Tổng Thanh Tra Tình Yêu

Chương 5



Tôi đứng đó không hiểu chuyện gì, hét với theo:

“Thầy Lục! Cà phê của thầy còn chưa uống mà?!”

Không lâu sau đó, lớp tôi tổ chức team building, mời cả Lục Hành Chu tham gia.

Lần này anh không mặc áo măng tô, cũng chẳng diện vest.

Chỉ khoác bộ đồ thể thao màu xám, trông vừa trẻ trung vừa bảnh bao, đúng chuẩn “nam thần đại học trong sáng”.

Trong KTV, tiếng nhạc xập xình rung cả trần nhà, tranh thủ lúc Lục Hành Chu bị đám bạn vây lại chơi trò chơi, tôi liền nhắn cho bạn thân.

【Chết tiệt, Lục Hành Chu mặc quần nỉ màu xám kìa, ảnh có biết quần nỉ chính là “vớ đen” của đàn ông không vậy?】

【Tao muốn tái hôn với Lục Hành Chu, rõ ràng là ảnh đang cố tình dụ tao mà!】

【Tối tân hôn tao sẽ bắt ảnh mặc thật nhiều, rồi chính tay tao… cởi từng lớp một!】

【Tên: Thầy giáo sa ngã trong phòng tự học.jpg】

Đúng lúc đó, đồng hồ của Lục Hành Chu sáng lên một cái.

Rồi anh từ từ quay lại, nhìn chằm chằm về phía tôi.

Giả Khoan cũng nhìn theo ánh mắt đó.

Nó nhiệt tình vẫy tay gọi tôi: “Vãn Nghi! Sao ngồi một mình ở góc thế? Mau lại đây chơi thật lòng – mạo hiểm với bọn này!”

Tôi bước lại gần thì thấy hết chỗ ngồi mất rồi.

Đành đứng ở ngoài rìa.

Giả Khoan vội vàng đẩy thằng ngồi cạnh ra: “Nhường chỗ cho Vãn Nghi nào…”

Chưa kịp dứt câu, Lục Hành Chu đã cầm lấy áo khoác, nhường luôn chỗ bên cạnh.

Sau đó nhìn tôi, lạnh nhạt ra lệnh:

“Qua đây ngồi.”

Mấy đứa bạn xung quanh lập tức đồng thanh “Ồ ~~~~”.

Mặt anh thì chẳng biến sắc gì, như thể vừa mới làm xong việc tốt trong ngày.

Tôi ngồi xuống cạnh anh, lập tức cảm nhận được hơi ấm cơ thể truyền sang.

Còn có cả mùi nước xả vải thoang thoảng trên áo anh, vừa gần vừa ngọt ngào, làm người ta phân tâm vô cùng.

Đúng lúc ấy, trò chơi quay số đến lượt Lục Hành Chu. Anh rút đại một lá bài ở chồng “Thật lòng”.

Lớp trưởng đọc to: “Hãy miêu tả kiểu người khác phái mà bạn thích.”

Cả đám cười ồ lên vì hóng chuyện.

Tự nhiên tôi thấy chua chua trong lòng.

Bên cạnh, ánh mắt của Lục Hành Chu lướt nhẹ qua tôi, rồi anh bình thản nói:

“Tôi thích người thông minh, đơn thuần, hơi hậu đậu một chút… và rất giỏi nhắn tin.”

Khoan đã?

Rất giỏi nhắn tin là sao???

Có gì đó không ổn lắm.

Không lẽ… Lục Hành Chu đã đọc mấy tin nhắn tôi gửi cho bạn thân?

Tôi vội vàng lấy điện thoại ra kiểm tra.

Thì thấy——một phút trước, có mấy tin nhắn từ số lạ gửi tới:

【Chung Vãn Nghi! Mấy ngày nay tại sao một tin nhắn mày cũng không gửi cho tao? Mày có biết tao chờ mấy cái tin đó khổ cỡ nào không?!】

【Chung Vãn Nghi, bây giờ quay đầu vẫn còn kịp. Tao sẽ đưa mày một cái thẻ ngân hàng, mật khẩu sáu con số 0, số dư cũng vậy.】

【Mày không nhắn tin, tao đi đây. Mày sẽ không còn thấy tao nữa đâu. Tao cưỡi xe ba bánh của tao, bỏ luôn bảo vệ, cứ thế mà đi. Tao thật sự thất vọng vì mày.】

Khoan đã…

Cái văn phong này quen lắm…

Tôi run rẩy nhắn lại:

【Ai vậy?】

Phía bên kia bùng nổ.

Một cuộc gọi ngay lập tức được gọi tới.

Tôi vội vã chạy ra ngoài sảnh KTV bắt máy.

Giọng bạn thân tôi vang lên như bom nổ bên tai:

“Chung Vãn Nghi! Mỗi ngày tao học đến nửa đêm, chỉ trông chờ vào mấy tin nhắn của mày để giải trí! Vậy mà mày lại không nhắn một cái nào luôn hả?!”

Tôi lắp bắp: “Không phải đâu… để tao giải thích… thật ra là tao có nhắn mỗi ngày luôn đó, chỉ là…”

Bạn thân gầm lên: “Chỉ là cái gì?! Đừng nói với tao, trong lúc tao ôn thi thì mày đi lén lút kết hôn với người khác nha?!”

Ồn ào ghê ha.

Không hổ là bạn thân chí cốt của tôi.

Lời mắng y hệt như lời chúc tôi gửi nó hôm trước.