Editor: Yang Hy
266.
Đối với chuyện bị ép công khai trên Confession, Tưởng Càn cũng chẳng có ý kiến gì, không quan tâm lắm. Đúng như chủ thớt nói, hai người bình thường đúng là quá phô trương. Tưởng Càn đăng vòng bạn bè còn chẳng thèm chia nhóm chặn ai, khoe ân ái không kiêng nể gì, ngoại trừ bà Chu ra thì các họ hàng khác đều bị cậu ta chặn không cho xem vòng bạn bè rồi.
Hề Phong càng không cần phải nói, nhờ có Chu Lương Nguyên mà cậu ấy đã quen với việc bị công khai từ đời nào rồi.
Chỉ là trong phần bình luận có nhắc đến một điểm, có người bảo mấy hôm nay ngày nào cô ấy cũng soi mói vòng bạn bè của Tưởng Càn. Confession trên QQ, Tưởng Càn không kết bạn QQ với nhiều người lắm, không biết người đó là ai. Tối ngồi ăn cơm ở nhà ăn, Tưởng Càn lên vòng bạn bè, híp mắt đăng status:
"Hừ hừ, soi mói vòng bạn bè của tôi chứ gì, là ai, khai mau! [Gõ đầu] [Dao phay] [Bom] [Vẫy tay]"
Vừa đăng được một lúc đã có bình luận nhảy ra liên tục.
"Ai thế, ai soi mói vòng bạn bè Tưởng Càn nhà chúng ta thế, tôi không bao giờ làm chuyện như vậy, tôi toàn là tình cờ ấn vào vòng bạn bè, Tưởng Càn tình cờ đăng bài, tôi tình cờ like tình cờ bình luận thôi."
"Ai thế, ai soi mói vòng bạn bè Tưởng Càn nhà chúng ta thế, tôi không bao giờ làm chuyện như vậy, tôi toàn là tình cờ ấn vào vòng bạn bè, Tưởng Càn tình cờ đăng bài, tôi tình cờ like tình cờ bình luận thôi."
"Ha ha ha ha anh Càn nhìn thấy bài trên Confession rồi à!"
"Tưởng Càn bây giờ mày hot thật rồi, đoạn sau quên rồi, tóm lại ra đường cẩn thận tí nhé."
"Tưởng Càn bây giờ mày khác xưa rồi, cũng là nhân vật có m.á.u mặt rồi, tao chỉ xin mày một việc, mày có thể tổng hợp mấy món đồ thời trang ngon bổ rẻ mày từng mua thành một file rồi gửi vào nhóm lớp được không?"
"Sau đó thì làm ơn mua mấy món đồ đắt tiền hơn chút đi, đừng có ra ngoài làm mất mặt nữa, mất mặt lên tận Confession rồi kìa."
Bình luận bát nháo đủ cả, Tưởng Càn tức điên lên, cậu ta không trả lời ai, chỉ trả lời mỗi cái bình luận cuối cùng.
"Tao đếch thích đấy!!! Tao là Chiến thần Pinduoduo!! Đứa nào dám lung lay địa vị của tao!!!"
267.
Hai tiếng sau, trong nhóm chat lớp Tâm lý học Ứng dụng 2301 lặng lẽ xuất hiện một đường link chia sẻ, cực kỳ khiêm tốn.
Các bạn học theo bản năng tưởng ai ấn nhầm hoặc bị h.a.c.k nick, nhìn thấy người chia sẻ là Tưởng Càn, lập tức ấn vào link một cách mượt mà.
Là một file nén ảnh, bên trong là tổng hợp các món đồ thời trang giá rẻ, đồ dùng sinh hoạt hay ho mà Tưởng Càn đã mua từ năm nhất đến năm hai và link shop. Số lượng ảnh cực nhiều, nội dung cực chi tiết, giá cả cực rẻ mạt, mọi người xem xong lập tức thoát ra, chân thành bày tỏ sự khen ngợi trong nhóm:
"Cung nghênh Chiến thần Pinduoduo đăng cơ! Chiến thần vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"
"Cung nghênh Chiến thần Pinduoduo đăng cơ! Chiến thần vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"
Tưởng Càn: "...Các khanh bình thân."
Tưởng Càn làm cái file tổng hợp này cũng coi như rảnh rỗi sinh nông nổi, nhưng điều khiến Tưởng Càn không ngờ là, chỉ trong ba ngày, danh sách mua sắm của cậu ta đã lan truyền khắp mạng nội bộ trường.
Con gái mua khuyên tai theo cậu ta, con trai mua quần áo theo cậu ta, mua xong ai cũng phải thốt lên một câu vãi chưởng đúng là vừa rẻ vừa đẹp chất lượng lại còn ngon! Sau đó cực kỳ cung kính tôn Tưởng Càn lên làm môn chủ phái "Keo kiệt", ba ngày này làm Chu Lương Nguyên và Trương Cảnh Đông cười muốn ói, hai đứa tụm vào nhau bảo cách Tưởng Càn nổi tiếng đúng là độc lạ thật, giáo phụ thời trang Pinduoduo, đỉnh.
Đến mức mấy hôm nay Trương Cảnh Đông mở đầu câu chuyện với Tưởng Càn toàn là hai chữ: "Giáo phụ!"
Tưởng Càn mặt không cảm xúc: "Tao mà còn nhìn thấy hai chữ này nữa là tao chặn mày đấy."
Trương Cảnh Đông: "Đừng mà giáo phụ, vinh dự này đâu phải người thường nào cũng có được đâu!"
Tưởng Càn vẫn mặt không cảm xúc, chặn Trương Cảnh Đông.
268.
Hề Phong đang ngồi trước máy tính sửa báo cáo thực hành, Tưởng Càn trượt cả người cả ghế đến bên cạnh, đáng thương nhìn bạn trai: "Anh, bọn nó đang cười em đúng không."
Hề Phong tiện tay xoa đầu cậu ta: "Không có, tôn em làm giáo phụ rồi còn gì."
Lâm Hoành cười phá lên.
Tưởng Càn lờ đi Lâm Hoành, oán trách: "Anh, anh cũng cười em."
Hề Phong rời mắt khỏi màn hình, nghiêm túc nhìn Tưởng Càn: "Đức tính truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta là gì?"
Tưởng Càn đáp ngay: "Trung thực."
Hề Phong: "..."
Hề Phong: "Còn có tiết kiệm nữa."
Tưởng Càn gật đầu: "Anh nhìn đôi khuyên tai của em đi, đọc lại giá của nó một lần, anh bảo nó có tiết kiệm không?"
Hề Phong: "..."
Hề Phong: "Em còn cãi nữa à?"
Tưởng Càn ngậm miệng.
Hề Phong: "Dỗ em đấy, nể mặt tí đi."
Tưởng Càn: "Thể diện không phải người khác cho, mà là tự mình kiếm lấy."
Hề Phong tặc lưỡi, đưa tay kéo ghế Tưởng Càn, kéo cậu ta lại sát trước mặt mình, hôn một cái lên khóe môi Tưởng Càn: "Có nể không?"
Tưởng Càn lập tức đáp: "Muốn bao nhiêu có bấy nhiêu."
269.
Ngoài chuyện đó ra, Tưởng Càn còn một điểm nữa khá để ý.
Tưởng Càn chân thành đặt câu hỏi: "Anh, ABO là cái gì thế?"
Hề Phong vẻ mặt thản nhiên: "Không biết."
Tưởng Càn nheo mắt: "Thật không? Đức tính truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta, trung thực."
Hề Phong bật chế độ phòng thủ tối đa: "Em còn không biết, tại sao anh phải biết."
Tưởng Càn hùng hồn: "Anh là gay cơ mà, cái này mà cũng không biết!"
Hề Phong: "Em không phải à?"
Tưởng Càn: "Em nửa đường xuất gia, kinh nghiệm chắc chắn không phong phú bằng anh."
Hề Phong: "Không tra Baidu à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tưởng Càn nhìn trời: "Đọc không hiểu."
Đúng là tra rồi, đúng là đọc không hiểu thật, chữ nào cũng biết, nhưng ghép lại với nhau thì thần kỳ thay lại chẳng hiểu gì sất.
Hề Phong đưa tay sang, Tưởng Càn chẳng hiểu mô tê gì, mặc kệ cậu ấy làm gì thì làm.
Tay Hề Phong đặt lên gáy Tưởng Càn, ngón cái nhẹ nhàng cọ cọ vùng da sau gáy, cọ đến mức Tưởng Càn ngứa ngáy trong lòng. Hai đứa sống chay tịnh quá, lớp học, ký túc xá, nhà ăn, thư viện, thi thoảng lén lút hôn nhau trong nhà vệ sinh hoặc cầu thang, hôn đến cuối cùng Tưởng Càn không nhịn được, rất muốn nói hay là tối nay mình đừng ngủ ký túc xá nữa, nhưng lại bị Hề Phong xách cổ lôi về phòng.
Tưởng Càn thật sự không hiểu tại sao Hề Phong lại nhịn giỏi thế, cậu ấy có phải trẻ chưa thành niên đâu? Sinh nhật mười chín tuổi cũng qua rồi mà!
Hề Phong cọ như thế, tâm tư Tưởng Càn lại bay sang khách sạn tình yêu ngoài trường, vội vàng dời mắt đi: "Làm gì đấy!"
Hề Phong hạ thấp giọng, có những lời vẫn không muốn để bạn cùng phòng nghe thấy: "Omega có tuyến thể ở chỗ này, sờ vào là nhũn chân."
Tưởng Càn hít sâu một hơi.
Hề Phong hỏi: "Nhũn chân chưa?"
270.
Nhũn hay không thì không biết, vì Tưởng Càn đang ngồi trên ghế.
Nhưng hiện tại cậu ta đúng là hơi bất tiện nếu đứng lên.
Tưởng Càn vẻ mặt đau khổ tột cùng, kéo cái áo khoác Hề Phong vắt trên thanh chắn giường bên cạnh che lên đùi mình. Cậu ta tất nhiên biết Hề Phong cố ý! Tên này nói xong hai câu đấy liền thản nhiên thu tay về, quay đầu tiếp tục viết báo cáo thực hành, vãi chưởng, đúng là không phải người mà.
Tưởng Càn dùng ánh mắt c.h.ử.i rủa Hề Phong.
Hề Phong hoàn toàn không bắt sóng được ánh mắt của Tưởng Càn.
Tưởng Càn hít sâu, đàn ông chẳng có ai tốt đẹp cả.
Cậu ta cảm thấy chuyện này không đúng, nghĩ kỹ lại, trước khi hai người yêu nhau, Tưởng Càn tuy tự xưng là bậc thầy nhịp điệu, nhưng thật ra nhịp điệu luôn bị Hề Phong dẫn dắt; sau khi hai người yêu nhau, dù là lần đầu tiên hôn hay những lúc chung sống bình thường, toàn là cậu ta nghe theo chỉ huy của Hề Phong, Hề Phong liếc mắt một cái là Tưởng Càn giơ tay đầu hàng.
Không được, cái giống loài bạn trai này không thể chiều chuộng quá, cậu ta phải giành lại chút quyền chủ động!
Tưởng Càn tính toán trong lòng, tính toán một hồi bình tĩnh hơn nhiều, lạnh lùng trả áo khoác của Hề Phong về chỗ cũ, leo lên giường. Cậu ta đoán bài viết trên Confession là do Hồ Duyệt đăng, lúc công khai Hồ Duyệt đã bảo cô ấy chèo thuyền cặp này từ lâu rồi, hơn nữa dựa vào nội dung trên Confession, Tưởng Càn nhớ lại, dạo gần đây Hồ Duyệt đúng là toàn ngồi trước hoặc sau hai người.
Tưởng Càn đã mở khung chat với Hồ Duyệt rồi, nghĩ lại thấy không ổn, tuy Hồ Duyệt đang chèo thuyền, nhưng mình là con trai mà đi tìm con gái nói chuyện sắp tới đây thì có vẻ không hay lắm. Cậu ta lại tắt khung chat với Hồ Duyệt, chuyển sang Confession.
271.
"Ẩn danh che tên, muốn hỏi mọi người có cách nào trêu chọc lại bạn trai không, mình thừa nhận mình gà quá, toàn bị bạn trai trêu cho lên không được xuống không xong khó chịu ch.ết đi được, cái tên đáng ghét đấy toàn trêu xong bỏ chạy. Đã đến lúc thổi tù và phản công rồi! Nếu chủ đề này không tiện nói thì giới thiệu cho mình ít truyện thiết lập ABO cũng được... Cảm ơn."
Tưởng Càn với vẻ mặt đen tối gửi tin nhắn đi, sở dĩ cậu ta dám gửi là vì QQ của cậu ta ở đại học chỉ kết bạn với Trương Cảnh Đông và Hề Phong, người quản lý Confession (admin) chỉ cần không phải hai người này thì tuyệt đối không thể nhận ra cậu ta, hơn nữa câu chữ của cậu ta cũng khá cẩn thận, không nhìn ra là hai người con trai, sẽ không bị lộ.
Mười phút sau, Tưởng Càn nhận được tin nhắn trả lời của Confession.
".............."
"?"
"Tưởng Càn???"
Tưởng Càn: "?"
Confession: "Bạn..."
Tưởng Càn: "Gì cơ, bạn nhận nhầm người rồi à."
Confession: "Ừm... được rồi, mình nhận nhầm người."
Confession: "Nhưng mình nhắc nhở thiện chí chút nhé, cái che tên của bạn vô tác dụng, chẳng khác gì cởi truồng chạy nhông nhông. Bạn chắc chắn vẫn muốn đăng chứ."
Tưởng Càn bình tĩnh trả lời: "Thôi bỏ đi, không cần đăng nữa."
Tưởng Càn: "Không có ý gì khác, chỉ là tự nhiên mình không muốn đăng nữa thôi."
Confession: "Ừ ừ, mình biết rồi, bạn không phải Tưởng Càn."
Tưởng Càn: "Đừng nói ra ngoài, cầu xin bạn đấy."
Confession: "Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!!!!!"
272.
Tưởng Càn chìm trong sự xấu hổ, không thở nổi.
Không phải, tại sao chứ? Cậu ta lướt lên xem lại mấy lần, rõ ràng là không có sơ hở mà! Tại sao bảo cậu ta cởi truồng chạy nhông nhông, không có chữ nào! Có thể nhìn ra! Cậu ta là Tưởng Càn cả!
Nhưng Tưởng Càn cũng không phải không thu hoạch được gì, ít nhất cậu ta thu hoạch được sự thương hại của Confession và một tệp truyện ABO.
Confession: "Toàn là cực phẩm đấy! Mấy bộ ABO đời đầu đăng trên Tieba ngày xưa, ai hiểu thì sẽ hiểu."
Tưởng Càn: "Mình không hiểu lắm."
Confession: "Hề Phong mà lại là kiểu người trêu xong bỏ chạy á?"
Tưởng Càn: "Ai thế, mình không quen."
Confession: "Cưng à, cưng phải cẩn thận đấy! Cẩn thận trêu lại xong không xuống được giường đâu!"
Tưởng Càn: "Chắc chắn không thể nào."
Confession: "Không phải bạn bảo bạn không phải Tưởng Càn sao?"
Tưởng Càn: "...Khai tên ra, tha cho mi khỏi ch.ết."
Confession: "Ây da, còn nhiều đơn chưa đăng quá, mình đi làm việc đây bai bai."
Một phút sau, Tưởng Càn lướt thấy dòng trạng thái mới của Confession trên Qzone.
"Ha ha ha ha ha ha ha ha một bé Omega nào đó đáng yêu quá đi mất kiếp trước tôi tích đức gì mà kiếp này được làm admin Confession thế này, tiếc là không thể chia sẻ với mọi người nhưng mọi người tin tôi đi cặp đôi nổi tiếng trường mình ngọt lắm, ngọt đến mức tôi lộn nhào trên giường luôn! Ai chèo được cặp này đúng là đỉnh của ch.óp!"
Tưởng Càn: …
Tưởng Càn: Hận thù, trào dâng!