Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình

Chương 41: Lớp học tình yêu của thầy giáo Hề



Editor: Yang Hy

273.

Năm hai có môn thực nghiệm, môn này phải dùng kiến thức xử lý số liệu của năm nhất.

Hồi học xử lý số liệu Tưởng Càn có nghe chữ nào đâu, điều duy nhất khiến cậu ta vui khi chuyển sang chuyên ngành tâm lý học là Tâm lý học Ứng dụng không phải học toán cao cấp, nhưng không ngờ kỳ hai năm nhất lại lòi ra môn xử lý số liệu cũng khiến người ta tối tăm mặt mũi. Công thức toán học trên bảng còn dài hơn cả mạng sống của Tưởng Càn, cậu ta xem không hiểu cũng chẳng muốn xem, may mà cuối kỳ môn này cho phép mở tài liệu, tuy mở tài liệu cũng chẳng biết chép ở chỗ nào, nhưng thầy giáo tốt tính, hầu như không ai trượt.

Năm nhất trót lọt qua cửa, đến năm hai cần dùng thì trong đầu rỗng tuếch không một giọt mực.

Mấy hôm nay Tưởng Càn đều phải tham gia lớp học gia sư của bạn trai, "Nữ Oa vá trời".

Phong cách của phòng 219 xưa nay rất ổn định, gồm một học bá hòa đồng, hai học tra hòa đồng và một học tra ru rú trong phòng. Sau khi Tưởng Càn và Hề Phong yêu nhau, cấu trúc ổn định này bắt đầu có chút biến động, lờ mờ có xu hướng phát triển thành hai học bá.

Mấy hôm nay Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch chơi game cũng chẳng yên tâm.

Lâm Hoành vừa b.ắ.n tỉa một mạng cực ngầu, bên tai đã vang lên tiếng than khóc của Tưởng Càn: "Anh chậm thôi! Em chưa kịp nhìn, anh làm chậm lại các thao tác một lần nữa đi, ấn vào chỗ Dữ liệu rồi chọn cái nào?"

Hề Phong làm chậm động tác tay: "Dữ liệu, Phân nhóm dữ liệu, Lọc, đừng học vẹt, chẳng phải rất rõ ràng sao, em muốn xử lý dữ liệu thì tìm thanh công cụ Dữ liệu."

Tưởng Càn lầm bầm: "Em biết, nhưng em bị ch.óng mặt với mấy phần mềm kiểu này, nhìn thấy Excel em cũng ch.óng mặt."

Hoàng Duy Dịch đang bình yên thu hoạch khế đầy đất, rồi ném khế vào thùng ủ rượu, nghe thấy Tưởng Càn tự khen mình đầy tự hào: "A a a anh ơi! Là thế này à, vừa nãy em tự làm đúng chưa, có sai chỗ nào không?"

Hề Phong cười: "Không sai, thông minh thế còn gì. Được chưa, hôm nay nghỉ nhé?"

Tưởng Càn: "Từ từ, để em củng cố lại đã, cảm giác ngủ một giấc dậy là quên sạch sành sanh."

Hoàng Duy Dịch run rẩy nhắn tin cho Lâm Hoành: "Hoành ơi..."

Lâm Hoành trả lời ngay tắp lự: "Dịch à, mày cũng thấy hai thằng mình lạc lõng trong cái phòng này quá đúng không?"

Hoàng Duy Dịch: "Mày biết dùng SPSS không?"

Lâm Hoành: "Tao biết cái khỉ khô ấy, hồi năm nhất học SPSS ba thằng mình chẳng ngủ lăn quay cùng nhau còn gì."

Hoàng Duy Dịch: "Hay là bọn mình cũng ra nghe giảng tí nhỉ?"

274.

Hôm sau, lớp học gia sư của thầy giáo Hề có thêm hai học sinh.

Ba người ngoan ngoãn vác ghế vây quanh bàn Hề Phong, dán mắt vào màn hình máy tính của cậu ấy.

Lâm Hoành cười nịnh nọt: "Anh Phong, kèm bọn tôi với? Năm nhất hai đứa tôi cũng không nghe giảng, giờ học thực nghiệm toàn nước đến chân mới nhảy."

Hoàng Duy Dịch gật đầu: "Đúng đúng, hai đứa tôi mời các anh ăn cơm."

Hề Phong không để ý lắm: "Không sao, không cần mời cơm, dạy một người là dạy, dạy ba người cũng là dạy."

Tưởng Càn giơ tay: "Nhưng phải phân biệt trước sau, em mới là đại đệ t.ử nhập môn!"

Hoàng Duy Dịch thế mà lại hứng thú với cái suy nghĩ trẻ trâu ấu trĩ này: "Thế tao là nhị đệ t.ử."

Lâm Hoành nghệch mặt: "Hả? Thế tao xếp thứ ba à?"

Hoàng Duy Dịch rất nghiêm túc: "Tao là người đề xuất đi nghe giảng, tao xếp thứ hai là hợp lý.”

Lâm Hoành buồn bực: "Được thôi."

Chuyện này cũng thần kỳ phết, hồi năm nhất rõ ràng có thầy giáo dạy, bọn nó đứa nào đứa nấy nhất quyết không nghe, cảm thấy SPSS tuyệt đối không phải thứ tiếng người, bây giờ vác ghế chen chúc chỗ Hề Phong nghe Hề Phong giảng, lại thấy học cũng không khó lắm, chỉ bốn buổi ngoài giờ lên lớp, mỗi tối một hai tiếng, cả ba người đều nắm được cách sử dụng cơ bản của SPSS.

Cuộc đời bỗng nhiên nắm được một kỹ năng, Lâm Hoành nói liên tục mấy ngày liền, bảo cảm thấy sau này đi xin việc cũng có thêm chút sức cạnh tranh. Hoàng Duy Dịch mấy hôm nay thậm chí còn chẳng buồn mở máy chơi game, thế mà lại bảo cảm thấy học tập cũng thú vị phết, nghĩ nghĩ lại bổ sung, học tập không thú vị, mà học được một thứ gì đó mới thú vị.

Hề Phong cười bảo: "Cũng giống chơi game thôi, chỉ khi nắm được logic cốt lõi của một trò chơi nào đó, mới có thể cảm nhận được niềm vui của trò chơi, học tập cũng vậy. Chỉ có điều, game thì lúc nào chơi cũng được, đại học chỉ có bốn năm này thôi."

Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch nhìn nhau: "Hay là... sau này bọn mình cũng ngồi bàn đầu nghe giảng đi?"

Hề Phong hỏi: "Mai giữ chỗ bàn đầu cho các cậu nhé?"

Hai người đồng loạt gật đầu.

Tưởng Càn nãy giờ không nói gì, cứ ngồi bên cạnh nhìn Hề Phong cười tủm tỉm.

Hề Phong nhìn cậu ta: "Vui cái gì thế?"

Tưởng Càn híp mắt: "Bạn trai, anh ngầu thật đấy."

Bình thường cậu ta nói câu này, hai người kia trong phòng chỉ cảm thấy mình là bóng đèn, nhưng hôm nay Tưởng Càn nói câu này, hai người kia lại hùa theo: "Thật đấy anh Phong, cậu ngầu thật, không phải kiểu ngầu ngoại hình khí chất đâu, mà là con người cậu ấy, ngầu vãi chưởng."

275.

Tối nay không có giờ học, học liên tục bốn ngày rồi, hôm nay nghỉ, thao tác cơ bản học xong rồi, mai phải giảng những thứ khó hơn, chuyên sâu hơn. Bốn ngày này Tưởng Càn và Hề Phong cũng hủy bỏ tiết mục đi dạo sân vận động, đều ở lì trong phòng học bài, nhân ngày nghỉ hai người lại lượn ra sân vận động.

Tâm trạng Tưởng Càn cực tốt, cứ nắm tay Hề Phong lắc lư mãi, lắc lư chán chê mới hỏi Hề Phong: "Làm gia sư cho bọn em có mệt không?"

Hề Phong: "Chẳng phải nói rồi sao, dạy em một mình cũng là dạy, thêm bọn họ cũng chẳng khác gì." Mọi người đều ở cùng một phòng, đều thi đại học vào cùng một trường một chuyên ngành, chẳng ai kém thông minh hơn ai cả.

Hề Phong nói thế, Tưởng Càn lắc đầu đầy bí ẩn, vẫn híp mắt cười. Cả ngày hôm nay cậu ta cứ thế này, làm Hề Phong ngứa ngáy trong lòng, hỏi cậu ta vui cái gì cũng không nói. Hề Phong kéo tay Tưởng Càn một cái, kéo cậu ta lại trước mặt mình, lại hỏi: "Em vui cái gì?"

Tưởng Càn ngẫm nghĩ: "Thật ra bọn em không phải không muốn nghe giảng đâu, nói thật nhé, anh còn nhớ thầy dạy SPSS không?"

Tưởng Càn nói thật lòng, thầy dạy môn phân tích dữ liệu là một giáo sư hơn bốn mươi tuổi đã hói đầu, trông như một ông cụ non. Thầy nói giọng địa phương rất nặng, phong cách giảng bài là tự mình ngồi trước máy tính nói không ngừng, hoàn toàn không quan tâm sinh viên bên dưới có hiểu hay không, sinh viên thậm chí còn chẳng nhìn thấy người thầy đâu, do giáo sư người thấp, ngồi xuống là bị cái máy tính che kín mít.

Buổi đầu tiên mọi người không quen giọng thầy, không theo kịp, buổi thứ hai thì nghe như vịt nghe sấm, lâu dần, môn này coi như bỏ. Tình trạng này ở đại học rất phổ biến, phong cách của các giáo sư đủ kiểu đủ loại, điểm chung duy nhất là hầu như chẳng có sự giao lưu sâu sắc nào với sinh viên, giảng xong là xong, không hiểu là vấn đề của các em.

Hề Phong tất nhiên nhớ, buổi đầu tiên cậu ấy cũng ngẩn tò te vì giọng thầy: "Nhớ."

Tưởng Càn cười: "Hồi đấy anh cũng không nghe hiểu đúng không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hề Phong nhớ lại: "Ừ, sau đó tự xem sách giáo khoa mày mò trong phòng máy tính mãi, còn lên mạng tìm video bài giảng SPSS của trường khác nữa."

Tưởng Càn vỡ lẽ, hóa ra học bá ngày nào cũng cắm rễ ở thư viện là để làm mấy việc này à.

Thế là Tưởng Càn bảo: "Cho nên mới thấy anh ngầu, không chỉ em thấy thế, Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch cũng thấy thế."

Hề Phong cười cười không nói gì.

276.

Nhắc đến chuyện học tập, Tưởng Càn khó tránh khỏi nhớ đến điều ước sinh nhật của mình, cậu ta cảm thấy không khí bây giờ đang tốt, định nói chuyện này với Hề Phong.

Tưởng Càn bèn bảo: "Anh nghĩ xem sau này thi cao học ở thành phố nào chưa?"

Hề Phong có vẻ hơi ngạc nhiên: "Vẫn chưa nghĩ.”

Tưởng Càn rất nghiêm túc: "Thế anh phải nghĩ đi, tuy em chắc chắn không thể thi cùng trường với anh được, nhưng em chắc chắn sẽ thi cùng thành phố với anh."

Lần trước hai người nói về chủ đề này là lúc Hề Phong viết quy hoạch nghề nghiệp.

Quan hệ hai người lúc đó chưa thể nói là quá tốt, Tưởng Càn ngày nào cũng ngồi bàn cuối ngủ gật, bài tập toàn chép của Hề Phong, nhắc đến thi cao học, Tưởng Càn nói với giọng điệu hiển nhiên, bảo cậu ta không thích học, chưa từng nghĩ đến chuyện thi cao học. Hề Phong lúc đó ngạc nhiên, nắm tay Tưởng Càn dường như c.h.ặ.t hơn một chút: "Muốn thi cao học à?"

Tưởng Càn l.i.ế.m môi: "Thật ra... Ý định muốn thi cao học của em cũng không trong sáng lắm đâu, cũng không phải vì em có đam mê học thuật gì, chỉ là cảm thấy lên năm ba anh ôn thi chắc sẽ bận lắm. Em muốn ở bên cạnh anh, ngồi cạnh anh, cùng nhau đi thi, cùng nhau đợi kết quả, cùng nhau đến thành phố mới, cùng nhau... tóm lại là, cùng nhau."

Hề Phong nhìn Tưởng Càn cười: "Đây là lời tỏ tình cấp cao nhất của học tra các em à?"

Tưởng Càn nghiến răng.

277.

Hôm sau, bốn thành viên phòng 219 đồng loạt ngồi ở hàng ghế thứ hai trong lớp.

Hoàng Duy Dịch thật ra có một bạn chơi game cùng trong giờ học, hai đứa cứ chui rúc ở mấy hàng cuối cùng chơi game đôi bất chấp sự đời. Bạn chơi game vừa vào lớp không thấy Hoàng Duy Dịch đâu, còn tưởng hôm nay nó trốn học, ngồi xuống nhìn bâng quơ lên trên, thế mà lại thấy Hoàng Duy Dịch ngồi lù lù ở hàng thứ hai!

Đúng là trời sập, cậu bạn kia với vẻ mặt như bị phản bội lao lên hàng đầu: "Người anh em, hôm nay mày bị làm sao thế?"

Hoàng Duy Dịch thành khẩn: "Tao phải học hành t.ử tế."

Bạn chơi game vẻ mặt kinh hoàng: "Hả?"

Hoàng Duy Dịch nhìn nó: "Mày cũng học hành t.ử tế đi, có muốn ngồi cạnh tao không?"

Bạn chơi game vẻ mặt do dự: "Không... đâu nhỉ?!"

Hoàng Duy Dịch lôi câu nói hôm qua của Hề Phong ra: "Thật ra học tập cũng giống chơi game thôi, chỉ cần nắm được logic cốt lõi là học được."

Bạn chơi game: "???"

Hoàng Duy Dịch: "Nhưng game thì lúc nào chơi cũng được, đại học chỉ có bốn năm này thôi."

Bạn chơi game chấn động cộng thêm do dự cộng thêm kinh hãi.

278.

Tưởng Càn ngồi bên phải Hoàng Duy Dịch cười trộm, nói nhỏ với Hề Phong: "Học lỏm bán lại ngay được kìa."

Hề Phong lại đang nghĩ vấn đề khác: "Sao cảm giác lớp gia sư của anh sắp có thêm thành viên mới thế nhỉ."

Tưởng Càn nheo mắt lại: "Không được, không thể để bọn họ dùng chùa anh mãi thế được, phải bắt nộp học phí."

Hề Phong nhướng mày: "Sao em không nộp?"

Tưởng Càn nhìn cậu ấy: "Hai đứa mình quan hệ gì."

Hề Phong hỏi: "Quan hệ gì?"

Tưởng Càn nhìn cánh tay hai người dính sát vào nhau: "Quan hệ bạn cùng bàn."

Hề Phong: "Ồ, bạn cùng bàn thì dựa vào đâu mà được miễn học phí?"

Tưởng Càn lại bảo: "Thôi được rồi, quan hệ yêu đương cũng không phải là không được."

Hề Phong gật đầu: "Quan hệ yêu đương thì học phí có thể dùng cái khác thay thế được không?"

Tưởng Càn cảnh giác: "Nói nghe xem, em xem có hời không đã.”

Hề Phong hỏi: "Mỗi ngày anh dạy em bao lâu?"

Tưởng Càn: "...Một đến hai tiếng."

Hề Phong: "Ừ, giảm giá cho em, một tiếng là đủ rồi."

Tưởng Càn: "?!"

Hề Phong: "Chê đắt à?"

Tưởng Càn ngồi ngay ngắn: "Em nghe không hiểu."

Hề Phong ngước mắt lên: "Nghe không hiểu mà đỏ mặt cái gì?"

Tưởng Càn nghiến răng: "Kệ em, em sinh ra đã hay đỏ mặt rồi, em nói chuyện với con trai là đỏ mặt đấy!"

Hề Phong nhịn cười: "Ồ, ra là thế."



[Lời tác giả]

Nhắc đến SPSS là thấy đau đầu, đại học của tôi không có Hề Phong, đến giờ vẫn không biết dùng SPSS, thậm chí đến giờ vẫn không biết giọng thầy giáo là giọng vùng nào...