đàm phán trên bàn giấy." Ánh mắt anh xoáy sâu vào đôi mắt trong veo của cô, từng chữ thốt ra đều mang theo sức nặng của một lời cam kết. "Tôi muốn một sự hợp tác sâu rộng hơn thế. Tôi sẽ bảo vệ Mộ Thị khỏi bất kỳ thế lực nào nhòm ngó, cung cấp cho cô nguồn tài lực vô tận để cô phát triển công nghệ của mình. Đổi lại, cô... và bí mật của cô, sẽ thuộc về hệ sinh thái của tôi."
Nhìn bàn tay thon dài đang chìa ra trước mặt, Tiểu Tiểu bật cười. Một nụ cười tự tin, rực rỡ và đầy kiêu hãnh. Cô hiểu rõ hàm ý sâu xa trong lời nói của anh. Con rồng lạnh lùng này không chỉ muốn công nghệ, anh ta đang muốn bước vào thế giới của cô. Và kỳ lạ thay, cô không hề bài xích điều đó.
Tiểu Tiểu vươn tay, nắm lấy bàn tay ấm áp của Chu Hoành Nghĩa. Lòng bàn tay chạm nhau, một luồng sóng năng lượng vi diệu khẽ cộng hưởng, khiến cả hai đều cảm thấy một sự gắn kết kỳ lạ từ sâu thẳm linh hồn.
"Thành giao, Chu tổng. Nhưng tôi phải cảnh báo anh trước, hệ sinh thái của tôi không dễ nuốt đâu."
"Tôi thích thử thách." Chu Hoành Nghĩa siết nhẹ tay cô, cảm giác mềm mại từ làn da cô khiến chứng khiết phỉ của anh hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự tham luyến không muốn buông rời.
Anh khẽ buông tay, lùi lại một bước để trả lại không gian cho cô. "Bây giờ, tân Chủ tịch Mộ chắc hẳn còn một việc rất quan trọng cần phải làm. Xe của tôi đang đợi ở tầng hầm, tôi đưa cô đến bệnh viện."
Tiểu Tiểu gật đầu, ánh mắt ánh lên sự cảm kích. Đúng vậy, quyền lực đã đoạt lại, kẻ thù đã bị tống vào tù, nhưng người quan trọng nhất đối với cô lúc này vẫn đang chìm trong cơn mê man.
Nửa giờ sau, tại phòng hồi sức cấp cứu VIP của Bệnh viện Trung tâm Kinh Thị.
Tiểu Tiểu đẩy cửa bước vào. Căn phòng tràn ngập mùi t.h.u.ố.c sát trùng và tiếng bíp đều đều của máy đo nhịp tim. Mộ Quân nằm trên giường bệnh, gương mặt ông tiều tụy, đôi mắt nhắm nghiền, mang theo dấu vết tàn phá của loại độc d.ư.ợ.c mãn tính mà Tư Niệm đã nhẫn tâm gieo rắc suốt nhiều tháng qua.
Chu Hoành Nghĩa đứng lặng lẽ ở ngoài cửa kính, khoanh tay quan sát, nhường lại không gian riêng tư cho hai ba con.
Tiểu Tiểu tiến đến bên giường, ngồi xuống chiếc ghế nệm. Cô vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay thô ráp của ba mình. Trong khoảnh khắc, ánh mắt cô trở nên kiên định. Độc Tâm Thạch trên n.g.ự.c áo cô bắt đầu phát ra một vầng sáng nhạt, mắt thường khó lòng nhìn thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cô nhắm mắt lại, vận chuyển toàn bộ Linh lực thuần khiết nhất trong cơ thể, từ từ truyền qua lòng bàn tay, đi thẳng vào kinh mạch của Mộ Quân. Nguồn năng lượng ấm áp, mang theo sức sống mãnh liệt của đất trời bắt đầu gột rửa từng tế bào, đ.á.n.h tan những cặn bã độc tố đang bám trụ trong cơ thể ông.
Thời gian như ngừng trôi. Trán Tiểu Tiểu lấm tấm mồ hôi hột do tiêu hao năng lượng, nhưng cô không hề dừng lại. Cho đến khi máy đo nhịp tim phát ra những nhịp đập mạnh mẽ và ổn định hơn, sắc mặt xám xịt của Mộ Quân dần hồng hào trở lại, cô mới thở phào thu hồi Linh lực.
Hàng mi của Mộ Quân khẽ rung lên. Vài giây sau, ông từ từ mở mắt. Tầm nhìn mờ ảo dần trở nên rõ ràng, đập vào mắt ông là khuôn mặt xinh đẹp nhưng thấm mệt của cô con gái rượu.
"Tiểu Tiểu..." Giọng ông khàn đặc, yếu ớt nhưng đã có sinh khí.
"Ba! Ba tỉnh rồi!" Tiểu Tiểu nghẹn ngào, hốc mắt cay xè. Bao nhiêu sự tàn nhẫn, lạnh lùng trên thương trường lúc này đều tan biến, chỉ còn lại sự yếu đuối của một đứa con gái lo sợ mất đi người thân duy nhất.
Mộ Quân cố gắng nâng tay lên, xoa nhẹ mái tóc cô. "Con gái ngoan... Ba không sao rồi. Công ty... Tư Niệm..."
"Ba đừng lo gì cả." Tiểu Tiểu nắm c.h.ặ.t t.a.y ông, mỉm cười rạng rỡ, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. "Tất cả đã kết thúc rồi. Con đã đoạt lại toàn bộ Mộ Thị. Tư Niệm và Trần Kiến Nhân đang ở đồn cảnh sát, chúng sẽ phải trả giá cho những gì đã làm với ba. Từ nay về sau, Mộ Thị do con làm chủ. Không ai có thể làm tổn thương gia đình chúng ta nữa."
Mộ Quân nghe vậy, khóe mắt cũng rơm rớm. Ông biết con gái mình đã phải trải qua một trận chiến khốc liệt đến nhường nào. Ông gật đầu, nụ cười an lòng hiện trên gương mặt phong sương. "Con làm tốt lắm. Ba tự hào về con, Tiểu Tiểu."
Tiểu Tiểu lau nước mắt, cẩn thận đắp lại chăn cho ba. Cô biết, tương lai phía trước vẫn còn nhiều thử thách, con đường đưa công nghệ sinh học của Mộ Thị vươn tầm quốc tế mới chỉ bắt đầu. Nhưng giờ đây, cô không còn đơn độc nữa.
Cô đứng dậy, quay đầu nhìn ra ngoài cửa kính. Xuyên qua lớp kính trong suốt, Chu Hoành Nghĩa vẫn đứng đó. Dáng người anh cao lớn, sừng sững như một ngọn núi vững chãi. Bắt gặp ánh mắt của cô, anh khẽ gật đầu, khóe môi dường như lại vương một nụ cười nhàn nhạt, ấm áp và dung túng.
Ánh nắng rực rỡ của buổi chiều tà rọi qua khung cửa sổ bệnh viện, phủ lên thành phố Kinh Thị sầm uất một lớp vàng óng ả. Mộ Tiểu Tiểu hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống đang căng tràn trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Kẻ thù đã cúi đầu, quyền lực đã nằm gọn trong tay, và bên cạnh cô giờ đây có một người đàn ông sẵn sàng cùng cô khuynh đảo cả thế giới này.
Một chương cũ tăm tối đã khép lại, và kỷ nguyên huy hoàng của Mộ Tiểu Tiểu, giờ mới chính thức bắt đầu.
(Kết thúc toàn truyện)