Tổng Tài, Đừng Cản Tôi Phẫu Thuật!

Chương 1



Phòng phẫu thuật số 1 của Bệnh viện Hoa Trung chìm trong một bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở. Ánh đèn phẫu thuật không hắt bóng lạnh lẽo, ch.ói lóa chiếu thẳng xuống bàn mổ, phơi bày ranh giới mong manh giữa sự sống và cái c.h.ế.t.

Tiếng máy thở kêu xình xịch đều đặn, hòa lẫn với âm thanh "tít... tít..." dồn dập phát ra từ màn hình monitor theo dõi nhịp tim. Trên bàn mổ, Tô lão gia t.ử – nhân vật nắm giữ quyền lực tối cao của nhà họ Tô tại Chư Thành – đang nằm bất động, l.ồ.ng n.g.ự.c phanh mở, nhịp đập yếu ớt đến mức gần như có thể ngừng lại bất cứ lúc nào. Sinh mạng của ông lúc này tựa như ngọn nến tàn trước gió bão, chỉ cần một sai sót nhỏ bằng sợi tóc cũng đủ để đẩy cả Bệnh viện Hoa Trung này vào bãi tha ma.

Đứng ở vị trí mổ chính, Tống Ninh duy trì tư thế thẳng tắp. Đôi mắt trong veo nhưng sắc lạnh như d.a.o mổ lấp lánh sau lớp kính bảo hộ. Trán cô đã lấm tấm mồ hôi, nhưng đôi bàn tay bọc găng cao su vô trùng vẫn vững vàng tuyệt đối, không hề có lấy một tia run rẩy.

"Huyết áp 80/50, nhịp tim 45 l/p, đang có dấu hiệu suy giảm! Bác sĩ Tống, tình trạng bệnh nhân cực kỳ nguy kịch, đoạn hẹp động mạch vành đã tắc nghẽn hoàn toàn, không thể chần chừ thêm được nữa!" Tiếng y tá dụng cụ vang lên, mang theo sự hoảng loạn không giấu giếm.

"Chuẩn bị stent tim." Giọng nói của Tống Ninh vang lên qua lớp khẩu trang y tế, trầm tĩnh, rõ ràng và mang theo uy lực trấn an kỳ lạ. "Bơm thêm 1mg Epinephrine, duy trì tuần hoàn ngoài cơ thể."

Y tá nhanh ch.óng đưa chiếc khay vô trùng đựng stent tim – khung đỡ động mạch vành siêu nhỏ bằng hợp kim – đến trước mặt cô. Đây là thiết bị vật tư y tế cao cấp nhất được chỉ định riêng cho ca phẫu thuật của Tô lão gia t.ử. Chỉ cần đưa chiếc stent này vào đúng vị trí, nong rộng đoạn mạch m.á.u bị tắc nghẽn, dòng m.á.u sẽ lưu thông trở lại, và ông cụ sẽ thoát khỏi lưỡi hái t.ử thần.

Tống Ninh cầm chiếc kẹp y tế, chuẩn bị gắp chiếc stent. Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc mũi kẹp kim loại vừa tiến lại gần bề mặt chiếc khung lưới nhỏ xíu ấy, một lực hút cực kỳ vi tế, nhỏ đến mức người bình thường tuyệt đối không thể nhận ra, đột ngột truyền qua thân kẹp đến đầu ngón tay cô.

Đồng t.ử Tống Ninh co rút mạnh. Bàn tay cô khựng lại giữa không trung.

Lực hút? Từ tính?!

Trái tim Tống Ninh như bị ai đó bóp nghẹt, sau đó là một cơn ớn lạnh buốt giá chạy dọc sống lưng. Cô là bác sĩ ngoại tim mạch hàng đầu, kinh nghiệm lâm sàng phong phú đến mức nhắm mắt cũng có thể phân biệt được các loại vật tư. Stent tim tiêu chuẩn bắt buộc phải làm từ hợp kim không từ tính (như Nitinol hoặc Cobalt-Chromium) để đảm bảo không phản ứng với môi trường cơ thể và an toàn khi bệnh nhân chụp MRI sau này.

Thế nhưng, chiếc stent đang nằm trên khay kia lại mang từ tính!

Nếu thứ kim loại nhiễm từ này được cấy vào động mạch vành của Tô lão gia t.ử, dưới tác động của dòng điện sinh học trong cơ tim và các thiết bị hỗ trợ xung quanh, nó sẽ gây ra hiện tượng rối loạn nhịp tim nhân tạo, kích phát những cơn rung thất t.ử vong chỉ trong vòng vài giờ sau phẫu thuật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đây không phải là lỗi vật tư y tế thông thường. Đây là một vụ mưu sát có chủ đích!

"Bác sĩ Tống? Bệnh nhân đang tụt huyết áp!" Y tá phụ mổ cất giọng thúc giục, mồ hôi đã ướt đẫm lưng áo.

Chưa kịp để Tống Ninh lên tiếng, hệ thống bộ đàm nội bộ gắn trên góc tường phòng mổ đột ngột vang lên những tiếng xèo xèo ch.ói tai, phá vỡ quy tắc im lặng tuyệt đối của phòng phẫu thuật.

Giọng nói the thé, mang theo sự đắc ý và giả tạo của Phó Nhụy – bác sĩ phó chủ nhiệm khoa ngoại tim mạch – truyền qua loa: "Bác sĩ Tống, cô đang làm cái quái gì vậy? Tại sao lại dừng tay? Màn hình theo dõi bên ngoài báo nhịp tim của Tô lão gia t.ử đang rớt thê t.h.ả.m kìa! Cô định g.i.ế.c c.h.ế.t bệnh nhân sao?"

Ngay sau đó, giọng nói ồm ồm, đầy quyền uy quan liêu của Viện trưởng Chu Vũ Đức cũng chen ngang vào: "Tống Ninh! Tôi ra lệnh cho cô dừng ngay mọi thao tác! Cô đã thao tác sai quy trình làm vỡ mạch m.á.u của bệnh nhân đúng không? Chúng tôi đã nhìn thấy hết qua camera giám sát rồi. Bây giờ cô hãy lùi lại, để ekip cấp cứu dự phòng vào tiếp quản. Đồng thời, lập tức ký vào biên bản thừa nhận lỗi sai sót chuyên môn, bệnh viện sẽ cố gắng bảo vệ cô trước mặt người nhà họ Tô!"

Nghe những lời đổi trắng thay đen đến mức trơ trẽn phát ra từ bộ đàm, Tống Ninh khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo và trào phúng hiện lên sau lớp khẩu trang.

Hóa ra là vậy!

Cô liếc nhìn chiếc camera giám sát đang nhấp nháy đèn đỏ trên góc trần nhà. Phó Nhụy từ lâu đã đố kỵ với tài năng của cô, luôn tìm cách hất cẳng cô khỏi vị trí ứng cử viên số một cho chức Chủ nhiệm khoa. Còn Viện trưởng Chu Vũ Đức thì nổi tiếng là kẻ tham lam, ăn hối lộ từ các công ty vật tư y tế bẩn. Bọn chúng đã cấu kết với nhau, hoặc thậm chí là cấu kết với một thế lực nào đó trong chính gia tộc họ Tô đang thèm khát khối tài sản khổng lồ của ông cụ.

Chúng cố tình tráo đổi chiếc stent tim nhiễm từ, ép cô phải sử dụng nó. Nếu cô cấy chiếc stent này vào, Tô lão gia t.ử sẽ c.h.ế.t vì biến chứng, và Tống Ninh, với tư cách là bác sĩ mổ chính, sẽ phải gánh toàn bộ tội danh ngộ sát, thân bại danh liệt, thậm chí là ngồi tù mọt gông. Còn nếu cô phát hiện ra và dừng lại như bây giờ, chúng lập tức vu khống cô thao tác sai quy trình, ép cô nhận lỗi, đồng thời kéo dài thời gian để Tô lão gia t.ử c.h.ế.t ngay trên bàn mổ do không được cấp cứu kịp thời.

Một mũi tên trúng hai đích. Một cái bẫy hoàn hảo, tàn độc đến mức không chừa cho cô một con đường sống.

"Bác sĩ Tống... chúng ta... chúng ta phải làm sao đây?" Cả ekip mổ gồm hai bác sĩ phụ và ba y tá đều hoảng loạn nhìn cô. Lệnh của Viện trưởng không ai dám cãi, nhưng sinh mạng của bệnh nhân lại đang nằm phơi bày trước mắt.