Tống Tuyền Cơ

Chương 10



Nhưng hắn đã quên mất rồi. Ta vốn dĩ bẩm sinh mang mệnh Phượng hoàng, sau khi c.h.ế.t hóa quỷ, nhờ thế tu vi tiến triển ngàn dặm. Hơn nữa… ta quẹt vết m.á.u trên môi, nheo mắt cười: "Ta còn uống cả m.á.u rồng nữa."

Một lệ quỷ đã uống m.á.u rồng, thế gian này còn thứ gì có thể trấn áp nổi đây?

Sắc mặt Càn Vũ xám xịt đến cực điểm, dường như đã tuyệt vọng hoàn toàn. Thế nhưng ngay khoảnh khắc ta nghiêng đầu, hắn đột nhiên dùng toàn bộ linh khí chấn động, xé nát quỷ khí đang vây hãm, cả người đẫm m.á.u bay v.út ra phía cửa điện.

Chỉ một chút nữa thôi, chỉ thiếu một chút nữa là hắn thoát được, nhưng áp lực ngàn cân đã giáng xuống, nghiền nát xương cốt hắn.

"Phụt!" Máu tươi phun ra xối xả, hắn không cam lòng gào thét: "Không! Ta tu luyện bao năm! Không thể cứ thế mà thân t.ử đạo tiêu được!"

"Ta không cam tâm! Ta không cam tâm!"

Ta giơ tay lên, mười tám cây đinh trấn hồn đúc bằng quỷ khí đóng c.h.ặ.t hắn lên cây cột đỏ rực giữa điện! Ta hạ lệnh c.h.ế.t cho hắn: "Quốc sư, ngươi nên phơi xác trước đình rồi."

Đinh trấn hồn đ.â.m xuyên linh mạch của hắn, hấp thụ toàn bộ tu vi, sau đó đột ngột nổ tung, biến hắn thành những mảnh vụn!

Trong phút chốc, trong điện như có một trận mưa m.á.u. Dù thân xác đã hủy, luồng hồn phách kia vẫn muốn đào thoát.

Nhưng ta sao có thể để hắn toại nguyện?

Hắn chính là món đại bổ tốt nhất của ta mà. Những ngày tháng tới, hắn sẽ phải trân trối nhìn tu vi tu luyện bao năm của mình bị ta từng chút một hóa thành của riêng, cho đến khi sợi tơ cuối cùng bị hấp thụ hết. Ta sẽ tiến thêm một tầng tu vi mới. Còn hắn, sẽ bị phong ấn dưới đáy giếng sâu, dùng linh hồn yếu ớt nhất để chịu tận giày vò, đời đời kiếp kiếp không được nhập luân hồi.

19.

Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài

Trận mưa m.á.u cứ thế tưới đẫm lên người Tống Tuyền Dao. Ả thét lên kinh hoàng rồi ngã nhào xuống đất, hướng về phía cấm quân mà gào khóc: "Lũ các người còn đứng ngây ra đó làm gì?! G.i.ế.c ả! Mau g.i.ế.c ả đi!"

Chẳng một ai dám động đậy. Bởi lẽ, phàm là người thì ai chẳng sợ c.h.ế.t?

Ả chỉ còn cách lết ngược về phía sau, chật vật nuốt nước bọt, trân trối nhìn ta từng bước tiến lại gần: "Ngươi định làm gì?!"

"Tống Tuyền Cơ, ta mới là Hoàng hậu! Ta là Hoàng hậu của Tống gia, nay là Thái hậu vạn người trên cao, đứng trên đỉnh thiên hạ!"

"Ngươi không được g.i.ế.c ta! Ngươi không thể g.i.ế.c ta!" Cuối cùng ả cũng rơi lệ. Không phải vì biết lỗi, mà vì sợ hãi cái c.h.ế.t đang cận kề.

Ta nhìn ả đầy thất vọng: "Sao ta có thể để ngươi c.h.ế.t dễ dàng thế được?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ả mừng rỡ ngoài ý muốn: "Thật sao?!"

20.

Thật vậy.

Ả bị cắt đứt gân tay gân chân, bị ném vào căn phòng đang nhốt Liễu thị và Vương thị. Chỉ một cái nhìn. Chỉ đúng một cái nhìn thôi, ả đã sợ đến phát điên.

Ả điên cuồng đập cửa phòng: "Thả ta ra! Thả ta ra! Tống Tuyền Cơ, con tiện nhân kia! Ta là Thái hậu, thả ta ra!"

Thế nhưng ả không chạy thoát được, chỉ có thể chật vật bò trườn trên mặt đất. Hai người mà ả vốn thân thuộc nhất, nay lại trở thành nguồn cơn của nỗi khiếp sợ tột cùng. Bọn họ không thể nói chuyện, bởi lưỡi đã bị cắt tận gốc. Vì thế, họ chỉ có thể nhìn ả trân trối. Bốn con mắt đăm đăm đóng đinh vào người ả.

Còn ả, ả chỉ có thể hằng ngày làm bạn với mùi hôi thối, thoi thóp sống qua ngày. Từ đe dọa, nh.ụ.c m.ạ chuyển sang cầu xin, và thậm chí là… cầu c.h.ế.t.

Ả từng gục xuống chân ta, van nài: "Ta biết lỗi rồi, g.i.ế.c ta đi! G.i.ế.c ta đi mà!"

"Ta không muốn ở lại đây thêm một khắc nào nữa, đáng sợ quá, ghê tởm quá, ta thà c.h.ế.t còn hơn! Tên nghịch t.ử kia còn đặc biệt sai người đến hành hạ ta!"

"Chẳng phải ngươi hận ta nhất sao? G.i.ế.c ta đi! Ngươi muốn mạng của ta, ta đưa cho ngươi!" Ả khóc lóc t.h.ả.m thiết, không ngừng dập đầu. Cảnh tượng này giống hệt như năm xưa ta cầu xin bọn họ đừng g.i.ế.c mẫu thân mình.

Nhưng khi ấy, bọn họ đâu có vì lời van nài của ta mà nương tay cho mẫu thân.

Thế nên, ta cúi đầu nhìn kẻ đang dở người dở quỷ dưới chân, hỏi ả một câu: "Ngươi có biết thế nào gọi là nhân quả luân hồi không?"

Ả ngẩn người, không hiểu sự tình, càng không hiểu vì sao ta đột nhiên hỏi vậy. Nhưng rất nhanh sau đó, ả đã kịp nhận ra. Ả đột ngột buông bàn tay đang níu lấy vạt áo ta, nhìn ta như nhìn một ác ma từ Địa ngục, "Ngươi muốn ta ở đây ba mươi năm! Ngươi muốn sau khi c.h.ế.t ta cũng phải chịu giày vò hệt như ngươi!"

"Ngươi muốn ta cầu sống không được, cầu c.h.ế.t chẳng xong!" Ả thực sự sợ rồi. Mới ở đây nửa tháng đã sợ đến mức hận không thể tìm cái c.h.ế.t. Ngặt nỗi hễ cứ nảy sinh ý định ấy, đầu ả lại đau nhức khôn cùng, chẳng thể cử động nổi. Vậy mà giờ đây ta lại bảo ả rằng ả sẽ phải chịu cảnh này thêm ba mươi năm nữa. Thậm chí sau ba mươi năm, lại là một vòng giày vò mới bắt đầu...

Ả không ngừng buông lời rủa sả: "Tống Tuyền Cơ! Ngươi nói đây là nhân quả báo ứng! Còn ngươi thì sao!? Ngươi đối xử với ta như thế, g.i.ế.c hại bao nhiêu người, ngươi không sợ báo ứng sao?!"

Báo ứng?

Mẫu thân của ta đã mất. Nhục thân của ta cũng chỉ còn là bộ xương khô. Ta đã chẳng còn gì cả, thì còn sợ chi báo ứng?

21.

Trái lại, tiểu Hoàng đế kia dường như rất bất mãn với việc ta để Tống Thục Dung lại mà không g.i.ế.c, vẫn cho giữ trong cung, "Nhìn thật xúi quẩy! Người của Tống gia, Trẫm đều không muốn giữ lại kẻ nào."