Editor: Yang Hy
297.
Tưởng Càn bị cảm kéo dài tận nửa tháng, cảm cúm mùa đông lúc nào cũng dai dẳng, vừa ngạt mũi vừa ho.
Sốt thì ngày hôm sau là hết, ngày hôm sau Tưởng Càn đã đi học bình thường, mang theo cả gói giấy ăn to đùng. Chỉ là uống t.h.u.ố.c cảm xong thì buồn ngủ díp cả mắt, gặp phải tiết đầu buổi sáng càng không đỡ nổi. Tưởng Càn ngồi hàng ghế thứ hai ngủ, đầu gối lên gói giấy ăn, các thầy cô môn chuyên ngành đều quen mặt Tưởng Càn, vì kỳ một năm hai cậu ta học hành rất chăm chỉ.
Chủ nhiệm lớp cho thời gian xem một ví dụ trên slide, đi xuống hỏi nhỏ Hề Phong: "Sao thế, vẫn ốm nặng à?"
Hề Phong trả lời nhỏ: "Hết sốt rồi ạ, chắc là uống t.h.u.ố.c cảm nên buồn ngủ, không gượng nổi ạ."
Chủ nhiệm lớp gật đầu: "Không khỏe thì về phòng nghỉ ngơi đi, cho nghỉ thêm một ngày nữa nhé?"
Hề Phong cười: "Cảm ơn thầy, không cần đâu ạ, kệ cậu ấy đi, cậu ấy muốn đi học mà."
Chủ nhiệm lớp không nói gì nữa, quay về bục giảng.
Tưởng Càn ngủ một giấc dậy thì còn nửa tiếng nữa là tan học, cậu ta nhìn điện thoại, chọc chọc vào eo Hề Phong: "Sao anh không gọi em dậy!"
Hề Phong nói dối: "Gọi rồi, em không dậy."
Tưởng Càn kéo vở ghi chép của Hề Phong liếc qua, chẳng viết được mấy chữ. Sắp thi cuối kỳ rồi, dạo này không giảng nhiều kiến thức mới, chủ yếu là phân tích ví dụ để củng cố kiến thức. Cậu ta nheo mắt xoa mặt một lúc lâu, lấy lại tinh thần nghe giảng.
Vừa ngẩng đầu lên thì chạm mắt với chủ nhiệm lớp, chủ nhiệm lớp thế mà lại gật đầu với Tưởng Càn.
Tưởng Càn ngẩn ra một lúc, hỏi nhỏ Hề Phong: "Em ngủ gật bị chủ nhiệm mắng à?"
Hề Phong cười, bảo không.
298.
Đợi Tưởng Càn khỏi ốm thì cũng đến Tết Dương lịch, nghỉ lễ xong, coi như bước vào tuần thi cuối kỳ.
Theo thông lệ, tuần thi Hề Phong sẽ không đi thư viện, sáng ngủ dậy Tưởng Càn lướt thấy Confession than khóc, bảo là tuần thi rồi, bạn học cùng của các chị em đều ở ký túc xá ôn thi rồi. Đúng vậy, bây giờ Tưởng Càn cũng vinh dự thăng chức làm bạn học cùng của mọi người, Tưởng Càn cũng tự hào phết, chắc trước đây có nằm mơ cũng không nghĩ mình lại dính dáng đến cái danh xưng này.
Tưởng Càn nhớ lại tuần thi trước kỳ nghỉ hè, hồi đó cậu ta chưa yêu Hề Phong, cũng chưa bắt đầu học hành t.ử tế, đi thi toàn dựa vào việc cầu khấn sao Văn Xương. Lần này khác hẳn, Tưởng Càn khá thân thiết với kiến thức, cảm giác có thể dựa vào chính mình.
Tuần thi còn có chuyện khác phải lo, cậu ta từng nói nghỉ đông sẽ đưa Hề Phong về nhà, hơn nữa cuối tháng một là sinh nhật Hề Phong. Tình hình ở nhà, mặc dù thái độ của bà Chu cởi mở đến mức hơi đáng sợ, nhưng ông Tưởng tuyệt đối không phải người như vậy, lần trước bà Chu bảo ông Tưởng cứ để bà lo, Tưởng Càn vẫn không yên tâm lắm.
Ông Tưởng có phần cố chấp, nói khó nghe hơn chút là độc đoán chuyên quyền. Ông Tưởng đối xử với bà Chu tất nhiên là tốt, bình thường ở nhà bà Chu nói một là một, nhưng Tưởng Càn biết rõ, trong chuyện quan trọng thế này thì ai nói cũng không ăn thua.
Hiện tại chưa phải thời điểm tốt để công khai, hai người đều là sinh viên, công khai cũng chưa đủ tự tin. Nhưng Tưởng Càn không muốn để Hề Phong về cùng mình một chuyến mà còn phải diễn mấy màn kịch tình anh em, nghĩ đi nghĩ lại, chẳng biết làm thế nào cho phải. Mấy hôm trước dò hỏi ý bà Chu, bà Chu bảo dạo này bà toàn bật mấy bộ kịch truyền thanh đam mỹ ở nhà, ông Tưởng có hỏi bà nghe cái gì thế, bà Chu nghẹn cả hồi không dám nói, ông Tưởng nghe không hiểu, cũng chẳng thấy có gì bất thường.
Bình thường, Tưởng Càn không thấy thất vọng, vì cậu ta và mẹ đều hiểu ông Tưởng.
299.
Tưởng Càn cảm thấy chuyện này phải để cậu ta tự giải quyết trước rồi hãy đưa Hề Phong về, không thể để Hề Phong chịu trận cùng mình được.
Buổi tối Tưởng Càn một mình đi dạo ra ngoài ký túc xá, gọi điện thoại cho bà Chu.
"Con trai, đừng hoảng, mẹ đã bảo cứ để mẹ lo là để mẹ lo, mẹ đang tìm cơ hội đây."
"Thôi mẹ đừng, tính bố con còn lạ gì, chuyện này mẹ có nói rát cả họng cũng vô dụng thôi."
"Thì lúc đầu mẹ chả hứa với con rồi, sẽ giải quyết cho con..."
"Mẹ có lòng thế là con vui rồi, thật đấy."
"Haizz, thật ra mẹ cũng biết bố con khó mà chấp nhận, không phải là chuyện chấp nhận hay không, mà là ổng không thể chấp nhận được. Hồi mùa thu đi trung tâm thương mại với mẹ, mẹ với bố gặp hai cậu con trai đi mua quần áo cùng nhau, hai đứa nắm tay nhau, bố con bảo tình cảm anh em nhà người ta tốt thật, hối hận hồi xưa không đẻ thêm đứa nữa cho con có bạn. Mẹ bảo người ta không phải anh em, là người yêu. Ổng im lặng nửa ngày, đi dạo mấy cửa hàng rồi mới bảo giới trẻ bây giờ ngày càng không ra thể thống gì."
Tưởng Càn nghe xong, im lặng.
Ông Tưởng là giáo sư đại học, là kiểu giáo sư lên lớp chỉ lo giảng bài, tan học thì nghiên cứu học thuật, bỏ ngoài tai chuyện thế sự. Cho nên thành tích cấp hai cấp ba của Tưởng Càn thật ra vẫn luôn rất tốt, ông Tưởng rất dai dẳng, bài kiểm tra nhỏ trên lớp ông cũng phải nắm được điểm số, lâu dần, Tưởng Càn trở nên ghét học, cảm thấy học là bị ông Tưởng ép.
Hồi cấp hai cấp ba bà Chu cũng nói chuyện này với Tưởng Càn suốt, bố con tính tình có vấn đề, phương pháp không đúng, không phải mẹ không khuyên ông ấy, chỉ là ông ấy cảm thấy mình không sai. Nhưng con phải hiểu rõ mình muốn gì, là thật sự không thích học hay không thích cách giáo d.ụ.c của bố con, đừng vì giận dỗi mà chọn sai đường.
Hồi đó Tưởng Càn muốn nổi loạn nhưng lại không đủ gan, cũng thấy không cần thiết, cách giải tỏa áp lực cho bản thân là lén lút chơi Plants vs. Zombies trong giờ học, cảm thấy thế là phản kháng lại cách giáo d.ụ.c sai lầm của ông Tưởng rồi. Sau này lên đại học, không có ông Tưởng ngày ngày giám sát, lúc này mới được tận hưởng cảm giác sung sướng khi không phải học hành.
300.
Kỳ thi cuối kỳ 1 năm nhất Tưởng Càn có mấy môn vừa đủ 60 điểm qua môn.
Nhiều phụ huynh không quan tâm lắm đến điểm thi đại học của con cái, biết không trượt là được rồi, cùng lắm dặn dò thêm một câu học hành chăm chỉ. Ông Tưởng thì khác, mấy hôm lại hỏi Tưởng Càn có điểm chưa, Tưởng Càn không giấu được, bị ông Tưởng nhìn thấy bảng điểm thê t.h.ả.m của mình.
Bản thân ông Tưởng là giáo sư đại học, còn lạ gì 60 điểm nghĩa là gì? Đại học có tính điểm chuyên cần, thi được 60, một là bài thi quá nát, hai là bình thường đi học cũng nát như bài thi. Ông Tưởng tức đến mức bỏ cả cơm tối, đòi số điện thoại cố vấn học tập của Tưởng Càn, bảo muốn hỏi tỉ lệ đi học của Tưởng Càn. Còn có chuyện này nữa á?
Tưởng Càn chưa từng nghe thấy phụ huynh nào đòi kiểm tra tỉ lệ đi học với cố vấn cả, lần cuối nhìn thấy tình tiết này là trong phim về tình báo. Tưởng Càn cũng đủ lông đủ cánh rồi, lần đầu tiên cãi nhau với ông Tưởng: "Bố có thể đừng cực đoan thế được không, hơi tí là lôi tác phong giáo sư của bố ra, đây là ở nhà chứ có phải ở trường bố đâu!"
Thật ra tối hôm đó cũng không cãi nhau to, dù sao ở giữa vẫn còn bà Chu, bà Chu bên này khuyên bên kia dỗ, bận rộn cả buổi tối.
Tưởng Càn chỉ cảm thấy tủi thân kinh khủng, vì cách dạy con của bà Chu và ông Tưởng quá khác biệt, ông Tưởng cho rằng đã là học sinh thì thành tích là tiêu chuẩn đ.á.n.h giá quan trọng nhất, thành tích tốt thì là con ngoan, thành tích kém thì miễn bàn, ông là một giáo viên hoàn toàn không có sự đồng cảm, cho rằng học tập là chuyện đơn giản nhất trên đời, chuyện đơn giản thế này con còn làm không xong thì sau này làm được cái gì? Rõ ràng, bà Chu cảm thấy Tưởng Càn vui vẻ là được, muốn làm gì thì làm, thành tích là cái thá gì? Nếu việc học thật sự khiến Tưởng Càn ngạt thở, vất vả đến mức đau khổ, thì cùng lắm là không học nữa, ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào chẳng có trạng nguyên.
Tưởng Càn chưa bao giờ cảm nhận được niềm vui trong việc học, cho đến khi gặp Hề Phong. Cho nên Tưởng Càn cảm thấy, dù thế nào cậu ta cũng phải tự mình giải quyết ông Tưởng xong xuôi rồi mới đưa Hề Phong về nhà, nhưng nói thật, cậu ta chẳng biết phải làm thế nào.
301.
Tưởng Càn gọi điện cho Trương Cảnh Đông, bảo nó ra sân vận động đi dạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trương Cảnh Đông đang cắm đầu viết luận văn cuối kỳ, Tưởng Càn gọi thế làm Trương Cảnh Đông tưởng Tưởng Càn với Hề Phong cãi nhau, hớt hải chạy ra sân vận động, thấy Tưởng Càn đang đứng ở cổng chơi nông trại tình nhân.
Trương Cảnh Đông: "Vãi chưởng người anh em, hai đứa mày chiến tranh lạnh à? Mùa đông giá rét tối om om mày chạy ra sân vận động chơi nông trại tình nhân làm cái gì."
Tưởng Càn trợn mắt: "Ai bảo mày bọn tao chiến tranh lạnh."
Trương Cảnh Đông: "Thế mày bị làm sao."
Hai đứa tìm quán trà sữa ngồi xuống, Tưởng Càn mời khách.
Tưởng Càn: "Nghỉ đông tao muốn đưa Hề Phong về nhà."
Trương Cảnh Đông: "Gọi tao ra để khoe ân ái à, WeChat không thỏa mãn được mày nữa, bắt buộc phải khoe trực tiếp à?"
Tưởng Càn bị nó chọc cười: "Không phải, mẹ tao tuy biết chuyện hai đứa tao rồi, nhưng bố tao không biết, bố tao ấy mà, không chấp nhận được."
Bốn chữ "không chấp nhận được" là đủ rồi, không cần giải thích gì thêm.
Trương Cảnh Đông hiểu ngay: "Thế thì giấu đi, đợi sau này tính tiếp, thuận theo tự nhiên. Ông ấy không chấp nhận được mà mày cứ cố đ.ấ.m ăn xôi, thế không phải tự tìm phiền phức à."
Tưởng Càn thở dài: "Thì vấn đề ở chỗ đấy, tao cứ thấy đưa cậu ấy về mà phải giả vờ làm anh em tốt thì thiệt thòi cho cậu ấy quá."
Trương Cảnh Đông hơi cạn lời: "Hề Phong người ta có thấy thiệt thòi không, mày ở đây mà thiệt với thòi, tao thấy Hề Phong không có 'bánh bèo' như mày đâu, không phải kiểu người nghĩ nhiều thế. Chuyện bình thường mà, tao từng xem video hài trên mạng, hai cô đồng tính nữ, yêu cô nào thì dẫn về nhà bảo là bạn, sau này mẹ cô ấy nghi ngờ cô ấy có chướng ngại giao tiếp không, sao bạn bè toàn dùng một lần rồi vứt."
Tưởng Càn mắng: "Mày mới bánh bèo!"
Trương Cảnh Đông hút một ngụm trà sữa ô long nướng: "Haizz, hiểu mày mà, cái kiểu yêu đương sến súa chứ gì, nào là muốn dành cho đối phương những điều tốt đẹp nhất, nào là muốn cả thế giới công nhận. Nhưng tao bảo này người anh em, mày bớt xem mấy cái kênh dạy yêu đương đi, mỗi người một hoàn cảnh, cũng phải có nhịp điệu riêng, mày không thể không đọc đề bài mà cứ áp dụng công thức bừa bãi được."
Tưởng Càn thở dài: "Tao chỉ cảm thấy tao ngốc quá, toàn là Hề Phong dẫn dắt tao, yêu đương cũng thế, học tập cũng thế, tao chẳng biết làm được gì cho cậu ấy cả."
Trương Cảnh Đông vội giơ tay: "Mấy câu sến rện này mày để dành nói với người yêu mày ấy, nói với tao tao nổi hết da gà."
Tưởng Càn trợn mắt.
302.
Bọn họ bảo tặng cờ thi đua cho Hề Phong, thế mà tặng thật, y như đã nói, bên trên viết bốn chữ to đùng: "Tình cha bao la".
Hề Phong cười nhận lấy, bảo treo trong phòng.
Tưởng Càn đứng bên cạnh cười ngặt nghẽo, Lâm Hoành vỗ vai cậu ta: "Mày đừng có cười, có phần của mày đấy, không nhìn thấy à?"
Tưởng Càn ngẩn ra: "Đâu cơ?"
Tấm cờ thi đua này cực kỳ đơn giản và gây ấn tượng mạnh, bốn chữ to đùng đập vào mắt, bên cạnh viết "Tập thể lớp Tâm lý học Ứng dụng 2301, kính tặng thầy Hề Phong, tuần thi cuối kỳ mùa đông năm 2024". Tưởng Càn ghé sát vào xem, bên cạnh chữ "Tình cha bao la" thật sự có bốn chữ bé xíu xiu, bé đến mức có thể bỏ qua – "Tình mẹ thầm lặng".
Tưởng Càn: "..."
Tặng cờ thi đua cũng hợp lý, mọi người đều bảo kỳ thi cuối kỳ lần này cảm giác khác hẳn mọi khi, cảm thấy cực kỳ tự tin, thi xong môn cuối cùng tinh thần sảng khoái vô cùng. Ồn ào náo nhiệt trong phòng một lúc, mọi người lại về khu ký túc xá thu dọn hành lý, nhà gần thì hôm nay về luôn được.
Lâm Hoành cũng dọn đồ đi rồi, trong phòng còn lại ba người mai mới đi.
Lúc Lâm Hoành đi, Hoàng Duy Dịch cực kỳ quyến luyến: "Hoành ơi, mày nỡ để tao ở lại một mình với đôi chim cu này à."
Lâm Hoành thương cảm: "Dịch à, mày đừng coi mình là người là được."
Tưởng Càn giở trò xấu: "Anh, hay là còn mỗi Hoàng Duy Dịch, bọn mình hôn một cái trước mặt nó đi."
Hề Phong chưa kịp nói gì, Hoàng Duy Dịch đã kêu oai oái, trùm chăn kín mít, làm Tưởng Càn cười ngất.
303.
Ông Tưởng đã biết chuyện bạn cùng phòng đại học của Tưởng Càn sẽ đến nhà ở một tuần, Tưởng Càn bàn bạc với bà Chu, cảm thấy lời Trương Cảnh Đông nói có lý, hình như cậu ta hơi "bánh bèo" quá trong chuyện này thật, không thể áp dụng công thức cứng nhắc được, Tết nhất đến nơi rồi, cứ giấu đi đã thì hơn.
Tưởng Càn bèn lề mề giải thích với bạn trai: "Bố em nói lý không được đâu, ý em là sau này sẽ nói chuyện với bố sau, lần này đột ngột đưa anh về, cũng không có cơ hội nói chuyện trước với bố."
Hề Phong gật đầu: "Ừ."
Tưởng Càn hỏi: "Anh không để ý chứ?"
Hề Phong nhìn nó: "Anh để ý cái gì?”
Tưởng Càn bảo: "Dù sao nhà anh cũng biết hết rồi, em đưa anh về lại còn phải giả vờ làm bạn cùng phòng tốt, sợ anh nghĩ nhiều thôi."
Hề Phong: "Không nghĩ nhiều thế đâu, đừng áp lực, trong đầu suốt ngày chứa cái gì thế hả?"
Tưởng Càn yên tâm: "Mẹ em thì anh biết rồi đấy, bố em cố chấp lắm, mặc dù hồi nhập học anh gặp một lần rồi, nhưng chưa tiếp xúc. Lần này tiếp xúc rồi anh sẽ biết, ông ấy chọc tức người ta giỏi lắm!"
Hề Phong hỏi: "Cô chú là hai thái cực à?"
Tưởng Càn nghĩ lại thấy đúng thật: "Bố em như con trâu ấy, ít nói, lì lợm; mẹ em như con công, ngày nào cũng xòe đuôi bắt chuyện với người ta. Em giống con gì?"
Hề Phong nhướng mày: "Mèo."
Tưởng Càn: "Mèo gì?"
Hề Phong: "Mèo nhe nanh múa vuốt."
Tưởng Càn: "Cào anh bây giờ."