Tổng Tài, Đừng Cản Tôi Phẫu Thuật!

Chương 8



Âm thanh cảnh báo từ màn hình kỹ thuật số vang lên dồn dập. Những con số trên màn hình nhảy múa điên cuồng trước khi dừng lại ở một chỉ số màu đỏ ch.ói mắt.

"Cường độ từ trường: 0.45 Tesla." Tống Ninh đọc to con số, quay sang nhìn Tô Thần Hạo, khóe môi nhếch lên nụ cười châm biếm. "Anh Tô, anh có biết con số này có ý nghĩa gì không?"

Tô Thần Hạo nhíu mày, bước lại gần màn hình: "Nói đi."

"Hợp kim y tế dùng để làm stent bắt buộc phải là vật liệu phi từ tính. Nhưng vật này đã bị cấy một lượng bột từ tính siêu nhỏ vào các khe lưới bằng công nghệ nano. 0.45 Tesla tương đương với lực hút của một nam châm công nghiệp loại nhỏ." Ánh mắt Tống Ninh sắc như lưỡi d.a.o, gằn từng tiếng. "Nếu vật này nằm trong động mạch vành của ông nội anh, chỉ cần ông cụ vô tình bước qua cửa quét kim loại ở sân bay, hoặc chụp MRI, lực từ trường sẽ lập tức làm chiếc stent xoắn lại, xé rách toàn bộ mạch m.á.u xung quanh. Tốc độ xuất huyết sẽ khiến ông cụ t.ử vong trong vòng ba phút. Không thần tiên nào cứu kịp."

Không khí trong phòng thí nghiệm lập tức hạ xuống độ âm. Đáy mắt Tô Thần Hạo bùng lên một ngọn lửa địa ngục. Sát khí tỏa ra từ người anh khiến nhiệt độ xung quanh như đóng băng.

"Bọn chúng dám..." Tô Thần Hạo rít qua kẽ răng, hai bàn tay siết c.h.ặ.t đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Sự tàn nhẫn của nhà họ Tô trong cuộc chiến gia tộc anh đã tường tận, nhưng mua chuộc bác sĩ, dùng y thuật tinh vi để g.i.ế.c người cướp quyền thì đã vượt quá ranh giới chịu đựng của anh.

"Mục tiêu của chúng là một mũi tên trúng hai đích." Tống Ninh tháo găng tay, bình thản bấm nút in kết quả kiểm nghiệm. Tiếng máy in chạy ro ro trong không gian tĩnh lặng. "G.i.ế.c ông nội anh để đoạt quyền thừa kế. Và dùng sự cố y khoa để hủy hoại hoàn toàn sự nghiệp của tôi, tống tôi vào tù làm kẻ c.h.ế.t thay. Phó Nhụy ghét tôi vì tôi cản đường thăng tiến của cô ta. Còn Chu Vũ Đức thì cần một con tốt thí để lấp l.i.ế.m những sai phạm tài chính trong việc nhập vật tư y tế. Sự kết hợp hoàn hảo."

Tống Ninh cầm tờ giấy báo cáo vừa chạy ra, trên đó in rõ biểu đồ từ trường và hình ảnh phân tích cấu trúc của chiếc stent. Đây là thiết chứng. Một bằng chứng bằng sắt thép không thể chối cãi, đủ để đập nát mọi lời vu khống và xé rách lớp mặt nạ đạo đức giả của bọn chúng.

Những năm tháng qua, cô nhẫn nhịn tại Bệnh viện Hoa Trung, c.ắ.n răng chịu đựng sự chèn ép của Phó Nhụy và sự bất công của Chu Vũ Đức, chỉ vì muốn bảo vệ lời thề y đức, muốn dùng tài năng của mình cứu sống thêm nhiều bệnh nhân. Cô nghĩ chỉ cần mình lui một bước, trời cao biển rộng. Nhưng cô đã sai.

Sự lương thiện không có răng nanh, chỉ là miếng mồi ngon cho bầy sói đói.

Bọn chúng đã đẩy cô xuống vách đá, thì cô sẽ kéo tất cả bọn chúng xuống địa ngục cùng chôn theo! Cắt đứt sự nhẫn nhịn ngu ngốc này, từ nay về sau, Tống Ninh cô sẽ tự mình làm chủ luật chơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đúng lúc này, cửa phòng thí nghiệm bị đẩy mạnh ra. Trịnh Lý, trợ lý của Tô Thần Hạo bước vào, sắc mặt vô cùng căng thẳng.

"Sếp! Có biến rồi." Trịnh Lý nhanh ch.óng bẩm báo. "Chu Vũ Đức vừa phát đi thông báo khẩn cấp cho toàn bộ Ban Giám đốc và các Trưởng khoa. Ông ta đang mở cuộc họp Hội đồng kỷ luật tại phòng họp lớn ở tầng hai. Nội dung cuộc họp là tuyên bố bác sĩ Tống vi phạm nghiêm trọng quy chế chuyên môn, cố ý ngộ sát bệnh nhân và bỏ trốn. Ông ta đã chuẩn bị sẵn quyết định tước giấy phép hành nghề và đang đợi cảnh sát đến để lập biên bản bàn giao."

Nghe báo cáo, Tô Thần Hạo khẽ híp mắt lại. Một nụ cười tàn độc nở trên môi vị tổng tài m.á.u lạnh. "Chu Vũ Đức... được lắm. Đã đến nước này mà vẫn còn muốn giãy giụa c.ắ.n càn."

Anh quay sang nhìn Tống Ninh. Cô gái nhỏ bé đứng đó, trên tay cầm tờ giấy xét nghiệm sinh t.ử, sống lưng vươn thẳng tắp, không hề có nửa điểm hoảng loạn. Ngược lại, trong đôi mắt trong veo kia đang bùng cháy một ngọn lửa chiến đấu cuồng nhiệt.

"Sợ không?" Tô Thần Hạo đột nhiên hỏi, giọng điệu mang theo vài phần thăm dò.

Tống Ninh khẽ cười lạnh, đưa tay cởi bỏ lớp áo bảo hộ, chỉnh lại cổ chiếc áo sơ mi bên trong.

"Sợ? Kẻ phải sợ lúc này là bọn chúng." Tống Ninh ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc lẹm lướt qua khuôn mặt anh tuấn của Tô Thần Hạo. "Anh Tô, ông nội anh đã an toàn, hợp tác của chúng ta đến đây coi như tôi đã trả đủ phí bảo hộ. Bây giờ, là chuyện riêng của tôi. Tôi phải đi dọn dẹp đống rác rưởi của bệnh viện này."

Nói xong, cô cầm c.h.ặ.t bản báo cáo, dứt khoát bước về phía cửa.

Nhưng vừa bước được hai bước, một bàn tay lớn đã nắm lấy vai cô, kéo nhẹ lại. Tống Ninh quay đầu, thấy Tô Thần Hạo đã đứng ngay sát bên cạnh. Anh ưu nhã cài lại cúc áo vest, phong thái đế vương bễ nghễ thiên hạ toát ra từ từng cử chỉ. Anh vươn cánh tay phải ra, tạo thành một tư thế mời đầy lịch thiệp nhưng cũng đầy bá đạo.

"Chuyện của cô, từ giờ phút này cũng là chuyện của Tô Thần Hạo tôi." Khóe môi anh nhếch lên một đường cong nguy hiểm. "Đi thôi, để tôi xem bọn chúng định lấy mạng người của tôi như thế nào."

Tống Ninh hơi sững người, nhưng rất nhanh, cô mỉm cười. Một nụ cười rực rỡ và nguy hiểm nhất từ trước đến nay. Cô không do dự, luồn tay vào cánh tay anh.