Vừa về đến nhà, tôi chạy đến phòng sách của cha dượng, vừa vặn nhìn thấy mẹ tôi đưa cho cha dượng một tách cà phê nóng hổi.
Cha dượng đưa tay nhận, vết sẹo màu hồng ch.ói mắt ở bàn tay trái, cứ như vậy đ.â.m thẳng vào tầm mắt tôi.
Giọng tôi gay gắt: "Vết sẹo kia là khi nào...".
"À, tuần trước bệnh viện của ba con xảy ra náo loạn, bàn tay bị người ta rạch một d.a.o..."
Giọng mẹ tôi đột nhiên lạnh xuống, "Trần Tâm Đồng, đây là ánh mắt gì vậy? Ông ấy là cha con, không phải kẻ thù của con."
Tôi cười lạnh trong lòng.
Không phải là kẻ thù sao.
Mẹ tôi vội vàng giải thích với cha dượng, "Có thể là thành tích của con bé thụt lùi, tâm tình không tốt, anh đừng so đo với con bé."
Cha dượng nhấp một ngụm cà phê, thản nhiên mở miệng:
"Nghe Ngữ Lam nói muốn tham gia giải toán giữa bốn trường, Tâm Đồng hình như cũng muốn tham gia? Có muốn cũng mời giáo viên cho con bé không?"
“Không cần không cần.". Mẹ tôi từ chối rất nhanh, "Lần trước nó mới thi được 8 điểm, mời cũng khiến người ta chê cười."
Mẹ tôi quan sát sắc mặt của cha dượng, giống như bất kỳ thời khắc nào cũng có thể hạ thấp tôi, nâng cao Chu Ngữ Lam, lấy lòng cha dượng, "Nó giống như người cha đã ch.ết của nó, vừa lười vừa ngốc, nào giống Ngữ Lam, tư chất tốt, một chút là thông."
Trải qua một đời, trong lòng tôi vô cùng bình tĩnh, ngay cả cảm giác lạnh lòng cũng không có.
Trong khi đó, tôi cảm nhận rõ ràng đôi mắt của cha dượng rơi vào mình---
Khinh thường từ trên cao nhìn xuống, có sự thỏa mãn của cảm giác thắng bại, cùng với thương hại nhàn nhạt.
Phải.
Địch ý cùng "trả thù" của Chu Ngữ Lam đối với tôi trước giờ chưa từng che giấu, cha dượng sao lại không rõ ràng cơ chứ.
Kiếp trước, mỗi lần tôi thi tốt, ông ta đều cố ý tặng tôi món quà mà Chu Ngữ Lam vô cùng khát vọng, lấy đó để khích lệ Chu Ngữ Lam.
Một tay ông ta thúc đẩy sự ghen tị và ham muốn thắng bại ngày càng tăng của Chu Ngữ Lam đối với tôi, rồi lại khoanh tay đứng nhìn hành vi ức h.i.ế.p tôi của Chu Ngữ Lam.
Sau đó thành tích của Chu Ngữ Lam trở nên tốt hơn, ông ta cho rằng phương pháp của ông ta có hiệu quả.
Đến cuối cùng, Triển Hồng gian lận bị bắt, Chu Ngữ Lam thất bại trong kỳ thi tuyển sinh đại học, giả mạo nguyện vọng thi đại học của tôi, tôi không chút do dự báo cảnh sát.
Không riêng gì Chu Ngữ Lam hận tôi, cha dượng cũng hận tôi---
Ông ta nghĩ tôi đã hủy hoại kế hoạch của mình.
Vì vậy, ông ta đã phá hủy tôi.
Vô thức, tôi đi ra ngoài.
Không nghĩ tới sẽ nhìn thấy Cố Thương ở dưới lầu.
Gió chạng vạng có chút lạnh, cậu ấy không mặc đồng phục học sinh, đứng thẳng cách đó không xa, một chiếc áo thun trắng đơn giản, vẫn rất ch.ói mắt.
"Vừa rồi cậu vội vàng chạy trở về như vậy, tôi cho rằng..."Cậu ấy dừng lại một chút, "Cậu không có chuyện gì là tốt rồi, tôi đi."
Thấy cậu ấy xoay người, tôi thốt ra: "Cố Thương."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Ừ?" Cậy ấy khẽ nhíu mày, ngữ điệu cũng rất bình thản.
Dường như đã hoàn toàn quên thái độ tồi tệ tôi vừa làm với cậu ấy.
Tôi bỗng nhiên có chút nghẹn lời.
Cố Thương ngừng lại, kiên nhẫn chờ.
Tôi nhìn thẳng vào mặt cậu ấy, có lẽ là do đèn đường ảm đạm, làm nổi bật hai tròng mắt cậu ấy càng thêm thâm thúy trầm tĩnh.
Một lúc lâu sau, khóe môi tôi nâng lên một nụ cười nhẹ. "Lần trước không phải tôi muốn nói cho cậu một bí mật sao?"
Tôi quyết định tạm thời đặt chuyện của cha dượng sang một bên và thực hiện kế hoạch của mình trước.
Mấy ngày tiếp theo, tôi mượn mấy cái túi xách hàng hiệu của Hà Tĩnh, thường xuyên chụp ảnh khoe khoang trong vòng bạn bè, duy chỉ có chặn Chu Ngữ Lam.
Mỗi lần nhìn thấy Chu Ngữ Lam, tôi cũng luôn rất không được tự nhiên vội vàng rời đi.
Ngày thứ ba, tôi tính toán thời gian Chu Ngữ Lam đi vệ sinh trở về, cùng mấy bạn học trò chuyện về túi xách mới mua của mình.
"Thật hâm mộ nha, thương hiệu này rất đắt, ba tháng lương của mẹ mình chỉ sợ cũng không đủ."
"Ha ha ha phải không." Tôi che môi cười, bộ dáng hư vinh được thỏa mãn.
Bạn học dùng đầu ngón tay phóng to túi xách trên màn hình, "Trần Tâm Đồng, là người khác tặng cậu sao?
Cảm giác được phía sau có người tới gần, tôi cố ý kéo cao âm lượng, "Đương nhiên không phải, là tôi tự mình làm bán thời gian kiếm tiền mua!"
"Oa."." Xung quanh vì thế vang lên một mảng tiếng thổn thức hâm mộ.
Về đến nhà, Chu Ngữ Lam hùng hổ xông vào phòng tôi.
Liên tiếp chất vấn vài câu:
"Mày nghèo như vậy, lấy đâu ra nhiều tiền mua mấy cái túi này?"
"Trong vòng bạn bè vì sao chỉ chặn mỗi tao?"
"Số tiền đó có phải là Triển Hồng đưa cho mày hay không?"
Hỏi câu cuối cùng, tôi vô thức cả kinh, rụt cổ lại.
Chu Ngữ Lam dừng một chút, cảm giác cả người sắp nổ tung, "Thật sự là Triển Hồng cho mày? Hắn làm sao có thể cho mày nhiều tiền như vậy?"
"Chị... chị.."
Tôi cúi đầu, làm biểu tình chột dạ của kẻ tội lỗi.
Hà Tĩnh từng nói, tiền bọn họ bán đề thi là bốn bốn hai, Triển Hồng cùng chú cậu ta bốn, Chu Ngữ Lam hai, cho nên nó vẫn rất bất mãn.
Hiện tại nhìn thấy Triển Hồng cho tôi tiền như vậy, càng cảm thấy mình bị phản bội cùng không coi trọng.
“Mau nói đi! Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Không nói tao sẽ mang túi xách của mày ra cắt nát." Nó ra hiệu lấy túi của tôi.
“Đừng! Chị nói!" Tôi xông tới ôm c.h.ặ.t túi xách vào trong n.g.ự.c, "Chị đề cử rất nhiều người cho Triển Hồng, hắn cho chị rất nhiều tiền, nói rất coi trọng chị, bảo chị không cần nói cho em biết. Còn nói...".
“Còn nói cái gì?"