Editor: Yang Hy
242.
Tưởng Càn cũng chẳng mấy hứng thú với phần bình luận bên mình, cậu ta vốn hay đăng vòng bạn bè, mặc dù lần này là công khai. Nhưng Hề Phong thì khác, vòng bạn bè của Hề Phong sạch sẽ đến mức chẳng cần phải vào xem trộm, cậu ấy để chế độ chỉ hiển thị bài đăng trong nửa năm, mà trong nửa năm này chỉ có đúng một bài, chính là cái lần chụp trộm Tưởng Càn ngủ gật trong thư viện.
Tưởng Càn thả tim xong thì sán lại gần Hề Phong: "Xem được không?"
Hề Phong rất hào phóng đưa điện thoại cho cậu ta.
Đang trong kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, người lướt vòng bạn bè lúc nào cũng đông, mới đăng được năm phút mà bình luận đã kín màn hình. Tưởng Càn cảm nhận sâu sắc uy lực của nam thần trường học vốn chẳng bao giờ đăng bài, nay đột nhiên đăng một cái là công khai người yêu.
"Hả?"
"Anh Phong, thế này là yêu rồi đấy à???"
"?? Anh Phong, yêu rồi à, có phải người hôm trước anh đăng lên vòng bạn bè không?"
"Ngọt ngào thế anh Phong, chị dâu là ai thế, hôm nào giới thiệu cho bọn em biết với?"
"Được đấy, thế mà cũng để cậu cưa đổ."
"999999999"
Trên đầu Tưởng Càn hiện lên một cái bóng đèn, người bình luận "thế mà cũng để cậu cưa đổ" được Hề Phong lưu tên là Đường Khang. Đường Khang? Chẳng phải là trưởng ban Tuyên truyền hội sinh viên sao, hôm trước còn đến ký túc xá bọn họ năn nỉ Hề Phong đi đón tân sinh viên. Tưởng Càn quay đầu hỏi: "Anh ta biết à?"
Hề Phong gật đầu: "Hôm trước có nhắc qua."
Tưởng Càn: "Hôm đón tân sinh viên á?"
Hề Phong: "Ừ, tối đi ăn nhắc một câu, cậu ta nhìn thấy em đến đưa nước cho anh."
243.
Còn có hai nhóm người đang tám chuyện rôm rả trong phần bình luận, một nhóm là bạn đại học của Hề Phong, tất nhiên, cũng là bạn đại học của Tưởng Càn.
"Không phải chứ, Hề Phong với Tưởng Càn chơi Thật hay Thách bị thua à?"
"Lướt thấy bài của Tưởng Càn tao còn bình tĩnh, lướt thấy bài của Hề Phong tao bật dậy trên giường luôn, xem đi xem lại mấy lần, hai đứa nó yêu nhau thật á???"
"Chúng mày nói rõ cho tao xem nào, Hề Phong với Tưởng Càn yêu nhau rồi à, tao cảm thấy não tao chập mạch rồi, sao tao không hiểu hai đứa nó đang làm cái gì thế?"
"Hoàng Duy Dịch với Lâm Hoành chúc 99 rồi kìa, tao nghi hai đứa nó yêu nhau lâu rồi, vãi chưởng!"
"Tao đã bảo mấy hôm nay hai đứa này cứ dính lấy nhau suốt, tao còn không nghĩ nhiều, tao chỉ biết Hề Phong thích con trai, chứ có ngờ đâu Tưởng Càn cũng thích con trai!"
"Trai đẹp không được tự tiêu thụ nội bộ, chuyên ngành mình con trai đã ít rồi, hai bây còn tự tiêu thụ nội bộ nữa! Tao g.i.ế.c chúng mày!"
"Mẹ ơi thuyền con chèo cập bến rồi!"
"Hồ Duyệt, mày lén lút chèo thuyền sau lưng tao từ bao giờ thế, sao không bảo tao!"
Nhóm còn lại là bạn cấp ba của Hề Phong, những người này Tưởng Càn không quen.
"Chúc mừng anh Phong, 1/10 này đưa chị dâu về nhà rồi à, tôi nhìn cái nền này giống quảng trường Chuồn Chuồn thế nhỉ?"
"Chính là quảng trường Chuồn Chuồn! Bờ sông bên kia năm nay mới thầu làm khu cắm trại, hồi 30/4 tao còn đến đấy."
"Trăm năm hạnh phúc sớm sinh quý t.ử!"
"Cái này chắc không sinh được đâu?"
"Ha ha ha ha ha ha ha 9999!"
244.
Lượt like và bình luận vẫn đang tăng lên vùn vụt, tin nhắn riêng cũng nổ liên tục.
Tay Tưởng Càn tê rần vì điện thoại rung, vội vàng trả điện thoại lại, Hề Phong chẳng thèm nhìn, bấm nút tắt tiếng rồi đút điện thoại vào túi. Tưởng Càn hỏi: "Không trả lời tin nhắn à?"
Hề Phong: "Lười." Nói rồi cậu ấy đưa tay kéo Tưởng Càn, "Đi."
Tưởng Càn đứng dậy theo: "Đi đâu?"
Hề Phong cười: "Phía sau là trung tâm thương mại, đền cho em cái cà vạt."
Ký ức khó khăn lắm mới bị Tưởng Càn chặn lại giờ lại ùa về, tai cậu ta đỏ ửng: "Vãi, anh còn dám nhắc."
Hề Phong hỏi: "Sao lại không dám."
Tưởng Càn nghiến răng: "Anh đền cho em cái đắt vào, đắt đến mức lần sau anh không dám lấy nó ra làm bậy nữa."
Hề Phong nhàn nhạt: "Anh chắc là cũng giàu phết đấy."
Tưởng Càn: "Em liều mạng với bọn nhà giàu các anh."
245.
Bình luận của Hề Phong nhắc đến khu cắm trại bên kia sông, Tưởng Càn tất nhiên cũng nhìn thấy, từ bên này có thể nhìn thấy ánh đèn lấp lánh bên kia, khu cắm trại buổi tối rất đẹp, trên lều đều có dây đèn, trên bãi cỏ hình như còn có đài phun nước, mấy người ngồi quây quần bên kia đàn guitar hát hò, mùi khói nướng thịt bay lên.
Tưởng Càn chưa đi cắm trại bao giờ, thời tiết chớm thu dịp lễ 1/10 này rất thích hợp để cắm trại.
Thế là mua xong cà vạt lại lượn xuống siêu thị tầng hầm, Tưởng Càn hào hứng chọn đồ nướng, Hề Phong đang gọi điện hỏi xem còn lều không. Lều thì vẫn còn, nhưng chỉ còn loại đắt nhất, bên này riêng tư hơn, không gian cá nhân rộng rãi hơn, nhưng giá thì chát chúa, lại đúng dịp lễ 1/10... Ý của nhân viên rất rõ ràng, thái độ cũng không nhiệt tình lắm, rõ ràng là nhiều người gọi đến hỏi rồi, khu giá rẻ đã kín chỗ từ lâu, khu này vì đắt quá nên mới còn trống vài cái.
Tưởng Càn không nghe thấy đầu dây bên kia nói gì, chỉ nghe thấy Hề Phong bảo được, kết bạn WeChat nói chuyện nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tưởng Càn bèn hỏi: "Còn chỗ không? Em vừa mới nghĩ ra, 1/10 chắc phải đặt trước nhỉ."
Hề Phong không giải thích nhiều: "Còn."
Tưởng Càn không nghĩ ngợi nữa: "Anh đi cắm trại bao giờ chưa?"
Hề Phong: "Chưa, khu bên kia mùa đông năm ngoái mới thầu, mùa xuân mới bắt đầu mở cửa. Trong thành phố hình như chỉ có mỗi chỗ này, muốn tìm chỗ cắm trại khác thì phải ra ngoại ô."
Tưởng Càn gật đầu, cũng đúng, thường thì người ta toàn ra ngoại ô hoặc lên núi cắm trại.
Hề Phong kết bạn WeChat, bên kia gửi sang một loạt ảnh, có ảnh môi trường trong ngoài lều, lò nướng đi kèm, cảnh quan xung quanh vân vân. Hề Phong đưa cho Tưởng Càn xem, Tưởng Càn ngạc nhiên: "Đây là bên kia sông á?" Chỗ vừa nhìn thấy chỉ là mấy cái lều dựng trên bãi cỏ ven sông, không khí thì tốt đấy, nhưng lều nọ sát lều kia, chẳng có tí riêng tư nào, cứ như đi dã ngoại vậy.
Nhưng mấy cái ảnh Hề Phong đưa xem cứ như đang cắm trại trong vườn hoa nhà mình, xung quanh lều còn có hàng rào trắng nhỏ để phân chia không gian riêng tư.
Hề Phong giải thích: "Khu khác, thích không?"
Tưởng Càn gật đầu: "Tất nhiên là thích rồi, sướng hơn chỗ vừa nhìn thấy nhiều." Rồi lại đổi giọng, "Cái này đắt lắm nhỉ!"
Hề Phong đã chuyển khoản rồi: "Không đắt."
Tưởng Càn không tin: "Bao nhiêu một đêm, vãi chưởng, khách sạn mình còn chưa trả phòng, anh đừng đặt vội!"
246.
Hề Phong rõ ràng cũng quên mất chuyện này, im lặng một giây: "Quên mất, về khách sạn trả phòng trước đã."
Tưởng Càn lướt điện thoại của Hề Phong, thấy cậu ấy tay nhanh như chớp chuyển khoản 888 tệ, buồn từ trong tim buồn ra, liều mạng với bọn sinh viên nhà giàu này mất thôi. Tưởng Càn một tháng sinh hoạt phí hai nghìn rưỡi, ăn uống mất một nghìn rưỡi, còn một nghìn tiêu vặt linh tinh cái là hết sạch, tháng nào cũng rỗng túi, ghen tị với mấy đứa sinh viên tiện tay cái là rút ra được cả nghìn tệ!
Cậu ta lải nhải suốt dọc đường: "Biết anh nhiều tiền, nhưng tiền không phải để tiêu như thế!" Lải nhải xong lại nghi ngờ, "Anh giàu thật đấy à, bố mẹ anh giàu, chắc anh cũng có tiền, nhưng anh đừng có giả vờ với em nhé, hai đứa mình có thể sống cuộc sống sinh viên nghèo khổ mà!"
Hề Phong giơ tay đầu hàng: "Anh một tháng năm nghìn."
?
Tưởng Càn hơi nghi ngờ tai mình, cậu ta ngậm miệng, vãi chưởng, gi.ết hết bọn nhà giàu!
Hề Phong cười: "Hồi cấp hai cấp ba mẹ anh hơi tí là chuyển mấy nghìn mấy nghìn, anh có dùng đến đâu, chi tiêu trong nhà bố anh chuyển hàng tháng cho bà nội rồi, tiết kiệm được một cái thẻ, muốn không?"
Tưởng Càn suýt nhảy dựng lên: "Em lấy thẻ của anh làm gì!"
Hề Phong nghĩ ngợi: "Cùng nhau làm giàu? Thoát khỏi kiếp sinh viên nghèo khổ?"
Tưởng Càn nghiến răng: "Anh đừng có vừa làm xong chuyện đấy đã bảo đưa thẻ cho em, cứ như... kiểu đấy ấy."
Hề Phong nhịn cười: "Được rồi, lần sau sẽ chú ý."
247.
Lần đầu tiên Tưởng Càn đi cắm trại, đi cùng bạn trai.
Hề Phong đang nướng thịt, lò nướng phát ra tiếng xèo xèo vui tai, Tưởng Càn đang quay video, ống kính lia từ lều sang lò nướng rồi lại lia sang mặt Hề Phong, quay một vòng xong ấn dừng, gửi video một thể cho bà Chu, Trương Cảnh Đông, Chu Lương Nguyên.
Bà Chu: "Cứ để Hề Phong tự làm thế à."
Tưởng Càn lên án: "Mẹ có biết làm một phụ huynh không gây mất hứng là thế nào không hả?!"
Bà Chu: "Mẹ không biết, cẩn thận Hề Phong chiều hư con, sau này yêu xa con mất khả năng tự chăm sóc cuộc sống đấy."
Tưởng Càn: "Làm gì đến mức đấy..."
Trương Cảnh Đông: "Tao có hỏi đâu?"
Tưởng Càn: "Không, tao chủ động gửi đấy."
Trương Cảnh Đông: "Tao đột nhiên cảm thấy..."
Tưởng Càn: "Tao có dự cảm mày chả nói được câu nào t.ử tế."
Trương Cảnh Đông: "Tao đột nhiên cảm thấy năm chục tệ tao đòi ít quá, hai đứa mày không định mời tao bữa cơm đàng hoàng à?"
Tưởng Càn: "Cái Đông ngoạm to thế."
Trương Cảnh Đông: "Tao muốn ăn thịt nướng."
Lúc này tin nhắn của Chu Lương Nguyên cũng đến: "Được lắm hai ông tướng, lãng mạn ghê, chạy đi cắm trại rồi, tôi cũng muốn ăn."
Tưởng Càn hỏi Hề Phong: "Hay là bọn mình mời Trương Cảnh Đông với Chu Lương Nguyên ăn bữa cơm nhé? Trước khi yêu nhau em lấy chuyện hai đứa mình ra hành hạ Trương Cảnh Đông suốt, cũng nên mời nó bữa cơm."
Hề Phong không để ý lắm mấy chuyện này: "Ừ, em quyết định đi."
Tưởng Càn lại hỏi: "Có phải trước đây anh cũng kể về em với Chu Lương Nguyên rồi không?"
Hề Phong nhớ ra gì đó, cười cười: "Ừ, cậu ta biết em từ lâu rồi."
Bảo sao lần đầu gặp mặt giới thiệu bản thân chỉ nói mỗi tên, Tưởng Càn nhớ lại, hóa ra lúc đó Chu Lương Nguyên đã biết mình rồi, lại nhớ đến cái vẻ mặt gợi đòn của Chu Lương Nguyên lúc ấy. Tưởng Càn sán lại: "Anh nói gì với cậu ấy thế?"
Hề Phong nhớ lại: "Nói... chả nói gì cả."
Tưởng Càn bất mãn: "Kiệt sỉ."
Hề Phong bèn hỏi: "Thế em nói gì với Trương Cảnh Đông?"
Tưởng Càn nghẹn họng, lảng tránh ánh mắt: "... Chả nói gì cả."
Hề Phong bật cười thành tiếng.