"Chỉ có vậy sao?" Sắc mặt Càn Vũ ngày càng khó coi.
Tống Tuyền Dao trong lòng cũng bắt đầu bất định: "Tự nhiên là vậy, nói đi cũng phải nói lại, phụ thân đã mấy ngày không lên triều rồi, nhưng phủ Thừa tướng đông người như thế, dù có chuyện gì xảy ra cũng không thể không ai hay biết mới đúng."
Ả gọi cung nhân vào hỏi chuyện. Cung nhân thành thật đáp: "Phủ Thừa tướng người ra kẻ vào, không có gì bất thường ạ."
Nghe qua thì rất bình thường, nhưng chính sự bình thường ấy lại khiến Càn Vũ càng thêm bất an, hắn lập tức nói: "Ta phải đích thân đến phủ Thừa tướng kiểm tra một chuyến!"
Hắn đi một mạch ròng rã nửa tháng trời. Khi trở về, cả người tơi tả, trên thân thể như bị hàng vạn con độc xà c.ắ.n xé. Hắn đột kích vào cung Thọ An giữa đêm khuya, khiến Tống Tuyền Dao kinh hãi thét ch.ói tai.
Mà những lời Càn Vũ nói sau đó, còn khiến ả hét to hơn nữa: "Nương nương, phủ Thừa tướng bị quỷ khí bao trùm, bên ngoài nhìn thì thái bình, bên trong thực chất là Địa ngục trần gian. Giếng đã hủy, hồn đã thoát, ta phải liều c.h.ế.t mới chạy thoát được, e là ả sớm đã ở ngay bên cạnh Người rồi."
18.
Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài
"Tí tách." Ta thong thả uống cạn thứ trong bát. Giọt m.á.u cuối cùng rơi xuống mặt bàn.
Đối diện, tiểu Hoàng đế mặt mày trắng bệch, tay ôm lấy vết cắt trên cánh tay, run rẩy nhìn ta: "Ngươi đã hứa, chỉ cần Trẫm làm theo, ngươi sẽ g.i.ế.c lão yêu bà kia, báo thù cho Mẫu phi của Trẫm!"
Cách đoạt con của Tống Tuyền Dao luôn đơn giản và thô bạo, nhắm trúng hài t.ử nào thì ban một chén rượu độc cho sinh mẫu đứa đó là xong. Mẫu phi của tiểu Hoàng đế cũng không ngoại lệ. Vì thế, hắn có oán hận cũng là lẽ thường.
Ta l.i.ế.m môi, long khí cuồn cuộn đang tẩm bổ cho đan điền của ta, ta mỉm cười mãn nguyện: "Tự nhiên là vậy."
Hắn nóng lòng hỏi: "Vậy bao giờ ngươi mới hành động?!"
Ta nhìn một luồng quỷ khí lượn lờ nơi đầu ngón tay, nhướng mày: "Chính là lúc này."
Tiểu Hoàng đế kinh ngạc: "Ngay bây giờ sao?"
Rầm!
Cửa điện bị tông mở. Vô số Cấm Vệ Quân ùa vào như nước lũ. Một nữ nhân bị ném vào trong. Ả mặt mày thối rữa, y phục rách nát, khi nhìn thấy ta liền run rẩy gào thét điên cuồng: "Là ả! Chính là ả! Cô mẫu! Ả đã g.i.ế.c phụ thân, biến tổ mẫu và mẫu thân thành người lợn rồi!"
"Tổ phụ bị con tiện tì kia giấu ở đâu không rõ, ngày ngày chịu lăng trì! Cô mẫu, ả không phải Tống Thục Nghi! Ả là quái vật!" Tống Thục Dung oán độc nhìn chằm chằm vào ta: "G.i.ế.c ả đi! G.i.ế.c ả đi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Còn Tống Tuyền Dao hầm hầm sát khí, nhìn ta với ánh mắt đầy vẻ muốn tiêu diệt, trầm giọng quát: "Ngươi không phải Tống Thục Nghi! Ngươi là kẻ nào!?"
Ta tiến lên phía trước, chắn trước mặt tiểu Hoàng đế đang sợ đến ngây dại, thong dong liếc nhìn ả ta một cái, khinh miệt thốt lên hai chữ: "Thái hậu?"
Đám Cấm Vệ Quân đang cầm đao xông tới bị một luồng khí vô hình hất văng ra xa, ta cười lớn: "Đã biết rõ như thế, cớ gì còn phải hỏi bằng thừa! Tống— Tuyền— Dao!"
Oành!
Trong phút chốc, khắp thâm cung quỷ khí ngút trời! Từng lời từng chữ ta thốt ra đều như nhỏ m.á.u!
Sắc mặt ả ta trắng bệch, trong mắt lóe lên sự hoảng loạn và sợ hãi, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh: "Là ngươi, quả nhiên là ngươi."
Ngay lập tức, ả lộ rõ vẻ tàn độc: "Ngươi đã dám xông ra ngoài, vậy thì ta sẽ khiến ngươi hồn bay phách tán!"
Ả vung tay áo dài. Mặt đất rung chuyển. Một trận pháp màu đỏ thắm lóe lên dưới chân mọi người, hay nói đúng hơn, ta đang đứng giữa trung tâm trận pháp ấy. Tống Tuyền Dao cười điên dại, giống hệt cái cách ả g.i.ế.c ta năm xưa: "Quốc sư sớm đã lập hạ trận pháp, ngươi là quỷ, lại là lệ quỷ, ở nơi tràn ngập long khí thế này sớm muộn cũng bị ép tới không thở nổi!"
"Vừa vặn, g.i.ế.c ngươi cũng bớt được bao công sức!" Ả nghiêm giọng ra lệnh: "Tiêu diệt ả! Cả tên nghịch t.ử kia nữa!"
Ả chỉ tay vào tiểu Hoàng đế đang mặt không còn giọt m.á.u sau lưng ta, nghiến răng nghiến lợi: "Loại sói mắt trắng nuôi mãi không thuần, cũng g.i.ế.c luôn cho Ai gia! Ai gia thiếu gì hoàng t.ử, chẳng lẽ lại cứ phải là hắn mới được sao!"
Tiểu Hoàng đế bị Cấm Vệ Quân áp chế, cũng lấy hết can đảm gào lên: "Mụ mới là yêu nghiệt! Mụ hại c.h.ế.t Phụ hoàng, còn g.i.ế.c cả Mẫu phi của Trẫm!"
Về phần ta, ta nhìn vào hư không, nơi Quốc sư Càn Vũ đang cầm kiếm đứng đó. Hắn mặc y phục trắng muốt, dáng vẻ như thần tiên thoát tục, cao cao tại thượng nhìn ta ra lệnh: "Lệ quỷ, còn không mau mau chịu trói!"
Trông hắn mới thật là "chí công vô tư" làm sao. Nếu ta không biết chuyện hắn rõ mười mươi những gì Tống gia đã làm nhưng không hề quở trách nửa lời, trái lại còn giúp bọn họ dùng bùa giấy và xích sắt trấn yểm ta, thì chắc ta đã tin hắn rồi. Làm ra những chuyện đen tối như thế, chẳng biết trái tim hắn có đen hệt như vậy không? Ta thực sự hiếu kỳ.
Thế nên khi hắn còn chưa kịp lảm nhảm xong, ta đã giơ tay lên. Quỷ khí che trời lấp đất ập về phía hắn, khiến hắn hoàn toàn không có sức chống cự, đã bị ta tóm c.h.ặ.t, kéo đến ngay trước mặt.
Xoẹt!
Lồng n.g.ự.c lão bị xé toạc, lộ ra trái tim đỏ tươi đang đập phập phồng. Ta lấy làm tiếc: "Hóa ra cũng là màu đỏ."
Hắn đau đớn khôn cùng, không thể tin nổi: "Làm sao có thể... Ngươi rõ ràng chỉ là lệ quỷ..." Mà đạo hạnh nhiều năm của hắn, sao có thể không chịu nổi lấy một đòn?