Lưu Mỹ Vân cũng hét lên phụ họa, hoàn toàn đ.á.n.h mất phong thái phu nhân: "Bắt nó lại! Báo cảnh sát ngay lập tức! Tôi muốn nó phải quỳ xuống xin lỗi nhà họ Tô!"
Cánh cửa phòng họp một lần nữa mở tung. Bốn tên bảo vệ thân hình lực lưỡng, mặc đồng phục đen của bệnh viện xông vào. Theo sự chỉ đạo điên cuồng của Chu Vũ Đức, chúng lập tức lao về phía Tống Ninh, chuẩn bị dùng vũ lực để khống chế cô.
Phó Nhụy đứng phía sau, khóe môi cuối cùng cũng nhếch lên một nụ cười thâm hiểm. Tống Ninh, cô có giỏi y thuật đến mấy, có thông minh đến mấy thì sao chứ? Ở cái xã hội này, không có chống lưng, không có quyền lực, cô cũng chỉ là một con kiến chờ bị nghiền nát mà thôi.
Bốn tên bảo vệ xông đến, những bàn tay thô ráp vươn ra định bắt lấy vai và cánh tay của Tống Ninh.
Nhưng Tống Ninh không hề bỏ chạy. Cô đứng vững như một bức tượng điêu khắc, ánh mắt lạnh lùng nhìn đám bảo vệ đang lao tới, rồi lại nhìn lướt qua khuôn mặt đắc ý của Chu Vũ Đức, sự điên cuồng của Lưu Mỹ Vân và nụ cười độc ác của Phó Nhụy.
Cô đã tính toán đến bước này. Cô biết thừa đám người thối nát này sẽ không bao giờ cúi đầu nhận tội chỉ vì vài tờ giấy xét nghiệm. Chúng sẽ dùng quyền lực đè bẹp sự thật. Nhưng cô không sợ hãi, bởi vì màn kịch vả mặt thực sự, đòn chí mạng cuối cùng, không phải do cô tung ra.
"Các người nghĩ," Tống Ninh đột nhiên cất giọng, âm thanh rành rọt vang vọng giữa mớ hỗn độn, "có thể dễ dàng che giấu tội ác ở Chư Thành này sao?"
Ngay khi ngón tay của tên bảo vệ đầu tiên sắp chạm vào áo Tống Ninh, một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo tựa như tu la đến từ địa ngục bất chợt vang lên từ phía ngoài hành lang, mang theo uy áp kinh người bao trùm lấy toàn bộ căn phòng.
"Kẻ nào dám chạm vào người của tôi, tôi sẽ c.h.ặ.t đứt tay kẻ đó."
Âm thanh không lớn, nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân, khiến bốn tên bảo vệ như bị điểm huyệt, khựng lại giữa không trung. Toàn bộ người trong phòng họp đồng loạt quay đầu nhìn ra cửa.
Bóng tối nơi hành lang như bị xé toạc. Một người đàn ông bước vào.
Tiếng bước chân vững chãi, nhịp nhàng. Anh mặc một bộ vest đen tuyền cắt may thủ công không một nếp gấp, khí thế đế vương toát ra từ từng đường nét sắc sảo trên khuôn mặt anh tuấn. Đôi mắt sâu thẳm, lạnh lẽo như hồ băng ngàn năm quét qua căn phòng, khiến nhiệt độ xung quanh dường như giảm xuống âm độ.
Lưu Mỹ Vân tái mặt. Chu Vũ Đức run rẩy đến mức đ.á.n.h rơi cả cây b.út máy. Phó Nhụy lùi lại, hai chân mềm nhũn, suýt nữa ngã khuỵu xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chỉ có Tống Ninh là mỉm cười. Một nụ cười rực rỡ, kiêu hãnh.
Cô biết, ngọn lửa thanh trừng lớn nhất, giờ phút này mới thực sự thiêu rụi cái bệnh viện thối nát này. Bọn họ muốn chơi luật rừng bằng quyền lực? Được thôi, kẻ nắm giữ quyền lực tuyệt đối đã đến rồi.
Lời đe dọa lạnh thấu xương vừa dứt, không khí trong phòng họp hội đồng quản trị nháy mắt đông cứng lại. Bốn tên bảo vệ thân hình vạm vỡ đang lao về phía Tống Ninh bỗng chốc như chạm phải một bức tường vô hình, hai chân cứng đờ, mồ hôi lạnh toát ra dọc sống lưng. Bọn chúng từ từ rút tay về, ánh mắt hoảng loạn nhìn về phía cửa.
Tô Thần Hạo bước vào, phía sau anh là một đội ngũ luật sư tinh anh mặc vest đen chỉnh tề, xách theo những chiếc cặp tài liệu bằng da bóng loáng. Từng bước chân của người đàn ông này nện xuống sàn nhà trải t.h.ả.m tựa như nhịp gõ của t.ử thần. Anh không thèm nhìn đến đám đông đang hóa đá, sải bước thẳng đến bên cạnh Tống Ninh.
Hương gỗ tuyết tùng thoang thoảng từ người anh lướt qua ch.óp mũi cô, mang theo một loại áp bách cực độ nhưng lại khiến cõi lòng Tống Ninh an định đến lạ thường. Anh khẽ nghiêng đầu, đuôi mắt hẹp dài liếc nhìn cô một cái từ trên xuống dưới, xác nhận cô chưa bị tổn hại dù chỉ là một sợi tóc, lúc này mới chậm rãi quay sang nhìn đám người đối diện.
Lưu Mỹ Vân là người đầu tiên bừng tỉnh khỏi sự kinh hãi. Bà ta cậy mình là trưởng bối, cố gắng ưỡn n.g.ự.c, giọng điệu the thé vang lên nhằm vớt vát lại chút thể diện: "Thần Hạo! Con đang làm cái trò gì vậy? Chỗ này là phòng họp hội đồng kỷ luật của Bệnh viện Hoa Trung, không phải là Tập đoàn Gia Hạo để con muốn xông vào là xông vào! Con vì một đứa con gái ti tiện gây ra sự cố y khoa mà định chống lại cả gia đình sao?"
Tô Thần Hạo nhếch mép, một nụ cười khinh bỉ tột độ hiện lên trên khuôn mặt hoàn mỹ. Anh từ tốn cởi nút áo vest, giọng nói bình thản nhưng lại mang theo hàn khí buốt giá: "Bà Lưu, thứ nhất, tôi đã nói vô số lần, bà không có tư cách xưng hô mẹ con với tôi. Thứ hai..."
Anh ngừng lại một nhịp, ánh mắt sắc như lưỡi d.a.o cạo quét qua khuôn mặt đang tái mét của Chu Vũ Đức: "Ai nói với bà, Bệnh viện Hoa Trung không phải là địa bàn của tôi?"
Chu Vũ Đức nghe đến đây, mí mắt giật liên hồi. Lão ta vuốt mồ hôi hột trên trán, cố nặn ra một nụ cười nịnh bợ, bước lên phía trước: "Tô Tổng, ngài nói đùa rồi. Tập đoàn Gia Hạo quả thực có đầu tư vào một số hạng mục của bệnh viện, nhưng quyền điều hành và nhân sự vẫn do hội đồng quản trị chúng tôi quyết định. Cô Tống Ninh đây vi phạm y đức nghiêm trọng, suýt nữa hại c.h.ế.t Tô lão gia t.ử, chúng tôi đang thi hành công vụ..."
"Thi hành công vụ?" Tô Thần Hạo ngắt lời, âm cuối nhếch lên đầy mỉa mai. Anh khẽ gật đầu với người đàn ông đeo kính gọng vàng đứng ngay phía sau.
Luật sư Trần lập tức bước lên, đặt một xấp tài liệu dày cộp mang con dấu đỏ ch.ót xuống mặt bàn gỗ sồi. Tiếng xấp giấy đập xuống bàn vang lên khô khốc, nện thẳng vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của những kẻ có tật giật mình.
"Viện trưởng Chu, có lẽ hệ thống thông tin của ông đã quá chậm chạp rồi," Luật sư Trần cất giọng vô cảm, rành mạch từng chữ một. "Kể từ tám giờ sáng ngày hôm nay, Tập đoàn Gia Hạo đã hoàn tất thủ tục thu mua lại sáu mươi lăm phần trăm cổ phần của Tập đoàn Hoa Trung từ tay các cổ đông rải rác và hai quỹ đầu tư lớn nhất. Hiện tại, người nắm quyền phủ quyết tuyệt đối và là Chủ tịch Hội đồng Quản trị mới của Bệnh viện Hoa Trung, chính là Tô Tổng."