Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình

Chương 37: Bữa tiệc vạch trần



Editor: Yang Hy

248.

Ngày thứ ba của kỳ nghỉ 1/10, hai người quay lại trường.

Trương Cảnh Đông và Chu Lương Nguyên đều chẳng có kế hoạch gì dịp này, cứ mong ngóng hai vị kia về để mời ăn thịt nướng. Bữa tiệc được lên lịch vào tối mùng 3, tổng cộng sáu người, bốn người cùng phòng cộng thêm Trương Cảnh Đông và Chu Lương Nguyên. Địa điểm là quán ăn lần trước Chu Lương Nguyên và Hề Phong từng đến, lúc đó Hề Phong bảo có dịp sẽ đưa Tưởng Càn đến.

Chu Lương Nguyên cười đầy vẻ than thở: "Lần trước tôi với Hề Phong đến đây ăn, hai cậu đã đi đến đâu rồi, lúc đó tôi đã thấy nó sai sai, còn làm mấy cái trò của bọn yêu nhau, chụp ảnh báo cáo các kiểu, vãi chưởng!"

Tưởng Càn nhìn trời, nhớ lại lúc đó thật ra... hình như... đại khái cũng được coi là mập mờ rồi, chỉ là lúc đấy bản thân chưa thông suốt, để tìm cớ nói chuyện với Hề Phong còn phải đi quấy rối Trương Cảnh Đông trước.

Trương Cảnh Đông lúc này cực kỳ hiểu chuyện, nó quá hiểu Tưởng Càn rồi.

Tên này lần đầu tiên gặp Chu Lương Nguyên mà như đã quen từ kiếp trước, đểu cáng khoác vai Chu Lương Nguyên: "Ê người anh em, hôm nào đấy, để tôi lướt lại lịch sử trò chuyện xem."

Lịch sử trò chuyện của Chu Lương Nguyên cũng dễ tìm, search chữ "thịt nướng" là ra.

Trương Cảnh Đông đối chiếu ngày tháng, tức điên: "Được lắm, bảo sao hôm đấy tự dưng tìm tao."

Chu Lương Nguyên cười không ngớt, đọc to lịch sử trò chuyện của Trương Cảnh Đông và Tưởng Càn: "Đang làm gì đấy. Có việc gì không. Không có việc không được hỏi đang làm gì à. Mày đừng dọa tao, tao là trai thẳng thật đấy. Tao cũng là trai thẳng mà, trai thẳng không được hỏi trai thẳng đang làm gì à? Chưa trải qua bao giờ, mày thẳng thật không đấy? Vãi chưởng ha ha ha ha ha ha! Người anh em à, cậu khổ quá."

Tưởng Càn nhìn trời, Tưởng Càn nhìn đất, Tưởng Càn giả vờ mình không có mặt ở đây, quay đầu lung tung, thấy Hề Phong đang nhịn cười. Tưởng Càn tìm được mục tiêu, mặt mày u ám áp sát: "Cười cái gì."

Hề Phong thu lại nụ cười trên khóe miệng: "Anh có cười đâu."

Tưởng Càn: "Anh cười rồi, hai mắt em nhìn thấy rõ ràng."

Hề Phong xin lỗi rất nhanh: "Sai rồi."

249.

Tưởng Càn quá ngây thơ, cậu ta thật sự nghĩ mình và Hề Phong mời cơm chỉ là một việc bình thường mà ai yêu đương rồi cũng làm. Nhưng lại quên béng mất bạn bè của hai đứa chẳng có đứa nào tốt đẹp cả, Hoàng Duy Dịch và Lâm Hoành thật ra không phải kiểu người thích hóng hớt cho lắm, nhưng bị hai đứa kia lôi kéo, cũng bắt đầu lật lại chuyện cũ của hai người.

Hoàng Duy Dịch ôm cốc nước cam: "Hai đứa này đi nghỉ hè về là thấy sai sai rồi, hôm đấy Hề Phong nửa đêm đi ra ngoài, vừa ra được nửa phút thì Tưởng Càn nhận được điện thoại, vội vàng chạy vào nhà vệ sinh, cứ tưởng bọn tôi không biết."

Lâm Hoành vẻ mặt đau khổ: "Lúc đó tôi không biết thật mà!"

Chu Lương Nguyên nhìn người anh em với ánh mắt kỳ quái: "Mày chơi lớn thế, hai đứa ở cùng một phòng, mày chạy ra ngoài gọi điện thoại cho cậu ấy á? Gớm vãi!"

Trương Cảnh Đông hùa theo: "Gớm vãi!"

Lâm Hoành: "Tưởng Càn còn gọi điện khoe với mẹ nó là Hề Phong mua trà sữa cho nó, tôi còn chẳng dám nghe."

Tưởng Càn run run ngón tay chỉ: "Mày! Chẳng phải mày đeo tai nghe à, tao cố tình nhìn rồi mà!"

Lâm Hoành vẻ mặt kỳ quái: "Tao chỉ đeo tai nghe thôi, chứ tao có điếc đâu."

Hề Phong lại cười, tay Tưởng Càn dưới gầm bàn thò sang, nhéo nhẹ vào tay Hề Phong một cái: "Cười nữa xem."

Hề Phong rũ mắt, nhìn tay Tưởng Càn, Tưởng Càn hèn nhát rụt tay về.

250.

Trương Cảnh Đông và Chu Lương Nguyên cứ như gặp nhau muộn màng, hai người nắm tay nhau rưng rưng nước mắt.

"Người anh em, cậu biết vụ Hề Phong đi xem phim một mình không, tôi chỉ hỏi một câu sao Tưởng Càn không đi cùng, nó tức điên lên chặn tôi luôn, số tôi khổ quá mà!"

"Người anh em, t.h.ả.m thật! Cậu biết có lần Tưởng Càn vì chăm chỉ học hành nên muốn được Hề Phong khen, nhưng lại ngại mở mồm, lặn lội sang tận phòng tôi bắt tôi khen nó, làm ông đây tưởng nó định gạ gẫm tôi, số tôi khổ quá mà!"

"Người anh em, t.h.ả.m thật! Có lần bọn tôi đi leo núi cậu biết không? Tưởng Càn lúc đấy chưa thông suốt, bảo mình không thích người dính người, thế mà Hề Phong lại hỏi tôi, tôi không dính người chứ nhỉ?"

"Người anh em, t.h.ả.m thật! Tưởng Càn lúc mới thích cứ tưởng Hề Phong thích người khác, thích mà không dám theo đuổi, sợ làm người thứ ba, xoắn xít vặn vẹo như cái bánh quẩy ấy."

Hề Phong nhàn nhạt: "Ăn cơm cũng không chặn được mồm các cậu à?"

Tưởng Càn lặp lại: "Ăn cơm cũng không chặn được mồm các cậu à?"

Trương Cảnh Đông nhìn sang: "Cái này gọi là gì?" Nó nhìn Chu Lương Nguyên, "Cậu nói xem, đố một câu thành ngữ."

Chu Lương Nguyên cướp lời: "Phu xướng phu tùy."

Trương Cảnh Đông gật đầu: "Chuẩn luôn."

251.

Bữa cơm này ăn rất vui vẻ, tạm coi là vui vẻ đi, tóm lại là Trương Cảnh Đông và Chu Lương Nguyên vui vẻ thật sự, ăn xong hai đứa còn trao đổi WeChat, để tiện sau này liên lạc thời gian thực, chẳng biết rốt cuộc là muốn liên lạc cái gì.

Mấy người kia cùng nhau về trường, Hề Phong và Tưởng Càn đi phía sau, bữa cơm này làm Tưởng Càn đau hết cả đầu.

Tưởng Càn nghiến răng: "Em thề không bao giờ mời lũ khốn này ăn cơm nữa."

Hề Phong nhướng mày: "Muốn anh khen mà ngại, chạy đi tìm Trương Cảnh Đông à?"

Tưởng Càn trưng ra bộ mặt bị phản bội: "Anh giai, hứa với em, chúng mình ký hiệp ước không châm chọc nhau được không?"

Hề Phong cười mãi, không nói được.

Tưởng Càn muốn báo thù: "Anh thấy mình dính người không?"

Hề Phong hoàn toàn không bị sát thương: "Khó nói lắm, em dính người hơn chút."

Tưởng Càn: "?"

Hề Phong: "Không thích người dính người à?"

Tưởng Càn: "Anh cùng một giuộc với bọn nó! Cả thế giới cô lập em, mặc kệ người ta cười nhạo!" (Chơi chữ Hề Phong với Chế giễu, đồng âm)

Hề Phong: "Biết rồi, anh không dính em."

Tưởng Càn đầu hàng: "Cầu xin anh, được chưa, cầu xin anh dính em đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hề Phong hài lòng: "Được."

252.

Kỳ nghỉ 1/10 tổng cộng năm ngày, không có chuyện nghỉ lễ bảy ngày đâu, Tưởng Càn nằm trên giường than thở kỳ nghỉ bây giờ càng ngày càng ít, toàn là lấy cuối tuần bù vào, đúng là quá thể đáng. Ký túc xá nam trong kỳ nghỉ cực kỳ uể oải, đến học bá cũng chẳng buồn ra thư viện nữa, Tưởng Càn bám vào thanh chắn giường nhìn học bá đang làm gì, học bá đang chăm chú nghịch điện thoại.

Tưởng Càn gọi với xuống: "Học bá."

Hề Phong: "? Gọi anh là gì?"

Tưởng Càn: "Anh."

Lâm Hoành: "Anh~~~"

Hoàng Duy Dịch: "Anh~"

Tưởng Càn: "..."

Tưởng Càn: "Cút đi!"

Tưởng Càn: "Đang làm gì đấy."

Hề Phong: "Chọn quà sinh nhật cho em."

Tưởng Càn: "Vãi chưởng, chuyện này anh không lén lút làm à, sao lại nói cho em biết!"

Hề Phong: "Không định nói gì khác."

Tưởng Càn: "Tặng em cái gì."

Hề Phong: "Không tặng."

Tưởng Càn: "?"

253.

Sinh nhật mười chín tuổi của Tưởng Càn, ngày 17 tháng 10.

Cậu ta không coi trọng sinh nhật lắm, thường thì bà Chu chuyển tiền cậu ta mới chợt nhận ra hôm nay là sinh nhật mình, không nói rõ được nguyên nhân, chỉ cảm thấy sinh nhật thôi mà, cũng chẳng phải ngày gì quá đặc biệt. Nhưng năm nay thì khác, một câu nói của Hề Phong đã câu được Tưởng Càn, mười mấy ngày nay Tưởng Càn lúc nào cũng mong ngóng, nghĩ đủ mọi cách mè nheo để biết Hề Phong mua quà gì.

Trước đây toàn là Hề Phong lấy hàng chuyển phát nhanh giúp Tưởng Càn, mười mấy ngày nay Tưởng Càn đi lấy hàng tích cực hơn ai hết, mong mỏi lấy được kiện hàng quà sinh nhật của mình, nhưng kiện nào cũng không phải. Trương Cảnh Đông và bà Chu đều bị cậu ta hành hạ đến phát phiền, Trương Cảnh Đông đích thân nhắn tin cho Hề Phong: "Anh Phong, rốt cuộc mua cái gì thế, thằng ch.ó Tưởng Càn một ngày hỏi tôi tám trăm lần, tôi biết đằng nào mà lần, làm tôi cũng tò mò theo, hay là cậu tiết lộ cho tôi tí đi, tôi thề không nói cho nó biết."

Hề Phong nhắn lại: "Vất vả cho cậu rồi."

Trương Cảnh Đông: "Không có gì không có gì, không vất vả, mua cái gì thế?"

Hề Phong: "Bí mật."

Tưởng Càn tốn một bữa cơm để nhờ Trương Cảnh Đông đi thám thính tin tức, Trương Cảnh Đông gửi ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện cho Tưởng Càn: "Không phải tao không giúp mày, cậu ta không chịu nói thật mà."

Tưởng Càn không trả lời, cảm thấy Trương Cảnh Đông đúng là vô dụng.

Trương Cảnh Đông lại hỏi: "Vẫn mời cơm tao chứ?"

Tưởng Càn: "Chỉ biết ăn thôi!"

Tối mười sáu Tưởng Càn thật sự không nhịn được nữa, vòng vo gọi anh ơi anh à cả buổi tối, Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch nghe đến chai cả tai, Hoàng Duy Dịch bảo cậu ta phải mở phần mềm ghi âm ghi lại giọng Tưởng Càn, đến lúc đấy cắt ghép thành video hài hước đăng lên Confession cho mọi người xem bộ mặt thật của Tưởng Càn.

Hề Phong vẫn bất động như núi.

Tưởng Càn bắt đầu lục tung ký túc xá lên, cậu ta đếch tin, Hề Phong chắc chắn mua xong rồi, mai là sinh nhật rồi, kiểu gì cũng giấu trong phòng. Hề Phong không nói thì cậu ta tự tìm, tìm cả buổi tối chẳng thấy đâu, đến cái thẻ sinh viên Lâm Hoành làm mất từ năm nhất cũng bị Tưởng Càn tìm thấy dưới gầm bàn, thế mà vẫn không tìm thấy quà của mình.

254.

Vì cuộc chiến bảo vệ quà sinh nhật, sinh nhật lần này của Tưởng Càn đặc biệt có cảm giác nghi thức.

Cả đống người đang tò mò xem Hề Phong rốt cuộc mua quà gì cho Tưởng Càn, người quen đều canh đúng mười hai giờ gửi lời chúc mừng sinh nhật cho Tưởng Càn, bà Chu chuyển khoản 1314 tệ, Tưởng Càn còn ngạc nhiên một chút, trước đây sinh nhật cậu ta bà Chu toàn chuyển 666, bà Chu hào phóng tuyên bố năm nay cậu ta không còn cô đơn nữa, có người yêu rồi, lấy số đẹp cho may mắn.

Ngay sau đó bà Chu hỏi: "Hề Phong tặng quà chưa?"

Chu Lương Nguyên và Trương Cảnh Đông cũng gửi lời chúc xong là hỏi ngay, Hề Phong tặng cái gì thế?

Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch thì ở trong phòng mong ngóng, đợi Hề Phong tặng quà.

Kết quả Hề Phong rất bình tĩnh, canh giờ chúc mừng, canh giờ chuyển khoản, cũng là 1314, ngoài ra chẳng còn gì nữa.

Tưởng Càn tức điên lên được: "Quà của em đâu?"

Hề Phong nhàn nhạt: "Quà gì?"

Tưởng Càn: "Rõ ràng anh mua rồi! Sinh nhật em đến rồi, bây giờ là mười hai giờ bảy phút rồi, đưa quà cho em!"

Hề Phong nhìn cậu ta: "Làm gì có ai đi đòi quà thế này."

Tưởng Càn: "Đưa nhanh lên."

Hề Phong buông rèm giường xuống: "Ngủ đây."

Tưởng Càn phẫn nộ xuống giường, leo lên giường Hề Phong, giật phắt rèm ra: "Anh không được ngủ, giao quà ra đây."

Hề Phong nhìn cậu ta: "Ngủ không?"

Tưởng Càn kiên quyết giữ vững lập trường: "Không ngủ."

Hề Phong hết cách, nhoài người về phía trước, bóp cằm Tưởng Càn hôn một cái, hôn xong nhìn Tưởng Càn đang ngơ ngác: "Ngủ không?"

Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch vẫn đang mong ngóng xem Hề Phong rốt cuộc tặng cái gì: "..."

Hả? Cái này được xem miễn phí á?