Đột nhiên, tay cô chạm vào một túi nilon được cột c.h.ặ.t, bên ngoài có ghi mã vạch của phòng mổ số một. Tống Ninh nín thở, x.é to.ạc lớp nilon. Giữa đống gạc đẫm m.á.u đỏ thẫm, một vật thể kim loại nhỏ xíu, đan dạng lưới dài chưa đến hai centimet lấp lánh dưới ánh đèn huỳnh quang lờ mờ.
"Tìm thấy rồi."
Tống Ninh thở hắt ra, cẩn thận dùng nhíp gắp chiếc stent bỏ vào một ống nghiệm thủy tinh cô mang theo từ trước, đóng c.h.ặ.t nắp. Cô quay lại nhìn Tô Thần Hạo, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo: "Anh Tô, bây giờ chúng ta cần một phòng thí nghiệm. Tôi sẽ cho anh thấy bằng chứng sắc bén nhất."
Cùng lúc đó, tại phòng làm việc của Viện trưởng Bệnh viện Hoa Trung.
"Choang!"
Chiếc gạt tàn bằng pha lê bị Chu Vũ Đức ném mạnh xuống sàn, vỡ nát thành hàng chục mảnh sắc nhọn. Khuôn mặt mập mạp của ông ta đỏ gay, mồ hôi hột túa ra ướt đẫm cả trán. Đứng trước mặt ông ta, Phó Nhụy run rẩy như cầy sấy, lớp trang điểm tinh xảo giờ đây nhòe nhoẹt, trông t.h.ả.m hại vô cùng.
"Cô làm ăn cái kiểu gì vậy hả?!" Chu Vũ Đức gầm lên, chỉ tay thẳng mặt Phó Nhụy. "Cô bảo mọi thứ đã được sắp xếp ổn thỏa, chỉ cần Tống Ninh đặt cái stent đó vào n.g.ự.c Tô lão gia t.ử là xong! Tại sao bây giờ lão già đó không c.h.ế.t, Tống Ninh không những không ký giấy nhận tội mà còn được Tô Thần Hạo đưa đi?! Cô có biết nếu Tô Thần Hạo điều tra ra chuyện này, cả tôi và cô đều không có chỗ chôn xác ở cái Chư Thành này không!"
Phó Nhụy c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến bật m.á.u, lắp bắp: "Viện... Viện trưởng Chu, tôi không ngờ con khốn Tống Ninh đó lại tinh ranh đến vậy. Cô ta dám cãi lệnh, tự ý khóa trái cửa và chuyển sang phẫu thuật bắc cầu tim... Nhưng ông yên tâm, tôi đã gọi cho Ngô Dịch. Anh ấy bảo chỉ cần chúng ta tiêu hủy được chiếc stent đó, Tống Ninh sẽ không có bất kỳ bằng chứng nào. Mọi hồ sơ bệnh án tôi đã chỉnh sửa, trên giấy trắng mực đen, Tống Ninh mới là kẻ tự ý thay đổi phác đồ điều trị gây nguy hiểm cho bệnh nhân!"
"Vậy cái stent đó đang ở đâu?!" Chu Vũ Đức trừng mắt.
"Tôi... tôi vừa xuống phòng rác thải..." Giọng Phó Nhụy nhỏ dần, mang theo sự tuyệt vọng tột độ. "Người của Tô Thần Hạo đã phong tỏa tầng hầm. Nhân viên vệ sinh nói... có một nữ bác sĩ đã vào đó lục lọi và mang đi một ống nghiệm."
Nghe đến đây, hai chân Chu Vũ Đức mềm nhũn, ông ta lảo đảo lùi lại, ngã phịch xuống chiếc ghế da. Xong rồi. Nếu Tống Ninh cầm được vật chứng đi kiểm định, với quyền lực của Tập đoàn Gia Hạo chống lưng, cô ta dư sức lật ngược thế cờ. Toàn bộ tiền đồ, danh vọng và những khoản tiền lót tay kếch xù ông ta nhận từ nhà họ Phó sẽ tan thành mây khói. Thậm chí, ông ta sẽ phải ngồi bóc lịch rũ xương trong tù.
"Không... Không thể để cô ta có cơ hội lên tiếng!" Đôi mắt ti hí của Chu Vũ Đức lóe lên những tia độc ác. Sự hoảng loạn nhường chỗ cho bản năng sinh tồn đê hèn nhất. Ông ta đập tay xuống bàn, đứng phắt dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Phó Nhụy, nghe cho rõ đây! Ngay bây giờ, cô đi tập hợp tất cả các hồ sơ giả mạo cho tôi. Tôi sẽ dùng quyền hạn Viện trưởng triệu tập cuộc họp Hội đồng kỷ luật khẩn cấp ngay lập tức!"
Phó Nhụy ngơ ngác: "Họp Hội đồng kỷ luật? Nhưng Tống Ninh không có mặt ở đây..."
"Chính vì cô ta không có mặt mới là cơ hội của chúng ta!" Chu Vũ Đức nghiến răng. "Chúng ta sẽ định tội cô ta vắng mặt! Tuyên bố cô ta bỏ trốn vì sợ tội. Ký ngay quyết định tước giấy phép hành nghề, đuổi việc và lập hồ sơ gửi thẳng cho cơ quan cảnh sát điều tra! Một khi quyết định được ban hành trước toàn thể hội đồng và báo chí, Tống Ninh sẽ chính thức trở thành tội phạm y tế. Lời nói của một kẻ tội phạm, ai sẽ tin? Dù cô ta có mang chứng cứ ra, chúng ta cũng có quyền vu khống cô ta làm giả vật chứng để chạy tội!"
Mắt Phó Nhụy sáng lên. Phải rồi, tiên hạ thủ vi cường! Chỉ cần đóng đinh tội danh cho Tống Ninh trước khi cô ta kịp phản ứng, dư luận và pháp luật sẽ đứng về phía bệnh viện. Bọn họ đang nắm giữ quyền lực trong tay, tội gì phải sợ một con ranh con thân cô thế cô?
"Tôi đi chuẩn bị ngay!" Phó Nhụy vội vàng quay người lao ra khỏi cửa, trong lòng thầm nguyền rủa: Tống Ninh, mày muốn đấu với tao sao? Tao sẽ cho mày c.h.ế.t không có chỗ chôn!
Phòng thí nghiệm trung tâm của Bệnh viện Hoa Trung nằm ở tầng mười. Nơi này được trang bị những thiết bị tối tân nhất, thông thường chỉ dành cho các giáo sư tiến hành nghiên cứu trọng điểm. Dưới sự áp chế quyền lực của Tô Thần Hạo, không một nhân viên bảo vệ nào dám hé răng cản bước khi anh đưa Tống Ninh bước vào.
Cánh cửa kính cường lực dày cộp đóng lại, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Tống Ninh ném chiếc áo blouse vấy m.á.u sang một bên, nhanh ch.óng mặc vào một chiếc áo bảo hộ vô trùng mới. Cô đeo găng tay, cẩn thận lấy chiếc stent từ trong ống nghiệm ra, đặt vào một đĩa Petri. Dưới ánh sáng ch.ói lòa của đèn phòng thí nghiệm, khuôn mặt Tống Ninh toát lên sự chuyên nghiệp và tập trung cao độ. Không còn là một cô gái bị hàm oan, lúc này cô là nữ hoàng trong vương quốc y học của chính mình.
Tô Thần Hạo đứng khoanh tay dựa lưng vào bàn làm việc, ánh mắt thâm trầm quan sát từng cử chỉ thuần thục của cô. Anh chưa từng thấy người phụ nữ nào có đôi tay vững vàng đến thế. Rõ ràng là vừa trải qua một trận chiến sinh t.ử, lại bị người nhà bệnh nhân lăng mạ, bị cấp trên dồn ép, nhưng đôi tay cầm nhíp của cô không hề có một tia run rẩy.
"Chiếc stent này bề ngoài không có gì khác biệt so với loại thông thường được nhập khẩu." Tống Ninh vừa nói, vừa khởi động máy phân tích quang phổ và một máy đo từ trường (Gauss meter) chuyên dụng. "Đó là lý do bọn chúng tự tin có thể qua mặt được tôi. Nhưng chúng quên mất một điều, tôi là bác sĩ ngoại tim mạch, tôi hiểu rõ từng milimet vật tư được đưa vào cơ thể bệnh nhân."
Cô cẩn thận đưa đầu dò của máy đo từ trường lại gần chiếc stent.
"Tít... tít... tít..."