Tổng Thanh Tra Tình Yêu

Chương 4



Dù trước đây nó từng cầu xin tôi mỗi ngày đều phải cập nhật đủ thứ chuyện showbiz cho nó…

Nhưng, là một người bạn có lương tâm, tôi quyết định bớt làm phiền nó thì hơn.

Thế là mấy ngày nay, chuyện gì tôi cũng đăng lên Weibo, không nhắn tin cho nó nữa.

Bạn thân tôi bắt đầu không ngồi yên được.

Tới ngày thứ ba tôi im lặng, nó chủ động nhắn cho tôi:

【Sao mày không nhắn gì cho tao hết vậy?】

Tôi: 【Chúng ta đều phải học tốt, ngày ngày tiến bộ!】

Bạn thân: 【……】

Xong rồi nó lặn mất tăm.

Hehe, người ta nói thầy nghiêm mới có trò giỏi, có đứa bạn biết kỷ luật như tôi, nó mà không đậu Thanh Hoa Bắc Đại thì có lỗi với tôi quá!

Chiều hôm đó, lớp trưởng rủ tôi đi uống cà phê.

Trong quán, Giả Khoan ngồi đối diện, mặt mũi buồn thiu.

Mở miệng câu đầu là: “Vãn Nghi, cậu nói xem tôi nên làm gì bây giờ?”

Không cần đoán cũng biết——thằng này lại thất tình nữa rồi.

Tôi nhấp một ngụm cà phê, hỏi: “Lần này là ai vậy? Sinh viên tuyển thẳng bên khoa Thể dục? Hay nam MC của học viện Nghệ thuật?”

Giả Khoan thở dài: “Vẫn là thằng thể dục bên khoa kia, hôm trước thấy tôi đi dạo với cậu, tưởng tôi bắt đầu thích con gái, rồi mắng tôi là tra nam.”

Tôi vỗ bàn cái rầm, nói: “Vậy thì đơn giản thôi, để tôi bày cho cậu một chiêu!”

Quán cà phê người ra người vào tấp nập, tôi ra hiệu bảo nó ghé sát tai lại.

“Cậu cứ nói là cậu có crush rồi, và đã thầm thích người ta nhiều năm.”

Giả Khoan lầm bầm: “Liệu có hiệu quả không? Dù gì cậu ta cũng biết tôi quen cậu, biết cậu không có bạn trai mà…”

Tôi giơ tay đập đầu nó: “Đồ ngu! Bạn trai với người mình thầm thích là hai chuyện khác nhau, cậu cứ nói là thích Lục Hành Chu, thầy Lục đó!”

Ánh mắt Giả Khoan nhìn tôi lập tức trở nên kính nể.

Nó cảm động muốn bắt tay: “Chung Vãn Nghi tiểu thư, cậu thật là ân nhân cứu mạng của tôi!”

Tôi vỗ vai nó, đang định buông vài câu tào lao…

Thì trước mặt bỗng xuất hiện một cái bóng dài.

Lục Hành Chu đứng chắn giữa tôi với Giả Khoan, áo khoác chỉnh tề, thần thái ngời ngời.

Chỉ có điều, sắc mặt không đẹp lắm.

Giả Khoan thì vốn niềm nở, vui vẻ lên tiếng: “Thầy Lục cũng đến uống cà phê ạ?”

Lục Hành Chu “ừ” một tiếng, nói: “Tôi vừa đi ngang qua văn phòng, thấy cố vấn của cậu hình như đang tìm cậu có việc.”

Giả Khoan hơi ngớ người: “Ơ? Hình như thầy ấy đang đi công tác mà…”

Dù nói vậy, nó vẫn nhanh chóng xách balo đứng dậy chào: “Thầy Lục, Vãn Nghi, em xin phép đi trước nhé!”

Tôi cũng nhanh nhảu cầm balo, định chuồn lẹ: “Thầy Lục, em cũng đi luôn đây ạ.”

Nhưng balo bị ai đó kéo lại.

Lục Hành Chu cúi đầu hỏi nhỏ: “Không phải em nói muốn học hành chăm chỉ sao?”

Tôi vội đáp: “Thầy ơi, em thực sự nghiêm túc học lắm! Thầy không tin thì xem sổ tay em nè, em ghi chép kỹ cực kỳ luôn!”

Lục Hành Chu chẳng thèm liếc sổ tay, chỉ chăm chăm hỏi:

“Hắn ta hơn tôi chỗ nào?”

Hả?

Hắn nào? Giả Khoan á?

Tôi lục lọi trong đầu, cố gắng nghĩ ra lý do:

“Ờ… có lẽ là… gu ăn mặc?”

Lục Hành Chu nhìn bóng mình phản chiếu trong kính, rồi lại liếc bóng lưng sặc sỡ của Giả Khoan.

Anh lặng người vài giây.

Tôi vội dỗ dành: “Thật ra cũng không hẳn là gu ăn mặc đâu ạ. Mấy cái áo trench coat, măng tô của thầy ấy ạ, rất phù hợp với độ tuổi của thầy luôn! Còn mấy cái hoodie Giả Khoan mặc thì đúng kiểu con nít con nôi, không hợp với thầy chút nào!”

Sắc mặt Lục Hành Chu đen như đít nồi.

Không nói thêm lời nào, phất tay áo… bỏ đi.