Tôi nhắm mắt lại, một hơi nhanh ch.óng nói xong: "Còn nói em tham lam vô độ, hắn vẫn luôn rất phiền."
Sắc mặt Chu Ngữ Lam lập tức trầm xuống, phảng phất như có thể đập ra một lỗ đen ở dưới ánh đèn.
Thật lâu sau tôi mới nghe thấy giọng nói của nó: "Phiền tao thì thế nào, hắn chỉ kéo tao vào nhóm kia."
Ở phía bên kia, tôi đã mua nhiều tài khoản QQ như là những "khách hàng" mà tôi kéo.
Vì phòng ngừa Triển Hồng hoài nghi, tôi, Cố Thương, Hà Tĩnh, cùng với bạn trai cô ấy lần lượt cầm những acc này cùng Triển Hồng nói chuyện phiếm.
"Thành tích" của tôi càng ngày càng tốt, ánh mắt Triển Hồng nhìn tôi cũng càng thêm tín nhiệm.
Tuy nhiên, hắn ta vẫn không cho tôi vào nhóm nội bộ.
Hôm nay, vốn nên là Chu Ngữ Lam cùng Triển Hồng gặp mặt "khách hàng", nhưng Chu Ngữ Lam từ chối, Triển Hồng liền mang theo tôi.
"Có phải tôi đối với cô ta quá tốt hay không." Triển Hồng dựa vào bên cầu, âm thanh không có nhiệt độ, làm cho người ta nghe không ra cảm xúc.
Tôi trầm mặc một lát, thẳng thắn nói: "Xin lỗi, tôi không muốn làm nữa."
Triển Hồng dừng một chút, rất không thể tưởng tượng nổi, "Vì sao?"
Tôi lấy ra kỹ xảo lúc trước đối phó Chu Ngữ Lam, đầu tiên là nhăn nhó một trận, triệt để kích phát lòng hiếu kỳ của hắn.
Dưới sự truy vấn của hắn, tôi mới bất đắc dĩ nói ra sự thật.
"Chu Ngữ Lam nói với tôi chuyện cậu thi trung học giả mạo điểm số của người khác."
Triển Hồng sửng sốt, trong mắt hiện lên kinh ngạc, ngữ khí cũng không tự giác nghiêm khắc, "Cô ta thực sự đã nói cho cô biết chuyện này!"
Tôi sợ tới mức thân thể run lên, nước mắt như sắp rơi xuống, "Ngữ Lam nói, em ấy cảm thấy cậu cho quá ít tiền."
"Em ấy cố ý đem chuyện này nói cho tôi biết, chính là vì để tôi dùng nó uy h.i.ế.p cậu, thêm một phần tiền. Hoặc là nói chúng tôi vốn là chị em, hẳn là đứng ở cùng một phe, muốn tôi không được đứng về phía cậu."
"Tiện nhân!". Triển Hồng tàn nhẫn mắng Chu Ngữ Lam một câu, sau đó ánh mắt dừng trên mặt tôi, "Vậy tại sao cô lại nói cho tôi biết. Các người không phải là chị em tốt sao?"
"Tôi ---"
Vừa nói một chữ, hắn đột nhiên nghiêng người tới gần, khóe mắt thoáng nhấc lên.
Sau đó, tôi nghe hắn ta nói,
"Có phải cô thích tôi không?"
???
Tôi nhất thời có chút không biết nói gì, trên mặt lại làm bộ đỏ mặt nói, "Không phải không phải."
"Trên danh nghĩa, Chu Ngữ Lam là em gái tôi, nhưng ở nhà, tôi cùng mẹ tôi giống như là người hầu của hai cha con bọn họ, chỉ cần chuyện gì làm không đúng một chút, bọn họ sẽ không đ.á.n.h thì mắng tôi."
Tôi vươn tay, xốc quần áo lên, trên cánh tay trắng nõn hiện ra vết sẹo lần trước ở trong ngõ không cẩn thận bị đá làm trầy xước:
"Đây cũng là em ấy làm."
Tôi dường như cảm thấy hơi thở của cậu ta nặng hơn.
"Mà Triển Hồng cậu không giống." Cậu đồng ý sau này cho tôi đáp án, để tôi có thể không bị người ta cười nhạo nữa, nói chuyện cũng rất dịu dàng, tựa như coi tôi như bạn tốt vậy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi ngẩng đầu nhẹ nhàng nhìn hắn một cái, tiếp xúc với ánh mắt của hắn, lại làm bộ mất tự nhiên cúi đầu: "Cậu không phải là người như vậy sao?"
"Con người đều có tâm lý xu hướng tìm lợi tránh hại. Ai thật sự đối tốt với tôi, tôi có thể cảm nhận được."
Một lúc lâu sau, Triển Hồng mới mở miệng, "Cho nên cậu mới không muốn làm nữa?"
Tôi mím môi, gật đầu, "Tôi không dám không nghe lời em ấy, nhưng tôi càng không muốn để cho cậu khó xử."
Bầu không khí đột nhiên trở nên im lặng.
"Tôi đi trước. Chuyện của cậu, tôi sẽ không nói ra đâu."
Nói xong, tôi xoay người rời đi.
Cũng không bỏ qua, sau lưng có một ánh mắt nhìn chăm chú vào tôi.
Từ hôm đó tôi vẫn luôn đợi.
Lúc cùng Cố Thương làm đề thi giải đấu ở nhà cậu ấy tôi cũng chờ.
Hỏi Hà Tĩnh mượn một cái túi đắt tiền đăng lên trang cá nhân, tôi vẫn đang chờ.
Lúc này đây, tôi mang túi xách trực tiếp đến lớp học, hơn nữa không tránh mặt Chu Ngữ Lam.
Khi Chu Ngữ Lam lần thứ hai hùng hổ chạy tới tìm tôi hỏi tội, tôi rốt cục cũng chờ được ---
Triển Hồng kéo tôi vào nhóm nội bộ.
Hắn nhắn tin cho tôi: "Sau này nếu Chu Ngữ Lam lại đ.á.n.h cậu, trực tiếp nói cho tôi biết."
Tôi mỉm cười, không có sau này.
"Lần này mày không né tao, là đang khiêu khích tao sao?" Chu Ngữ Lam gắt gao nhìn chằm chằm cái túi kia.
Tôi không ngại làm nó tức giận hơn.
Nâng màn hình điện thoại lên trước mặt nó---
Số lượng người trong nhóm thay đổi từ (3) thành (4)
Cả người Chu Ngữ Lam ngây dại, ngay cả đầu ngón tay cũng run rẩy.
Một giây sau, ánh mắt nó như sắp phun ra lửa, âm thanh gần như là từ kẽ răng tràn ra, "Triển, Hồng."
Tôi theo bản năng ôm c.h.ặ.t túi xách trong tay, "Đừng cướp túi của tôi."
Những lời này phảng phất như là công tắc nào đó, Chu Ngữ Lam cười lạnh một tiếng, cướp đi cái túi kia, sải bước rời khỏi phòng học.
Nhóm nội bộ cài đặt mặc định là các thành viên mới có thể xem thông báo lịch sử trò chuyện cũ.
Tôi bảo Hà Tĩnh đăng nhập vào QQ của tôi trên máy tính của cô ấy, nhập toàn bộ tư liệu và hình ảnh trong nhóm vào một usb, làm bằng chứng cho cảnh sát.
Ngay khi hắn ta kéo tôi vào nhóm, tôi đã báo cảnh sát.
Tôi ngồi trong lớp học, quay b.út, chờ đợi một vở kịch hay.
Hà Tĩnh nói với tôi, lần trước Chu Ngữ Lam và Triển Hồng cãi nhau, là ở phòng thiết bị.