"Cống hiến? Đem Dịch ngọt ngào giả mạo đi l.ừ.a đ.ả.o đối tác, làm nhục mặt Mộ Thị mà gọi là cống hiến sao? Trần Kiến Nhân, sự hèn hạ của anh thật sự làm tôi mở rộng tầm mắt. Cứ giữ lấy những lời biện minh rẻ tiền đó mà nói với quan tòa đi. Đưa hắn đi!"
Trần Kiến Nhân gào khóc t.h.ả.m thiết, nhưng sức lực của một gã thư sinh trói gà không c.h.ặ.t làm sao chống lại được đội bảo vệ chuyên nghiệp. Gã và Tư Niệm nhanh ch.óng bị lôi xềnh xệch ra khỏi phòng hội nghị. Tiếng la hét xa dần rồi chìm hẳn sau cánh cửa gỗ lim đóng kín.
Căn phòng rộng lớn đột nhiên chìm vào một khoảng lặng c.h.ế.t ch.óc.
Bây giờ, ánh mắt của Tiểu Tiểu mới chậm rãi quét qua hàng ghế cổ đông. Những kẻ vừa nãy còn hùa theo Tư Niệm, ép cô ký giấy từ chức, lúc này đều cúi gầm mặt, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Bọn họ không dám nhìn thẳng vào mắt cô, càng không dám thở mạnh khi cảm nhận được uy áp đáng sợ phát ra từ người đàn ông cao lớn đang khoanh tay đứng cạnh cô – Chu Hoành Nghĩa.
Tiểu Tiểu thong thả bước tới chiếc ghế Chủ tọa ở đầu bàn, kéo ghế và đường hoàng ngồi xuống. Động tác của cô vô cùng tự nhiên, mang theo khí thế vương giả không thể chối cãi. Cô gõ nhẹ những ngón tay thon dài lên mặt bàn kính, âm thanh giòn giã vang lên như nhịp b.úa gõ vào l.ồ.ng n.g.ự.c của từng cổ đông.
"Bây giờ, rác rưởi đã được dọn sạch." Tiểu Tiểu mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Chúng ta có thể quay lại vấn đề chính của cuộc họp ngày hôm nay. Ai trong số các vị ở đây còn muốn tôi ký vào tờ giấy từ chức nữa không? Xin cứ tự nhiên giơ tay."
Cả phòng họp im phăng phắc. Một vị cổ đông lớn tuổi nhất, người ban nãy hung hăng đập bàn mắng Tiểu Tiểu là "ngựa non háu đá", giờ đây run rẩy đứng dậy, lấy khăn tay lau mồ hôi hột trên trán, nở một nụ cười nịnh nọt đến mức khó coi.
"Giám đốc Mộ... à không, Chủ tịch Mộ nói đùa rồi. Chúng tôi... chúng tôi đều là bị con ả Tư Niệm kia lừa gạt, che mắt. Năng lực của cô, bản lĩnh của cô, tất cả chúng tôi đều đã thấy rõ. Mộ Thị dưới sự dẫn dắt của cô và sự hậu thuẫn của Chu tổng đây, chắc chắn sẽ vươn lên tầm cao mới. Chúng tôi xin thề sẽ một lòng trung thành, tuyệt đối tuân theo mọi quyết định của cô!"
"Đúng! Đúng vậy! Chúng tôi ủng hộ Chủ tịch Mộ!"
Các cổ đông khác như người c.h.ế.t đuối vớ được cọc, đồng loạt đứng lên phụ họa, thái độ quay ngoắt một trăm tám mươi độ. Màn kịch lật lọng của giới thương trường diễn ra chân thực đến mức nực cười.
Tiểu Tiểu thu lại nụ cười, ánh mắt trở nên sắc như d.a.o. "Các vị nhớ kỹ những lời hôm nay mình nói. Tôi không phải ba tôi, tôi không có sự khoan nhượng dành cho những kẻ ăn cây táo rào cây sung. Bắt đầu từ ngày mai, toàn bộ sổ sách tài chính của từng bộ phận sẽ bị kiểm toán lại toàn diện. Ai đã từng nhúng chàm cùng Trần Kiến Nhân, tự giác nộp lại tiền và làm đơn từ chức, tôi sẽ chừa cho một con đường sống. Nếu để tôi tự tay tra ra..."
Cô dừng lại một nhịp, liếc nhìn ra cánh cửa nơi Tư Niệm vừa bị áp giải đi. "... Kết cục của Tư Niệm chính là tấm gương cho các vị. Cuộc họp kết thúc. Tất cả ra ngoài."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đám cổ đông vội vã thu dọn tài liệu, tranh nhau bước ra khỏi cửa như chạy trốn khỏi hang cọp. Chỉ trong vòng chưa đầy một phút, phòng hội nghị thượng đỉnh rộng lớn chỉ còn lại hai người: Mộ Tiểu Tiểu và Chu Hoành Nghĩa.
Bầu không khí căng thẳng của cuộc chiến thương trường dần lắng xuống, nhường chỗ cho một loại áp lực khác, vi diệu và mờ ám hơn.
Chu Hoành Nghĩa thong thả bước lại gần chiếc bàn Chủ tọa. Dưới ánh đèn pha lê rực rỡ, ngũ quan tinh xảo và góc cạnh của anh càng thêm phần mị hoặc. Từ đầu đến cuối, Tiên thiên linh cảm trong người anh vẫn luôn vận hành, liên tục bắt sóng được những luồng năng lượng thuần khiết, rực rỡ phát ra từ cơ thể người con gái bé nhỏ trước mặt.
Anh vốn là một kẻ sinh ra đã đứng trên đỉnh cao, mang trong mình năng lực thấu thị vạn vật, coi thường mọi mưu mô phàm tục. Thế nhưng, Mộ Tiểu Tiểu lại là một biến số nằm ngoài mọi dự tính của anh. Sự tàn nhẫn, dứt khoát khi cô vả mặt kẻ thù, cùng với luồng "Linh lực" bí ẩn mà cô sở hữu, đã khơi dậy trong anh một sự khao khát chinh phục mãnh liệt.
"Màn dọn dẹp rất ấn tượng, Chủ tịch Mộ." Chu Hoành Nghĩa cất giọng trầm thấp, âm cuối hơi kéo dài mang theo sự tán thưởng không hề che giấu.
Tiểu Tiểu ngước lên nhìn anh, hàng lông mi dài khẽ chớp. Cô biết rất rõ, ngày hôm nay cô có thể tống cổ Tư Niệm một cách triệt để và đè bẹp sự phản kháng của hội đồng quản trị, một nửa công lao thuộc về sự áp chế quyền lực từ Tập đoàn Chu Thị.
"Hôm nay thực sự phải cảm ơn Chu tổng đã ra tay tương trợ." Tiểu Tiểu đứng lên, phong thái đĩnh đạc, không hề lép vế trước khí tràng cường đại của đối phương. "Nếu không có đội ngũ kỹ thuật của anh chặn đứng mã độc, tổn thất của Mộ Thị sẽ không đong đếm được. Món nợ ân tình này, tôi ghi nhận."
Chu Hoành Nghĩa khẽ nhếch môi, một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt lạnh như băng ngàn năm của vị tổng tài khét tiếng. Anh bước thêm một bước, khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn chưa đầy nửa mét. Mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng từ âu phục của anh phả vào ch.óp mũi Tiểu Tiểu.
"Tôi không phải là một nhà từ thiện, Tiểu Tiểu." Anh bất ngờ gọi thẳng tên cô, giọng nói trầm ấm mang theo một sự mê hoặc khó tả. "Tôi giúp cô, bởi vì tôi nhìn thấy giá trị thực sự của cô. Ống 'Dịch ngọt ngào' đó chỉ là mồi nhử, tôi biết. Thứ công nghệ sinh học cốt lõi thực sự mà cô đang giấu kín... thứ năng lượng kỳ lạ luôn tỏa ra từ cô, đó mới là thứ tôi muốn."
Tiểu Tiểu khẽ giật mình. Độc Tâm Thạch trên cổ cô hơi rung lên, nhưng cô không cần dùng đến nó cũng biết người đàn ông này sắc bén đến mức nào. Tiên thiên linh cảm của anh quả nhiên đã nhận ra sự tồn tại của Linh lực.
Cô không né tránh ánh mắt của anh, thẳng thắn đáp trả: "Chu tổng quả nhiên mắt sáng như đuốc. Công nghệ cốt lõi của tôi, trên thế giới này không có người thứ hai sở hữu. Nếu Chu Thị muốn hợp tác, chúng ta hoàn toàn có thể ngồi xuống bàn đàm phán với tư cách là những đối tác bình đẳng."