Tổng Tài, Đừng Cản Tôi Phẫu Thuật!

Chương 2



"Viện trưởng Chu, Phó Nhụy." Tống Ninh ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén như một thanh kiếm c.h.é.m thẳng vào ống kính camera. Giọng cô lạnh lẽo, mang theo sự áp bách khiến nhiệt độ trong phòng mổ dường như giảm xuống âm độ. "Tô lão gia t.ử vẫn chưa c.h.ế.t. Các người vội vàng định tội tôi như vậy, là đang mong ông cụ c.h.ế.t sớm để dễ bề lấp l.i.ế.m âm mưu tráo đổi vật tư y tế của các người sao?"

Đầu dây bên kia, Chu Vũ Đức và Phó Nhụy rõ ràng đã khựng lại một nhịp vì chột dạ. Nhưng rất nhanh, Chu Vũ Đức rống lên thẹn quá hóa giận: "Cô nói hươu nói vượn cái gì! Bảo vệ đâu? Phá cửa phòng mổ số 1 cho tôi! Lôi kẻ không có y đức này ra ngoài!"

"Khóa trái cửa lại!" Tống Ninh đột ngột ra lệnh, âm lượng không lớn nhưng uy lực ngút ngàn. "Tiểu Lý, rút nguồn điện của bộ đàm và camera giám sát cho tôi. Ngay lập tức!"

"Nhưng... bác sĩ Tống..." Nam bác sĩ phụ mổ Tiểu Lý run rẩy.

"Tôi nói, rút nguồn điện!" Đôi mắt Tống Ninh lóe lên tia sáng bức người, khí thế mạnh mẽ tỏa ra khiến tất cả những người có mặt đều vô thức tuân phục. "Ở trong phòng mổ này, tôi là người nắm quyền cao nhất. Bệnh nhân còn thở, tôi tuyệt đối không cho phép bất kỳ kẻ nào bước vào đây làm gián đoạn. Kẻ nào làm trái lệnh, lập tức cút ra khỏi ngành y cho tôi!"

Tiểu Lý c.ắ.n răng, lao tới rút phăng sợi dây cắm của hệ thống loa và camera. Căn phòng ngay lập tức trở lại sự yên tĩnh vốn có, chỉ còn lại tiếng máy móc duy trì sự sống.

Tống Ninh hít một hơi thật sâu, ép bản thân bước vào trạng thái tập trung tuyệt đối. Cô hất chiếc khay đựng stent tim nhiễm từ sang một bên. Tiếng kim loại va chạm loảng xoảng vang lên khô khốc.

"Bác sĩ Tống, không dùng stent thì làm sao nong được mạch m.á.u? Đoạn hẹp quá dài rồi!" Y tá trưởng lo lắng hỏi.

"Không nong nữa." Giọng Tống Ninh kiên định, ánh mắt rực sáng sự tự tin của một thiên tài y khoa thực thụ. "Chuẩn bị tĩnh mạch hiển từ chân bệnh nhân. Chúng ta sẽ tiến hành phẫu thuật bắc cầu tim (CABG) ngay bây giờ. Lấy nhất đoạn mạch m.á.u khỏe mạnh, nối tắt qua đoạn động mạch vành bị tắc. Tôi sẽ tự tay thiết lập một con đường sống mới cho ông ấy!"

Cả ekip hít ngược một luồng khí lạnh. Phẫu thuật bắc cầu tim là một trong những kỹ thuật ngoại khoa l.ồ.ng n.g.ự.c phức tạp và rủi ro nhất, đòi hỏi sự chuẩn bị kỹ lưỡng và thời gian phẫu thuật kéo dài nhiều giờ đồng hồ. Quyết định chuyển hướng đột ngột ngay giữa ca mổ, trong tình trạng huyết áp bệnh nhân đang d.a.o động dữ dội thế này, chẳng khác nào đi trên dây t.ử thần vắt ngang vực thẳm.

Nhưng nhìn vào đôi bàn tay vững như bàn thạch và ánh mắt rực lửa của Tống Ninh, không ai dám nghi ngờ. Bọn họ nhanh ch.óng phối hợp.

"Dao mổ số 10."

"Kẹp phẫu tích."

"Chỉ khâu Prolene 7-0."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Những mệnh lệnh liên tục được phát ra ngắn gọn, dứt khoát. Tống Ninh cúi gập người trên bàn mổ. Thế giới xung quanh cô lúc này hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại trái tim đang đập từng nhịp thoi thóp của Tô lão gia t.ử. Cô dùng sự khéo léo đến mức vi diệu của mình, cẩn thận bóc tách từng lớp mô, cắt nhất đoạn tĩnh mạch hiển từ chân, rồi tỉ mỉ khâu nối một đầu vào động mạch chủ, đầu còn lại nối vượt qua đoạn động mạch vành đã bị tắc nghẽn.

Mỗi mũi khâu của cô đều chính xác đến từng milimet, nhanh gọn, dứt khoát, tựa như một nghệ nhân đang dệt lại những sợi chỉ sinh mệnh đã đứt lìa. Mồ hôi làm ướt đẫm trán, chảy dọc xuống thái dương, cay xè khóe mắt, nhưng cô thậm chí không chớp mắt lấy một lần. Cô biết, bên ngoài cánh cửa kia, lũ ác quỷ đang chờ đợi để xé xác cô. Cách duy nhất để đập nát âm mưu của chúng, vả một cái thật đau vào mặt lũ khốn nạn đó, chính là để Tô lão gia t.ử sống sót bước ra khỏi căn phòng này.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua một cách nặng nề.

Cùng lúc đó, bên ngoài hành lang phòng phẫu thuật, bầu không khí đang căng như dây đàn.

Tô Thần Hạo – Tổng tài của Tập đoàn Gia Hạo, người thừa kế danh chính ngôn thuận của nhà họ Tô – đang đứng sừng sững trước cánh cửa đóng kín. Anh khoác trên người bộ vest đen cắt may thủ công phẳng phiu, nhưng chiếc cà vạt đã bị kéo lỏng bộc lộ sự nôn nóng. Khuôn mặt góc cạnh, hoàn mỹ như tượng tạc của anh lúc này phủ một tầng sương giá lạnh lẽo, đôi mắt đen sâu thẳm tỏa ra sát khí ngùn ngụt khiến những người đứng xung quanh không ai dám thở mạnh.

"Tô Tổng, anh bình tĩnh một chút..." Chu Vũ Đức lau mồ hôi hột trên trán, cố nặn ra một nụ cười nịnh bợ nhưng vô cùng gượng gạo. Cạnh ông ta, Phó Nhụy cũng đang diễn vai một bác sĩ tận tâm đầy lo âu.

"Bình tĩnh?" Tô Thần Hạo chậm rãi quay đầu lại. Giọng nói của anh trầm thấp, từ tính nhưng lại mang theo hàn ý thấu xương. "Ông nội tôi đang ở bên trong không rõ sống c.h.ế.t, cửa phòng mổ bị khóa trái, camera bị ngắt. Viện trưởng Chu, ông giải thích thế nào về sự quản lý rác rưởi này của Bệnh viện Hoa Trung?"

"Việc này... việc này hoàn toàn là do bác sĩ Tống Ninh tự ý làm bậy!" Chu Vũ Đức lập tức nắm lấy cơ hội đổ vạ. "Tô Tổng, anh không biết đấy thôi, Tống Ninh tuy có chút tài mọn nhưng bản tính cực kỳ kiêu ngạo, không coi ai ra gì. Vừa rồi cô ta thao tác sai làm vỡ mạch m.á.u của lão gia t.ử, tôi định cho người vào cứu vãn thì cô ta lại khóa trái cửa, muốn che giấu tội lỗi! Kẻ này thực sự là sâu mọt của ngành y!"

Phó Nhụy tiến lên một bước, đôi mắt đỏ hoe cố tỏ ra đáng thương: "Đúng vậy thưa anh Thần Hạo. Em đã cảnh báo cô ấy từ trước là ca phẫu thuật này rất khó, nhưng cô ấy cứ tranh công. Bây giờ lão gia t.ử ở bên trong... e là lành ít dữ nhiều."

Tô Thần Hạo híp mắt lại, ánh mắt sắc như d.a.o cạo lướt qua khuôn mặt giả tạo của Phó Nhụy và bộ dạng hèn nhát của Chu Vũ Đức. Là người lăn lộn trên thương trường tàn khốc, đạp lên xương m.á.u để leo lên vị trí Tổng tài, anh thừa thông minh để đ.á.n.h hơi thấy mùi âm mưu nồng nặc trong chuyện này. Tống Ninh? Anh đã từng xem qua hồ sơ của cô gái đó. Một bác sĩ thiên tài, thành tích xuất sắc, không lý nào lại mắc một sai lầm sơ đẳng rồi tự nhốt mình lại như kẻ ngốc để chờ c.h.ế.t.

Trừ phi, cô ta đang cố gắng bảo vệ thứ gì đó, hoặc... đang liều mạng chống lại một thế lực nào đó.

"Nghe cho rõ đây." Tô Thần Hạo bước lên một bước, áp sát Chu Vũ Đức. Chiều cao vượt trội cùng khí thế bá đạo của anh ép Viện trưởng Chu phải lùi lại, mồ hôi túa ra như tắm. "Nếu ông nội tôi xảy ra bất trắc gì, không chỉ bác sĩ bên trong, mà toàn bộ cái ban lãnh đạo Bệnh viện Hoa Trung các người, chuẩn bị quan tài chôn cùng đi."

Lời tuyên án tàn nhẫn vừa dứt, thì "Ting!" một tiếng.