Tổng Tài, Đừng Cản Tôi Phẫu Thuật!

Chương 17



"Từ hôm nay, Bệnh viện Hoa Trung sẽ bước sang một trang mới." Giọng Tống Ninh vang lên, kiên định và mạnh mẽ. "Tôi không hứa sẽ mang lại cho các bạn sự nhàn hạ, nhưng tôi hứa, chỉ cần các bạn làm đúng lương tâm của một người thầy t.h.u.ố.c, không một quyền lực hay đồng tiền đen tối nào có thể chạm đến các bạn. Bệnh viện này, là nơi để cứu người, không phải bãi chiến trường của những kẻ trục lợi. Buổi họp kết thúc tại đây, mọi người quay lại làm việc đi!"

Những tiếng vỗ tay rào rào vang lên, ban đầu còn lác đác, sau đó bùng nổ như sấm rền. Họ vỗ tay vì sự uy quyền của Tân Viện trưởng, vì sự bảo chứng vững như thái sơn của Tập đoàn Gia Hạo, và vì một niềm tin mới vừa được thắp lên trong bóng tối của ngành y.

Tầng cao nhất của Bệnh viện Hoa Trung, phòng làm việc của Viện trưởng.

Căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, những món đồ trang trí quê mùa, khoe khoang của Chu Vũ Đức đã bị ném đi không thương tiếc, thay vào đó là phong cách tối giản, tinh tế nhưng không kém phần uy quyền.

Tống Ninh đứng trước cửa kính sát đất, phóng tầm mắt nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập của Chư Thành. Bó hoa hồng được đặt cẩn thận trên bàn làm việc bằng gỗ sồi. Cô hít sâu một hơi, cảm nhận không khí trong lành của quyền lực và sự tự do. Kẻ thù đầu tiên đã gục ngã, danh dự đã được đòi lại. Nhưng cô biết, đây mới chỉ là sự khởi đầu. Những kẻ đứng sau cái c.h.ế.t của cha cô, những âm mưu liên quan đến Viện nghiên cứu năm xưa vẫn còn lẩn khuất đâu đó trong thành phố rộng lớn này.

Một vòng tay vững chãi từ phía sau ôm trọn lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô. Mùi hương gỗ tuyết tùng nam tính xen lẫn chút bạc hà lạnh mát bao bọc lấy Tống Ninh.

Tô Thần Hạo vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương dịu nhẹ trên mái tóc đen nhánh.

"Màn biểu diễn hôm nay rất xuất sắc, Viện trưởng Tống." Giọng anh trầm khàn, mang theo sự sủng nịnh lười biếng vang lên bên tai cô. "Thấy em đứng trên bục, sát phạt quyết đoán như vậy, anh thực sự có chút tự hào vì mắt nhìn người của mình."

Tống Ninh không giãy giụa, ngược lại, cô khẽ tựa lưng vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của anh, để mặc cho hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang mình.

"Tất cả đều nhờ vào uy thế của Tô tổng." Tống Ninh nhẹ nhàng đáp lại, khóe môi cong lên. "Nếu không có đống bằng chứng anh cho người điều tra, và nếu anh không xuất hiện đúng lúc, đám cáo già đó đâu dễ dàng chịu trói như vậy."

Tô Thần Hạo xoay người cô lại, ép cô đối diện với mình. Bàn tay to lớn của anh nhẹ nhàng vuốt ve gò má mịn màng của cô, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa một ngọn lửa cuồng nhiệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Anh đã nói rồi, em chỉ cần lo cầm d.a.o mổ, những chuyện dơ bẩn bên ngoài, anh sẽ thay em dọn dẹp." Tô Thần Hạo cúi sát xuống, trán tựa vào trán cô. "Từ nay về sau, em không còn phải đơn độc chiến đấu nữa. Bất kể là kẻ nào nợ gia đình em, nợ em một lời xin lỗi, anh sẽ bắt chúng phải quỳ xuống trả lại gấp trăm nghìn lần."

Trái tim Tống Ninh rung lên mãnh liệt. Những uất ức, những đêm dài c.ắ.n răng chịu đựng sự bất công, những nỗi đau mất mát tưởng chừng như đã đóng vảy nay được sự dịu dàng của anh vuốt ve, dần dần tan biến. Cô ngước đôi mắt trong veo nhìn anh, nhìn người đàn ông bá đạo đã dùng cách thức cường thế nhất để xông vào cuộc đời cô, kéo cô ra khỏi vũng bùn.

"Tô Thần Hạo..." Tống Ninh khẽ gọi tên anh, thanh âm mang theo sự run rẩy nhè nhẹ của cảm xúc. "Tại sao lại đối xử tốt với em như vậy? Chỉ vì bản hợp đồng thôi sao?"

Tô Thần Hạo bật cười, tiếng cười trầm thấp rung động l.ồ.ng n.g.ự.c. Anh nâng cằm cô lên, ép cô nhìn thẳng vào đôi mắt chan chứa thâm tình của mình.

"Đồ ngốc. Hợp đồng chỉ là tờ giấy để trói buộc em ở lại bên anh." Ngón tay cái của anh miết nhẹ lên cánh môi mềm mại của cô. "Còn lý do thực sự... là vì từ khoảnh khắc em khóa trái cửa phòng mổ, bất chấp tất cả để giành lại mạng sống cho ông nội anh, ánh mắt kiên cường của em đã khóa c.h.ặ.t trái tim anh rồi. Anh là một thương nhân, anh không bao giờ đầu tư vào những thứ không mang lại lợi ích. Và vụ đầu tư lớn nhất cuộc đời anh, chính là dùng cả phần đời còn lại, để đổi lấy sự ỷ lại của em."

Lời tỏ tình bá đạo nhưng lại ngọt ngào đến lịm tim khiến hàng phòng ngự cuối cùng trong lòng Tống Ninh triệt để sụp đổ. Cô vòng tay qua cổ anh, chủ động kiễng chân, in một nụ hôn lên môi anh.

Tô Thần Hạo khẽ giật mình, nhưng ngay lập tức, bản năng chiếm hữu trỗi dậy. Anh ôm c.h.ặ.t lấy eo cô, nụ hôn từ dịu dàng, thăm dò nhanh ch.óng chuyển sang nồng nhiệt, sâu sắc, c.ắ.n nuốt toàn bộ lý trí của cả hai. Dưới ánh nắng vàng rực rỡ chiếu qua khung cửa kính, hai chiếc bóng đan xen vào nhau, không thể tách rời.

Một lúc lâu sau, khi cả hai rời ra, hơi thở đều có chút rối loạn. Tống Ninh tựa đầu vào n.g.ự.c anh, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của người đàn ông thuộc về mình.

Cô nhìn ra ngoài bầu trời Chư Thành rộng lớn. Con đường phía trước vẫn còn dài, những bí mật về "Dược tễ số không", những ân oán với nhà họ Phó và những thế lực ngầm vẫn đang chờ cô lật mở. Nhưng giờ đây, cô không còn sợ hãi.

Cô là Tống Ninh, là Tân Viện trưởng Bệnh viện Hoa Trung, là vị bác sĩ thiên tài sẽ dùng y thuật để viết lại trật tự. Và quan trọng nhất, cô là Tô phu nhân – người phụ nữ được tổng tài quyền lực nhất Chư Thành đặt ở trong tim, nâng niu như cạn mệnh.

Ánh sáng mặt trời chiếu rọi chiếc áo blouse trắng, phản chiếu một tương lai rực rỡ. Trận chiến đầu tiên đã khép lại với chiến thắng vang dội, mở ra một hành trình mới, nơi công lý, y đức và một tình yêu khắc cốt ghi tâm sẽ mãi mãi trường tồn.