Không một lời dư thừa, Tống Ninh ném thẳng tập báo cáo kiểm nghiệm sinh t.ử xuống mặt bàn gỗ ngay trước mặt Phó Nhụy và Chu Vũ Đức. Xấp giấy dày cộp trượt trên mặt bàn bóng loáng, đập vào ly nước của Chu Vũ Đức khiến nước sóng sánh đổ ra ngoài.
"Mở to mắt ch.ó của các người ra mà xem cho kỹ." Tống Ninh chống hai tay lên mép bàn, rướn người về phía trước, ánh mắt mang theo sự khinh miệt tột độ. "Bệnh nhân Tô lão gia t.ử hiện tại đã qua cơn nguy kịch, các chỉ số sinh tồn đã ổn định và đang được theo dõi tại phòng hồi sức tích cực. Kẻ nào nói ông ấy đã c.h.ế.t? Kẻ nào nói ca phẫu thuật thất bại?"
Cả phòng họp xôn xao. Chu Vũ Đức biến sắc, vội vàng chộp lấy tập tài liệu. Phó Nhụy cũng hoảng hốt rướn cổ sang nhìn.
"Ông mở trang số ba ra, Viện trưởng Chu." Tống Ninh gõ nhẹ ngón tay thon dài lên mặt bàn, từng chữ thốt ra như đóng đinh vào không gian. "Đó là báo cáo kiểm định quang phổ và phân tích thành phần vật liệu từ phòng thí nghiệm trung tâm. Chiếc stent động mạch vành mà bệnh viện chuẩn bị cho ca mổ của Tô lão gia t.ử, vốn dĩ phải là hợp kim Cobalt-Chromium hoàn toàn không có từ tính. Nhưng báo cáo chỉ rõ, bề mặt của chiếc stent đó đã bị cấy một lớp vi hạt từ tính nhân tạo."
Đồng t.ử của Phó Nhụy co rút mãnh liệt. Đôi môi cô ta nhợt nhạt hẳn đi, lớp trang điểm tinh tế cũng không giấu nổi sự hoảng loạn đang dâng trào.
Tống Ninh không buông tha, cô quay ngoắt sang nhìn chằm chằm vào Phó Nhụy, gằn giọng: "Cô Phó, với tư cách là bác sĩ chủ nhiệm khoa, cô thừa biết bệnh nhân có tiền sử rối loạn nhịp tim nghiêm trọng. Nếu tôi cấy chiếc stent nhiễm từ đó vào cơ thể ông cụ, từ trường sẽ lập tức làm nhiễu loạn thiết bị tạo nhịp tim, dẫn đến rung thất và t.ử vong ngay trên bàn mổ trong vòng chưa đầy ba phút! Đó không phải là t.a.i n.ạ.n y khoa, đó là mưu sát!"
"Cô... cô ngậm m.á.u phun người!" Phó Nhụy lùi lại một bước, đụng trúng cạnh ghế, giọng nói sắc lên vì hoảng sợ. "Báo cáo này chắc chắn là cô làm giả! Vật tư y tế của bệnh viện luôn được kiểm tra nghiêm ngặt, làm sao có chuyện nhiễm từ? Rõ ràng là cô thao tác sai lầm, bây giờ lại muốn đổ vấy cho quy trình của bệnh viện!"
"Làm giả?" Tống Ninh bật cười. Một nụ cười lạnh lẽo đến tận xương tủy. Cô lấy từ trong túi áo ra một chiếc USB nhỏ, giơ lên cao cho tất cả mọi người cùng thấy. "Trong này là trích xuất camera an ninh kho vật tư y tế lúc ba giờ sáng ngày hôm qua. Người có quyền truy cập cấp cao nhất để xuất chiếc stent mã số 8892 ra khỏi kho bảo quản vô trùng, không ai khác chính là cô, Phó Nhụy. Và cũng chính cô, sau khi biết tôi đã lấy chiếc stent đó ra khỏi phòng mổ, đã lén lút vứt nó vào thùng rác thải y tế nguy hại hòng phi tang vật chứng."
Toàn bộ Hội đồng nín thở. Những ánh mắt nghi ngờ bắt đầu chuyển từ Tống Ninh sang Phó Nhụy. Các bác sĩ lão làng trong phòng đều là những chuyên gia hàng đầu, họ thừa hiểu tính nghiêm trọng của những gì Tống Ninh vừa trình bày. Nếu sự thật đúng như vậy, đây là một vụ án hình sự chấn động chứ không còn là vấn đề vi phạm kỷ luật nội bộ.
"Không... không phải tôi! Viện trưởng Chu, ông phải tin tôi!" Phó Nhụy òa khóc, quay sang cầu cứu Chu Vũ Đức. Bàn tay cô ta bấu c.h.ặ.t lấy vạt áo blouse, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm trán. "Tống Ninh đang trả thù tôi vì tôi được thăng chức trước cô ta! Cô ta ghen tị nên mới dựng lên màn kịch này!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chu Vũ Đức nhận ra tình hình đang vượt khỏi tầm kiểm soát. Nếu Phó Nhụy bị lôi xuống bùn, đường dây ăn chặn vật tư y tế và những giao dịch bẩn thỉu giữa ông ta và nhà họ Phó cũng sẽ bị phơi bày. Bằng mọi giá, ông ta phải đè bẹp bằng chứng này ngay tại đây.
"Im lặng!" Chu Vũ Đức đập mạnh tay xuống bàn, mỡ trên mặt rung lên từng đợt. Ông ta trừng mắt nhìn Tống Ninh, lấy lại vẻ bề trên quan liêu. "Bác sĩ Tống, cô tưởng cô cầm vài tờ giấy lộn và một cái USB không rõ nguồn gốc đến đây là có thể đổi trắng thay đen sao? Báo cáo phòng thí nghiệm này không hề có chữ ký phê duyệt của Viện trưởng hay Trưởng khoa xét nghiệm. Xét về mặt quy trình, nó hoàn toàn vô giá trị! Ai cho phép cô tự ý sử dụng phòng thí nghiệm của bệnh viện?"
"Đúng vậy!" Lưu Mỹ Vân nãy giờ ngồi im bỗng nhiên bùng nổ. Bà ta đứng phắt dậy, chỉ thẳng ngón tay sơn móng đỏ ch.ót vào mặt Tống Ninh. "Con ranh con này, mày... à không, cô nghĩ cô là ai mà dám diễn trò ở đây? Bố chồng tôi suýt c.h.ế.t dưới tay cô, cô không những không biết hối cải mà còn dám ngụy tạo chứng cứ, vu khống lãnh đạo bệnh viện. Cô tưởng nhà họ Tô chúng tôi đều là những kẻ mù hết sao?"
Lưu Mỹ Vân bước ra khỏi ghế, khí thế hung hăng tiến về phía Tống Ninh. "Tôi nói cho cô biết, cho dù tờ giấy kia có là thật đi chăng nữa, thì việc cô để bố chồng tôi rơi vào nguy hiểm cũng là tội c.h.ế.t! Đừng hòng dùng vài cái thuật ngữ y khoa rác rưởi để tẩy trắng cho bản thân!"
Tống Ninh không hề lùi bước. Cô đối diện thẳng với ánh mắt cay nghiệt của Lưu Mỹ Vân, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười trào phúng.
"Bà Tô," Tống Ninh chậm rãi nhả từng chữ, giọng nói mang theo sự áp đảo tuyệt đối. "Bà nói đúng, nhà họ Tô không mù. Nhưng có vẻ như bà thì có. Nếu bà thực sự quan tâm đến an nguy của Tô lão gia t.ử, bà đã phải ở ngoài phòng hồi sức tích cực để cầu nguyện, chứ không phải xúng xính váy áo đến đây dự một cuộc họp vạch lá tìm sâu, hòng mượn d.a.o g.i.ế.c người, dọn đường cho mưu đồ đoạt quyền của mình."
"Cô... cô ăn nói hàm hồ!" Lưu Mỹ Vân bị nói trúng tim đen, khuôn mặt tức khắc đỏ lựng lên vì tức giận. "Cô dám sỉ nhục tôi? Tôi là phu nhân nhà họ Tô, cô chỉ là một đứa bác sĩ quèn sắp vào tù! Cô lấy tư cách gì mà lên lớp tôi?"
Tống Ninh hất cằm, khí thế không hề suy giảm: "Tôi lấy tư cách là bác sĩ đã trực tiếp kéo ông nội của Tô Thần Hạo từ cõi c.h.ế.t trở về! Tôi lấy tư cách là người nắm giữ bằng chứng thép có thể tống cổ những kẻ mưu sát vào tù! Còn bà, ngoài cái mác phu nhân ăn bám, bà có cái gì để đe dọa tôi?"
"Láo xược! Quá láo xược!" Chu Vũ Đức gầm lên, mặt đỏ tía tai. Sự kiêu ngạo và sự logic sắc bén của Tống Ninh đã x.é to.ạc lớp mặt nạ đạo mạo của ông ta trước mặt toàn thể nhân viên cấp cao. "Bảo vệ đâu! An ninh đâu! Lôi con điên này ra ngoài cho tôi! Thu giữ toàn bộ giấy tờ và USB của cô ta lại! Cô ta bị đuổi việc, cô ta không còn tư cách đứng ở đây!"