Tổng Tài, Đừng Cản Tôi Phẫu Thuật!

Chương 16



"Ông Trần, trước khi thắc mắc về tính hợp pháp của tôi, ông nên lo cho bản thân mình trước đi." Tống Ninh lật mở trang đầu tiên, giọng nói rành rọt vang dội khắp hội trường. "Tháng Ba năm ngoái, ông ký duyệt nhập lô t.h.u.ố.c gây mê kém chất lượng từ Công ty thiết bị Hồng Vũ, nhận lại hai mươi phần trăm hoa hồng. Tháng Mười, ông cấu kết với Chu Vũ Đức, cắt xén ngân sách bảo trì hệ thống oxy phòng mổ, đút túi ba triệu tệ. Toàn bộ sao kê tài khoản ngân hàng dưới tên vợ ông, cùng với hợp đồng ma, đều đã được giao cho cơ quan điều tra."

Sắc mặt Trần Kiến xám ngoét như tro tàn, đôi chân mềm nhũn, ngã phịch xuống ghế. Lời nói của Tống Ninh như một nhát d.a.o chí mạng, tước đoạt toàn bộ dưỡng khí của lão.

Nhưng Tống Ninh không dừng lại ở đó. Cô cầm xấp hồ sơ lên, ánh mắt sắc như d.a.o bầu, tiếp tục điểm danh từng kẻ một.

"Trưởng khoa Nội tim mạch Lê Văn, nhận hối lộ để chen ngang danh sách chờ ghép tạng. Bác sĩ phó chủ nhiệm Vương Cường, lạm dụng kê đơn t.h.u.ố.c đắt tiền không cần thiết để ăn phần trăm từ trình d.ư.ợ.c viên. Y tá trưởng Khoa cấp cứu Lý Tinh, tuồn vật tư y tế ra ngoài bán chợ đen..."

Mỗi một cái tên được xướng lên là một người bên dưới run rẩy, mặt cắt không còn một giọt m.á.u. Những kẻ từng hùa theo Phó Nhụy và Chu Vũ Đức sỉ nhục cô, chà đạp lên cô nay đều đang co rúm lại như những con chuột cống bị lôi ra ánh sáng mặt trời.

"Bệnh viện là nơi cứu người, không phải là mỏ vàng để các người bòn rút trên xương m.á.u và sự tuyệt vọng của bệnh nhân." Tống Ninh dập mạnh xấp hồ sơ xuống bàn, âm thanh chát chúa dội vào màng nhĩ từng người. "Tôi từng nghĩ chỉ cần mình làm tốt công việc chuyên môn, cứu sống bệnh nhân là đủ. Nhưng tôi đã lầm. Một cơ thể đầy mủ độc, nếu không dùng d.a.o mổ khoét bỏ những phần thịt thối rữa, thì sẽ không bao giờ lành lại được."

Cô ngẩng cao đầu, uy quyền tỏa ra từ người phụ nữ nhỏ bé này khiến không một ai dám ho hé.

"Tất cả những cái tên tôi vừa đọc, phòng nhân sự đã chuẩn bị sẵn quyết định sa thải. Cảnh sát kinh tế đang đợi các người ở phòng tiếp khách tầng một. Đội bảo vệ, mời họ ra ngoài!"

Lệnh vừa dứt, hàng chục nhân viên an ninh mặc đồng phục đen của Tập đoàn Gia Hạo, vốn đã túc trực sẵn ở các cửa, lập tức tiến vào. Bọn họ không nói không rằng, trực tiếp áp giải những kẻ vừa bị điểm danh. Tiếng khóc lóc, tiếng van xin, tiếng c.h.ử.i rủa ầm ĩ vang lên, nhưng Tống Ninh đứng trên bục cao, sắc mặt vẫn tĩnh lặng như nước mùa thu, không gợn một tia thương xót.

Sự tàn nhẫn và quyết đoán của Tân Viện trưởng đã giáng một đòn sấm sét xuống Bệnh viện Hoa Trung, đập tan hoàn toàn những thế lực thối nát đã bám rễ nhiều năm. Những y bác sĩ trẻ, những người từng bị chèn ép, từng khao khát một môi trường y đức trong sạch, nay nhìn Tống Ninh bằng ánh mắt rực sáng, đầy thán phục.

Ngay khi bầu không khí trong hội trường vừa được dọn dẹp sạch sẽ, cánh cửa chính một lần nữa mở tung.

Ánh đèn flash từ camera của giới truyền thông túc trực bên ngoài chớp nháy liên tục, thắp sáng cả một góc hành lang. Giữa vòng vây của ống kính và các vệ sĩ mở đường, một thân ảnh cao lớn, mang theo khí chất đế vương không thể nhầm lẫn, sải những bước dài tiến vào hội trường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tô Thần Hạo xuất hiện.

Anh mặc bộ vest đen đặt may thủ công từ Ý, từng đường kim mũi chỉ đều toát lên sự hoàn mỹ và xa xỉ. Gương mặt góc cạnh đẹp như tạc tượng, ánh mắt sâu thẳm, lạnh nhạt thường ngày nay lại mang theo một tia nhu hòa hiếm thấy khi hướng về phía bục phát biểu. Trên tay vị tổng tài bá đạo, người nắm giữ mạch m.á.u kinh tế của cả Chư Thành, lại là một bó hồng đỏ rực rỡ, kiêu sa.

Sự xuất hiện của anh khiến toàn bộ hội trường, vốn đã sốc, nay lại càng thêm chấn động. Báo giới bám sát theo sau, không ngừng đưa máy ảnh lên ghi lại khoảnh khắc lịch sử này.

Tô Thần Hạo đi thẳng một mạch lên bục, băng qua hàng chục ánh mắt đang nín thở dõi theo. Anh dừng lại trước mặt Tống Ninh, đôi mắt đen láy khóa c.h.ặ.t lấy hình bóng kiêu ngạo, rực rỡ của cô trong chiếc áo blouse trắng.

Anh mỉm cười. Một nụ cười chân thật, trầm ấm, khuynh đảo chúng sinh.

"Làm tốt lắm." Tô Thần Hạo nhẹ nhàng trao bó hoa hồng đỏ cho cô, giọng nói trầm thấp vang lên qua micro, đủ để toàn bộ hội trường và báo giới nghe rõ từng chữ. "Chúc mừng em nhậm chức, Tô phu nhân."

Tô phu nhân!

Ba chữ này như một quả b.o.m tấn nổ tung giữa hội trường. Cả Chư Thành chưa từng nghe tin tổng tài Tập đoàn Gia Hạo kết hôn. Vậy mà nay, anh không chỉ mua lại cả một bệnh viện để đưa cô lên ghế Viện trưởng, mà còn công khai danh phận phu nhân của cô trước mặt tất cả mọi người. Đây không chỉ là sự hậu thuẫn, đây là một lời tuyên thệ bá đạo nhất: Kẻ nào dám động đến Tống Ninh, chính là đối đầu với toàn bộ nhà họ Tô.

Tống Ninh ôm lấy bó hoa, hương hoa hồng ngập tràn trong khoang mũi. Nhìn vào đôi mắt thâm tình và sự dung túng tuyệt đối của người đàn ông trước mặt, lớp vỏ bọc băng giá mà cô cố tình dựng lên nãy giờ bỗng chốc mềm nhũn.

Sự thay đổi trong xưng hô của anh từ "cô - tôi" sang "anh - em" diễn ra tự nhiên đến mức khiến trái tim cô khẽ hẫng đi một nhịp. Cô biết, hợp đồng đêm qua là một sự trói buộc, nhưng ngay khoảnh khắc này, cô nhận ra mình hoàn toàn không bài xích sự trói buộc ấy. Ngược lại, nó mang đến cho cô một cảm giác an toàn mà từ sau khi cha mẹ qua đời, cô chưa từng được nếm trải.

"Cảm ơn anh." Tống Ninh khẽ mỉm cười, nụ cười rạng rỡ hiếm hoi như hoa quỳnh nở giữa đêm đen, khiến bao ống kính máy ảnh phải điên cuồng bấm máy.

Cô quay mặt lại phía hội trường, một tay ôm hoa, một tay nắm lấy bàn tay to lớn, ấm áp của Tô Thần Hạo. Mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau.