Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình

Chương 46: Bữa cơm gia đình



Editor: Yang Hy

304.

Lúc ra khỏi ga tàu cao tốc, trời đang có tuyết lớn, bà Chu và ông Tưởng đang đợi ở ga để đón người.

Bà Chu nhiệt tình quá mức, thân thiết khoác tay Hề Phong trách cậu ấy sao lại mua nhiều đồ thế, Hề Phong muốn nói lúc Tưởng Càn đến nhà cậu ấy cũng mua rất nhiều đồ, nhưng sợ ông Tưởng nghĩ nhiều nên nhịn không nói, chỉ bảo là nên làm. Không khí rất hòa thuận, Tưởng Càn vì căng thẳng mà nói nhiều hơn bình thường, cứ lải nhải suốt về mấy đứa trẻ con nghịch ngợm trên tàu cao tốc.

Ông Tưởng lái xe, bà Chu ngồi ghế phụ, ghế sau tất nhiên là Tưởng Càn và Hề Phong.

Ngón tay hai người lén lút móc vào nhau dưới sự che chắn của ghế lái, miệng Tưởng Càn không ngừng nghỉ: "Mấy đứa cứ chạy lung tung khắp mấy toa tàu, chẳng biết bố mẹ nó ngồi toa nào, cũng chẳng có ai quản lý, vãi chưởng! Tương lai của những bông hoa tổ quốc thật đáng lo ngại, con lo lắng cho thế hệ sau quá."

Bà Chu cười mắng: "Con còn lo lắng cho thế hệ sau? Bản thân con lớn được bao nhiêu, cũng là hoa thôi."

Khóe môi Hề Phong cong lên, không lên tiếng.

Nhưng khóe mắt Tưởng Càn vẫn luôn để ý Hề Phong, muốn hỏi cậu ấy cười trộm cái gì, nhưng không hỏi, ngón tay móc vào nhau lắc lắc. Hề Phong ném cho một ánh mắt, Tưởng Càn lén lút duỗi ngón tay về phía trước, cọ cọ vào lòng bàn tay cậu ấy.

Ông Tưởng đột nhiên lên tiếng, làm Tưởng Càn giật mình suýt nhảy dựng lên khỏi ghế.

Ông Tưởng: "Hề Phong phải không, nghe cô nhà bảo thành tích cháu tốt lắm."

Tưởng Càn nhanh nhảu tiếp lời: "Đúng ạ, Hề Phong toàn sống ở thư viện thôi, học kỳ này cậu ấy còn mở lớp dạy kèm cho các bạn trong lớp, dạy bọn con SPSS đấy ạ."

Ông Tưởng liếc nhìn gương chiếu hậu, làm Tưởng Càn rùng mình buông vội ngón tay đang móc vào nhau ra. Ông Tưởng chẳng nhìn thấy gì cả, liếc Tưởng Càn một cái: "Con tự hào cái gì? Bên cạnh có bạn ưu tú thế mà không biết học tập người ta, bố chống mắt lên xem học kỳ này con có trượt môn nào không."

Tưởng Càn muốn cãi lại, bị Hề Phong vỗ vỗ cổ tay.

Hề Phong cười trả lời: "Chú ơi, học kỳ này Tưởng Càn chăm chỉ lắm ạ, điểm cuối kỳ sẽ không thấp đâu ạ."

Ông Tưởng "hừ" một tiếng, không nói gì nữa.

305.

Buổi tối ăn cơm cùng nhau, ông Tưởng cứ nói chuyện về cuộc sống đại học, Tưởng Càn cảm giác ông có vẻ như gặp được tri kỷ, cứ như thể con trai ông Tưởng Minh Viễn phải là người chín chắn, trầm ổn, thành tích tốt như Hề Phong, chứ không phải cái loại thiếu đứng đắn, lại lười học như Tưởng Càn.

Tưởng Càn không thấy khó chịu, càng không ghen tị, còn lén lút thì thầm với bà Chu: "Con thấy bố hận không thể nhận cậu ấy làm con trai ruột luôn ấy chứ, bố thích Hề Phong thế, sau này con bảo Hề Phong làm con rể bố thật, chắc bố không tức đến mức đ.á.n.h ch.ết con đâu nhỉ."

Bà Chu trừng mắt: "Nói linh tinh, con mới là con ruột của bố mẹ."

Tưởng Càn cười: "Con có ghen đâu, mẹ còn an ủi con nữa."

Hề Phong rót trà cho ông Tưởng, ông Tưởng rất hài lòng.

Tưởng Càn đời nào làm mấy chuyện này, Tưởng Càn chỉ biết lôi chai coca lạnh trong tủ lạnh ra, rồi bảo ông Tưởng mùa hè nóng nực uống trà nóng là không biết hưởng thụ cuộc sống. Ông Tưởng ra ngoài cũng là người có vai vế đàng hoàng, ai gặp mà chẳng cung kính gọi một tiếng "thầy Tưởng"?

Đợi Hề Phong ngồi xuống, ông Tưởng cảm thán: "Giá mà Tưởng Càn hiểu chuyện bằng một nửa cháu thì tốt biết mấy."

Câu thoại cũ rích này hình như phụ huynh nào cũng từng nói, giá mà con nhà tôi hiểu chuyện bằng một nửa con nhà bác thì tốt. Họ nói câu này thuận miệng lắm, dùng cách dìm hàng con mình để tâng bốc con người ta, dường như quên mất con mình cũng có lòng tự trọng.

Hề Phong cười cười: "Chú à, cháu đối với chú là sự tôn trọng nhiều hơn thân thiết, cách chung sống của hai bố con chú chắc chắn phải khác người ngoài rồi, nếu không sao gọi là bố con được ạ?"

Câu này lại làm ông Tưởng mát lòng mát dạ.

Tưởng Càn lần này phục sát đất: "Mẹ ơi, đúng là học bá, con không biết bố lại thuộc kiểu người ưa nịnh đấy."

Bà Chu nhìn nó: "Giờ con mới biết à, con cũng phải xem lại bản thân đi, con chưa bao giờ quan tâm đến bố con cả."

Tưởng Càn bĩu môi, cắm đầu ăn cơm.

306.

Tưởng Càn ăn sắp no rồi, hai người kia vẫn đang nói chuyện, Hề Phong chẳng ăn được mấy miếng.

Tưởng Càn hơi khó chịu: "Bố, bố đừng lôi kéo Hề Phong nói chuyện nữa, có để cho người ta ăn cơm không."

Bà Chu cũng lên tiếng: "Đúng đấy, con người ta vừa thi xong được nghỉ, ông cứ lải nhải chuyện học hành mãi. Người ta nghỉ rồi không muốn đối mặt với giáo sư nữa đâu, ông cất cái tác phong giáo sư của ông đi."

Ông Tưởng liên tục xin lỗi, bảo Hề Phong mau ăn cơm.

Bà Chu cũng ăn no rồi, hứng chí chống cằm bảo Hề Phong: "Này, Hề Phong, cô kể cho cháu nghe chuyện hồi bé của Tưởng Càn nhé? Cháu cứ ăn đi, vừa ăn vừa nghe."

Đến rồi, Tưởng Càn biết ngay kiểu gì cũng có tiết mục này mà.

Bà Chu cười rất nham hiểm: "Hồi bé nó xinh lắm, y như con gái ấy. Cháu biết không, cô đi mua quần áo trẻ em thấy đồ con trai bình thường lắm, đồ con gái cái nào cũng đẹp, cô muốn mua váy cho nó mặc lắm, nhưng sợ ảnh hưởng tâm lý nó, nhỡ đâu sau này nó bị rối loạn nhận thức giới tính thì khổ, giờ nghĩ lại thấy tiếc thật. Lát nữa về nhà cô lấy album ảnh cho cháu xem, cháu sẽ biết hồi bé nó xinh thế nào."

Hề Phong chỉ có thể trả lời trong lòng: Bây giờ cũng xinh mà.

Bà Chu: "Hồi bé nó cứ đòi nuôi mèo, hồi tiểu học ấy, nó xin cô mua mèo cho nó. Cô thấy nó còn bé quá, còn phải đi học, không có khả năng chăm sóc mèo, cuối cùng vẫn đến tay cô chăm, nên cô bảo thi được hạng nhất thì cô mua cho."

Hề Phong hỏi: "Có thi được không ạ?"

Bà Chu cười: "Không, hồi đấy nó cứ lẹt đẹt trong top 5, chưa bao giờ được hạng nhất. Sau này cô thấy nó thích quá, chiều nó thôi, vẫn mua cho nó một con, nó đặt tên là Xu Hào, nghe là biết mèo của Tưởng Càn rồi. Tiếc là Xu Hào không có duyên với nhà cô, chỉ nuôi được mấy năm là đi mất, mấy năm đó ngày nào Tưởng Càn cũng khóc ở nhà, khóc đến mức cô đau cả đầu, hối hận vì đã mua mèo cho nó."

Hề Phong im lặng lắng nghe, trong đầu tưởng tượng ra hình ảnh Tưởng Càn hồi tiểu học, dáng vẻ xinh xắn, không biết lúc khóc lên có xinh hơn không.

Bà Chu lại nói: "Sau đó cô đành phải lừa nó, bảo là Xu Hào chưa ch.ết, chỉ biến thành ngôi sao thôi, vì Xu Hào yêu con quá, muốn ở bên cạnh con mãi mãi, nên đã ký khế ước với Thượng đế, biến thành ngôi sao để bảo vệ con. Nghe sến sẩm nhỉ, nhưng nó tin đấy, ngày nào làm bài tập xong cũng xách ghế nhỏ lên sân thượng ngắm sao, tìm xem ngôi nào là Xu Hào."

Hề Phong nhìn Tưởng Càn, Tưởng Càn cũng rất im lặng.

Tưởng Càn rũ mắt, không biết đang nghĩ gì, lông mi che khuất đôi mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lần đó ở khu cắm trại, Tưởng Càn nằm trên ghế dài ngắm sao, buột miệng nói, tôi thích ngắm sao lắm. Hề Phong không hỏi tại sao, cậu ấy không nhớ rõ lý do, có lẽ cảm thấy thích ngắm sao là chuyện quá đỗi bình thường, không cần lý do. Bây giờ nghĩ lại, hóa ra là mình đã bỏ lỡ cơ hội được nghe chính miệng Tưởng Càn kể những chuyện này.

307.

Bà Chu kể chuyện Tưởng Càn hồi bé thì kể mãi không hết, vừa nãy còn bảo ông Tưởng không cho người ta ăn cơm, giờ bà kể hăng say quá cũng có cho Hề Phong ăn đâu. Tưởng Càn chọc chọc bà Chu, bàn ăn lúc này mới yên tĩnh một lúc. Ăn uống no say, bà Chu ra dấu "OK" với Tưởng Càn, nhanh ch.óng khoác tay ông Tưởng: "Bố mẹ lái xe về trước nhé? Bọn trẻ con cứ ở với người lớn cũng không thoải mái, để hai đứa đi bộ về, tiện thể tiêu cơm luôn."

Ông Tưởng gật đầu.

Ăn xong tuyết vẫn rơi, hôm nay Tưởng Càn mặc áo phao có túi rất to, vừa ra khỏi cửa đã nhét tay Hề Phong vào túi áo mình, hai người nắm tay công khai trong túi áo.

Hề Phong hỏi: "Không sợ bị nhìn thấy à?"

Tưởng Càn: "Thấy thì thấy chứ sao, sưởi ấm tay cũng không được à."

Tuyết rơi không nhìn thấy sao, bầu trời đen kịt một mảng.

Tưởng Càn ngẩng đầu nhìn trời, một bông tuyết rơi trên trán cậu ta, tan ra mang theo cảm giác lạnh buốt. Tưởng Càn nói: "Hồi đấy em học tiểu học rồi, đâu có dễ lừa thế, tin thật là Xu Hào biến thành sao rồi. Em cảm giác mẹ quên mất, hồi em học mẫu giáo lớn bà nội mất, mẹ đã lừa em một lần rồi, bảo bà nội biến thành ngôi sao. Lúc đó em còn nghĩ, người ch.ết đi biến thành sao, mèo ch.ết đi cũng biến thành sao à? Thế các con vật khác ch.ết đi có biến thành sao không, trên trời làm gì có nhiều sao thế. Mặc dù biết mẹ lừa em, nhưng có một thời gian em vẫn rất thích ngắm sao."

Hề Phong cười cười, nghe Tưởng Càn nói.

Tưởng Càn: "Nhưng cũng khó nói lắm, tuy em không tin, nhưng vẫn sẽ nghĩ, trên trời nhiều sao thế, ngôi nào là bà nội, ngôi nào là Xu Hào?”

Tưởng Càn lại bảo: "Sau này chúng ta ch.ết đi cũng sẽ biến thành sao, đến lúc đó chúng ta ở cạnh nhau nhé."

Hề Phong bảo được.

Tưởng Càn: "Anh thích ở đâu? Em muốn ở cạnh chòm sao Bắc Đẩu, vì em chỉ biết mỗi chòm sao Bắc Đẩu, hồi bé lần nào ngắm sao việc đầu tiên cũng là tìm xem Bắc Đẩu ở đâu."

Hề Phong vẫn bảo được.

Tưởng Càn hỏi tiếp: "Hề Phong, sau này chúng ta có nuôi mèo không?"

Hề Phong vẫn bảo được.

Tưởng Càn nhìn cậu ấy: "Anh trả lời cho có lệ đấy à? Anh có thích đâu."

Hề Phong cũng nhìn cậu ta: "Anh thích em là đủ rồi."

Hề Phong nói xong câu này, ánh mắt hạ xuống, rơi trên môi Tưởng Càn. Ồ, muốn hôn em ấy quá, khổ nỗi sợ người khác nhìn thấy, sợ tỉ lệ người ở đây quen Tưởng Càn quá cao. Tưởng Càn kéo Hề Phong một cái, rẽ vào góc đường sau cửa hàng tiện lợi, Tưởng Càn ngẩng đầu: "Hôn nhanh lên."

308.

Album ảnh của Tưởng Càn thú vị lắm, ít nhất là thú vị hơn album ảnh của Hề Phong nhiều.

May mà Tưởng Càn chưa xem album ảnh của Hề Phong, nếu không lại sinh ra bao nhiêu là xót xa, tuổi thơ của Hề Phong rất thiếu thốn, bà nội tuy tốt với Hề Phong, nhưng lại chẳng bao giờ nhớ cầm máy ảnh lên ghi lại quá trình trưởng thành của Hề Phong. Trong album vỏn vẹn ba tấm ảnh đủ để ghi lại sự trưởng thành của Hề Phong, lần lượt là ảnh tốt nghiệp tiểu học, cấp hai và cấp ba.

Còn Tưởng Càn thì khác hẳn, Tưởng Càn bé xíu chắc chưa học mẫu giáo đi dã ngoại cùng bố mẹ, bà Chu tết một vòng hoa đội lên đầu Tưởng Càn, vòng hoa rất đẹp, đứa bé cũng rất xinh; buổi biểu diễn văn nghệ mẫu giáo, Tưởng Càn tham gia hợp xướng, bà Chu ở dưới làm fan cuồng chỉ focus mỗi mình Tưởng Càn, góc chụp kỳ quái nào cũng có, chẳng có chút giá trị thẩm mỹ nào, bà Chu cứ khăng khăng không phải do kỹ thuật chụp ảnh của bà kém, rõ ràng là do kỹ thuật trang điểm của cô giáo mẫu giáo quá tệ, biến bọn trẻ con thành yêu quái hết cả; tiểu học thì hầu như ảnh nào cũng có Xu Hào, Tưởng Càn thích Xu Hào thật sự, đi đâu cũng ôm, Xu Hào cũng thích Tưởng Càn, bị hành hạ thế nào cũng vẫn hiền khô, ngoan ngoãn nằm trong lòng Tưởng Càn mặc cho cậu ta vò nắn; Tưởng Càn cấp hai cấp ba thì giống đại học lắm rồi, cậu ta không né tránh ống kính, trước ống kính còn tạo dáng ngầu, làm mặt xấu, còn có một tấm ảnh đang khóc thầm — bà Chu nhớ lại, lần đó thành tích Tưởng Càn tụt dốc t.h.ả.m hại, ông Tưởng tịch thu máy chơi game của Tưởng Càn, Tưởng Càn tức lắm, nhưng không dám nổi giận với bố, chỉ biết khóc.

Hoạt động xem album gia đình ông Tưởng không tham gia, ông Tưởng đang tắm trong nhà vệ sinh.

Ba người chụm đầu vào nhau nói linh tinh.

Bà Chu bảo: "Hồi bé xinh chưa? Cô có lừa cháu đâu."

Hề Phong gật đầu: "Xinh ạ."

Tưởng Càn hỏi: "Ồ, thế bây giờ em xấu đi à?"

Bà Chu trợn mắt.

Hề Phong dỗ dành: "Không, cũng xinh."

309.

Xem album xong, bà Chu kéo tay Hề Phong: "Phòng cho khách cô dọn dẹp xong xuôi rồi, cháu đừng nghĩ đến chuyện ra ngoài ở khách sạn nữa, không cần ngại đâu, ban ngày chú Tưởng không có nhà, tuy đại học nghỉ đông rồi nhưng chú ấy còn bận đề tài thí nghiệm gì đó, nhiều việc lắm."

Lại nói: "Chú Tưởng không có thói quen dậy đêm, sáng bảy giờ dậy đúng giờ, bảy giờ rưỡi ra khỏi nhà, hai đứa nếu muốn ngủ cùng nhau, thì cứ trước bảy giờ rưỡi đừng ra khỏi phòng là được, chú ấy không gõ cửa đâu, không phát hiện ra đâu."

Tưởng Càn đứng bên cạnh: "Mẹ, mẹ dạy cậu ấy làm chuyện xấu gì đấy."

Bà Chu dặn dò chán chê, hí hửng đi, đi thẳng vào nhà tắm, ông Tưởng vẫn đang ở trong đó.

Tưởng Càn nóng tai: "Không được vào phòng em đâu đấy, phòng khách to bằng phòng em, đủ cho anh ngủ rồi."

Tưởng Càn dẫn Hề Phong đi xem phòng khách một chút, Tưởng Càn giải thích: "Trước đây là phòng làm việc của bố em, sau này bố phát hiện ở nhà chẳng làm việc học tập gì được, em với mẹ ồn ào quá... nên bố hầu như không ở nhà, phòng làm việc bỏ không nên sửa thành phòng cho khách, bạn bè đến chơi tiện ngủ lại."

Hề Phong nhướng mày: "Trước đây có ai ngủ lại chưa?"

Tưởng Càn giơ tay: "Có thì có, nhưng toàn là bạn của mẹ em thôi. Mẹ ngủ với bạn ở phòng khách, hai người buôn dưa lê đến nửa đêm, để bố em ngủ một mình."

Bố mẹ rửa mặt xong đi ngủ sớm, giờ giấc sinh hoạt của hai người khá lành mạnh, dù sao ông Tưởng cũng dậy sớm.

Hề Phong đi tắm trước, Tưởng Càn ngồi chỏng chơ trên ghế sofa phòng khách nghịch điện thoại, đợi bạn trai tắm xong. Trong nhà có hệ thống sưởi sàn, mùa đông mặc đồ ngủ mùa thu cũng được, nghe thấy tiếng nước trong phòng tắm ngừng chảy, Tưởng Càn bò lên lưng ghế sofa, thấy Hề Phong đầu đội khăn mặt đi ra.

Tưởng Càn vô cùng trong sáng: "Anh tắm xong rồi à, thế anh về phòng nghỉ ngơi trước đi, trong phòng anh chắc có máy sấy tóc đấy."

Hề Phong: "Em thì sao?"

Tưởng Càn hắng giọng: "Em tất nhiên là, đi tắm rồi."

Hề Phong gật đầu: "Được."