Editor: Yang Hy
53.
Chiều thứ sáu không có tiết, cộng thêm cuối tuần là được nghỉ hai ngày rưỡi.
Nhưng trưa nay Hề Phong lại không về ký túc xá, thư viện buổi trưa đóng cửa, thầy cô trực ban cũng cần nghỉ ngơi. Tưởng Càn nằm trên giường lật qua lật lại mấy vòng, cực kỳ muốn nhắn tin hỏi Hề Phong đang ở đâu, đang làm gì, nhưng tự mình lại thấy cứ kỳ cục thế nào ấy, vô lý đùng đùng, làm gì có thằng trai thẳng nào lại vô duyên vô cớ đi hỏi một thằng con trai khác đang làm gì chứ!
Thế là tin nhắn này cuối cùng lại gửi vào máy Trương Cảnh Đông.
Tưởng Càn: "Đang làm gì đấy?"
Trương Cảnh Đông không trả lời.
Tưởng Càn: "Mày đang làm cái gì thế!"
Trương Cảnh Đông: "Nghịch điện thoại."
Tưởng Càn: "Vãi, mày nghịch điện thoại mà không trả lời tin nhắn?"
Trương Cảnh Đông: "Điện thoại vui hơn, không rảnh trả lời."
Tưởng Càn: "Chơi cái gì đấy?"
Trương Cảnh Đông: "Có việc thì nói."
Tưởng Càn: "Không có việc thì không được hỏi mày đang làm gì à?"
Trương Cảnh Đông: "Mày đừng dọa tao, tao là trai thẳng thật đấy."
Tưởng Càn: "..."
Tưởng Càn: "Tao cũng là trai thẳng nhé! Trai thẳng không được hỏi trai thẳng đang làm gì à?"
Trương Cảnh Đông: "Chưa trải qua bao giờ, mày thẳng thật không đấy?"
Tưởng Càn: "."
54.
Sự thật chứng minh, làm thế đúng là kỳ cục thật.
Tưởng Càn làm xong thí nghiệm trai thẳng thì lạnh lùng vứt Trương Cảnh Đông sang một bên, nghĩ đi nghĩ lại, lại thấy không đúng, vì Hề Phong có phải trai thẳng đâu? Mấy câu kiểu "Đang làm gì đấy" gửi cho trai thẳng thì kỳ, biết đâu gửi cho gay thì lại hợp lý.
Tưởng Càn tự mình làm công tác tư tưởng xong xuôi, bấm vào khung chat của Hề Phong.
Tưởng Càn: "Cậu không về ký túc xá à?"
Tưởng Càn: "Đang làm gì thế?"
Hề Phong: "Đang ăn cơm ở ngoài với bạn."
Nhìn xem, vẫn cứ phải là gay mới biết cách nói chuyện.
Tưởng Càn: "Ồ! Ăn gì thế? Đi ăn nhà hàng à?"
Hề Phong: "Thịt nướng." Kèm theo hai chữ này là một tấm ảnh, trên vỉ nướng có mấy miếng thịt ba chỉ đang xì xèo chảy mỡ.
Nhìn xem! Vẫn cứ phải là gay mới biết cách nói chuyện!
Tưởng Càn: "Vãi chưởng, thèm quá!"
Hề Phong: "Cách trường cũng hơi xa, vị cũng được, hôm nào dẫn cậu đi ăn?"
Tưởng Càn: "Ok luôn, lâu rồi tôi cũng chưa đi ăn ngoài."
Tưởng Càn: "Thế chiều nay cậu không về ký túc xá nữa à?"
Hề Phong: "Ừ, sao thế?"
Tưởng Càn: "Không có gì, hỏi bừa thôi."
Hề Phong: "Ok."
55.
Tuần này Lâm Hoành không về nhà, đúng lúc Hoàng Duy Dịch thất tình, bảo muốn ra ngoài giải tỏa tâm trạng.
Lâm Hoành là người bản địa, một mạch đề xuất mấy địa điểm du lịch hot ở địa phương. Trong phòng ngoài Lâm Hoành ra thì mấy đứa kia đều là dân tỉnh lẻ, học đại học gần một năm rồi mà bọn cậu đúng là chưa đi chơi ở mấy điểm du lịch địa phương bao giờ, cứ nghĩ bốn năm còn dài, giờ đi rồi thì mấy năm sau chán ch.ết à.
Nhưng kế hoạch đi du lịch lại bị bác bỏ từng cái một, điểm du lịch thì đông người giá cả lại đắt đỏ, đồ ăn cũng chẳng ngon.
Lâm Hoành tag Hề Phong trong nhóm chat, bảo ký túc xá đi team building, anh Phong mai đi cùng không?
Hề Phong nhắn lại là e rằng không được, mai có bạn rủ đi leo núi rồi.
Lâm Hoành vỗ trán: "Đúng rồi, mình cũng đi leo núi đi? Thất tình thì phải đi leo núi chứ còn gì nữa? Sau đó đi cầu duyên hay gì đấy, đúng bài luôn."
Tưởng Càn lơ đãng bảo: "Được đấy, thế mày hỏi Hề Phong xem có đi cùng luôn không?"
Lâm Hoành suýt nữa thì gửi tin nhắn đi, tự dưng khựng lại: "Nhỡ người ta đi với gái thì sao?"
Tưởng Càn trả lời rất nhanh: "Chắc chắn là con trai, mày cứ hỏi đi."
Lâm Hoành nhìn cậu ta: "Sao mày không hỏi, hai đứa mày quan hệ tốt thế cơ mà."
Tưởng Càn chỉ vào mình: "Bọn tao quan hệ tốt á?"
Lâm Hoành gật đầu: "Trong phòng mày thân với anh Phong nhất còn gì."
56.
Tưởng Càn hoàn toàn không hiểu nổi lời Lâm Hoành nói, cậu ta với Hề Phong quan hệ tốt chỗ nào? Nói chuyện thật ra cũng chẳng được mấy câu, hiểu nhau cũng chưa sâu sắc, nếu mà quan hệ tốt thì sao cậu ta lại không biết hôm nay Hề Phong đi ăn với ai, ngày mai đi leo núi với ai?
Hoàng Duy Dịch cũng bảo: "Cả năm rồi, tao chưa nói chuyện với Hề Phong câu nào trên Wechat cả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lâm Hoành lướt lướt lịch sử trò chuyện: "WeChat tao nói chuyện với anh Phong đúng một lần, lần đấy hai chúng mày đều không ở trường, tao quên mang chìa khóa nên hỏi cậu ấy đang ở đâu."
Tưởng Càn trợn mắt: "Ai lại tính thế, nói chuyện trong nhóm không tính à, ở trong phòng dùng mồm nói chuyện không tính à?"
Hoàng Duy Dịch bảo: "Tất nhiên là không tính rồi, xem quan hệ tốt hay không thì phải xem quan hệ riêng tư chứ?"
Tưởng Càn giải thích: "Riêng tư thì bọn tao cũng chả có tình anh em thắm thiết gì đâu!"
Lâm Hoành: "Cậu ấy mua cơm cho mày."
Hoàng Duy Dịch: "Cậu ấy lấy hàng chuyển phát nhanh cho mày."
Tưởng Càn cạn lời: "Đấy là toàn tao chủ động nhờ vả, hai đứa mày cũng nhờ cậu ấy là được mà, cậu ấy tốt tính lắm."
Lâm Hoành cười khẩy "hê hê" một tiếng: "Nhờ rồi, không phải nhắn tin riêng nhờ, có lần tao hỏi trong nhóm xem ba đứa chúng mày ai lấy hộ tao cái đồ chuyển phát nhanh với, gọi cả bố rồi mà chả có ma nào thèm để ý tao."
Tưởng Càn: "Mày hỏi trong nhóm thì ai thèm để ý mày."
Lâm Hoành: "Mày hỏi thì cậu ấy để ý mày đấy."
57.
Tưởng Càn chưa bao giờ cảm thấy Hề Phong là người lạnh lùng xa cách gì cho cam, chỉ thấy cậu ấy không phải kiểu người hay nói thôi. Nhưng nghe hai đứa bạn cùng phòng nói thế, cậu ta cứ như được bật góc nhìn của thượng đế vậy, những chuyện trước đây không để ý giờ cứ tua lại trong đầu. Hình như đúng thật, Hề Phong hình như rất ít khi làm quản gia cho hai người kia.
Tưởng Càn bắt buộc phải bắt đầu nhớ lại, lần đầu tiên mình nhờ Hề Phong giúp là lúc nào nhỉ?
Ký ức này xa xưa quá, cậu ta đành phải nhớ lại từ đầu.
Tưởng Càn và Hề Phong là hai người quen nhau sớm nhất trong cái phòng này, vì lúc khai giảng Hề Phong là người đến ký túc xá đầu tiên, Tưởng Càn là người thứ hai.
Tưởng Càn vào phòng cùng bố mẹ, mẹ của Tưởng Càn, bà Chu là một người... rất "đậm đà", cái sự đậm đà này là chỉ tính cách. Cụ thể biểu hiện ở chỗ ba người vừa bước vào phòng, bà Chu đã lôi từ trong túi hành lý ra một túi to đồ ăn vặt nhét cho Hề Phong, cực kỳ nhiệt tình: "Cháu ơi, cháu tự trải ga giường à? Bố mẹ cháu không đi cùng cháu à?"
Hề Phong lúc đó vẫn rất lễ phép: "Cháu chào cô ạ, bố mẹ cháu đến rồi, đang đi dạo quanh trường ạ."
Bà Chu lập tức quay sang nhìn Tưởng Càn: "Con học tập người ta đi, mẹ với bố con cũng đi dạo quanh trường đây, con tự dọn dẹp đi nhé, bê đồ giúp con mệt ch.ết đi được."
58.
Trong phòng chỉ còn lại hai người, Tưởng Càn chào hỏi Hề Phong: "Ngại quá, tính mẹ tôi cứ tự nhiên như người quen ấy, với ai cũng thế, cậu đừng để bụng nhé. Tôi là Tưởng Càn, Tưởng trong Tưởng Giới Thạch, Càn trong Càn Khôn, còn cậu?"
Hề Phong đang l.ồ.ng ruột chăn: "Hề Phong."
Tưởng Càn hỏi: "Hề nào?"
Hề Phong nói: "Suối nhỏ bỏ ba chấm thủy."
Tưởng Càn bèn bảo: "Họ này cũng hiếm gặp phết nhỉ, ngoài đời tôi chưa gặp ai họ này bao giờ."
Hề Phong cười cười: "Bố tôi họ Hề, tôi chỉ có thể họ này thôi."
Tưởng Càn cũng cười theo, thấy người này cũng hài hước phết.
Đại học phát ga giường và vỏ chăn đồng bộ, màu sắc cảm giác như cả nước thống nhất một kiểu, Tưởng Càn vừa trải giường vừa chê bai, hỏi chuyện cấp ba của Hề Phong: "Cấp ba chăn ga gối đệm của tôi cũng kẻ sọc xanh trắng, lên đại học cảm giác như vẫn đang ngồi tù, hồi cấp ba cậu có ở nội trú không?"
Hề Phong trả lời: "Đi về trong ngày, đạp xe mất mười lăm phút."
Tưởng Càn cảm thán: "Sướng thế, nhà tôi thật ra cũng không xa, nhưng bố tôi thấy thời gian đi đi về về thà ngồi trong lớp học còn hơn, tôi cũng thấy về nhà không bằng ở trường, ít ra còn có người chơi cùng."
Hồi đó mọi chuyện vẫn bình thường mà, Tưởng Càn nhớ lại cả lúc cũng chả nhớ ra được cái gì có giá trị.
Nhưng nghĩ xa hơn chút nữa, hình như là đến chiều thì Hoàng Duy Dịch đến, con người Hoàng Duy Dịch, dùng lời của chính cậu ta tự nhận xét thì là một đứa sợ giao tiếp xã hội đầy u ám, lúc mới quen hầu như không nói năng gì, chỉ chào mọi người một câu rồi tự mình dọn đồ.
Sau đó là người đến muộn nhất, Lâm Hoành dân bản địa, không giống mọi người tay xách nách mang vali túi lớn túi bé, cậu ta đi người không, bố lái xe chở đến. Vừa vào phòng đã bảo với mọi người mình là dân bản địa, cần hướng dẫn viên du lịch thì cứ tìm mình, lúc đó Tưởng Càn nói chuyện với Lâm Hoành khá là hợp cạ. Còn Hề Phong thì sao?
Hình như là ngồi trên ghế, chỉ chào một câu rồi không nói gì nữa.
59.
Rồi sao nữa nhỉ?
Vì Hề Phong luôn là người dậy sớm nhất phòng, với cái tính xuề xòa của Tưởng Càn, chuyện nhờ Hề Phong chiếm hộ cái chỗ ngồi bàn cuối là thuận miệng nói ra thôi, dần dà, từ việc chỉ chiếm chỗ cho Tưởng Càn phát triển thành như bây giờ, Hề Phong phải chiếm chỗ cho cả ba người còn lại trong phòng.
Tưởng Càn nhờ Hề Phong mua cơm cũng không phải không có lý do, vì những lúc không có tiết Hề Phong thường xuyên đi thư viện, còn ba người kia toàn ru rú trong phòng lười chảy thây, không có giờ giấc ăn uống cố định, chỉ có Hề Phong là giờ giấc cố định, thư viện đóng cửa là cậu ấy phải về phòng.
Còn chuyện lấy hàng chuyển phát nhanh, cơm cũng mua rồi, theo thói quen cũng nhờ Hề Phong giúp luôn.
Nhưng Tưởng Càn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện, ừ nhỉ, hình như Hề Phong đúng là chỉ mua cơm cho mỗi cậu ta, chỉ lấy hàng cho mỗi cậu ta. Vãi chưởng, Tưởng Càn chợt nghĩ, mình cũng mặt dày quá thể đáng rồi! Cứ thản nhiên làm phiền người khác như thế mãi! Sự hối hận bất thình lình của một thằng trai thẳng đau đớn thấu tim gan, nhất là khi đối phương lại là một gay, làm như kiểu mình đang lợi dụng Hề Phong vậy.
Tưởng Càn giác ngộ chân lý, thậm chí còn chạy lên đăng một cái dòng trạng thái trên Wechat:
[Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ tự mình đi lấy hàng chuyển phát nhanh!]
Mấy phút sau, Trương Cảnh Đông bình luận: "Có cần tao tặng cho mày một phiếu bé ngoan không?"
Tưởng Càn trả lời: "Cút."
Lại qua mấy phút nữa, Hề Phong bình luận: "?"
Tưởng Càn trả lời: "Nam nhi phải tự cường."
60.
Hề Phong trả lời ngay lập tức: "Có thể không cần tự cường."
Tưởng Càn nhắn lại: "Thật không?"
Hề Phong nhắn lại: "Thật."
Tưởng Càn lập tức xóa dòng trạng thái.
Sau đó lại đăng một cái khác, là ảnh chụp màn hình dòng trạng thái vừa nãy, Tưởng Càn rất chi là tâm lý che mờ bình luận của Trương Cảnh Đông đi, chỉ giữ lại phần của Hề Phong. Rồi viết caption:
[Thôi được rồi, anh Phong nhà tôi không cho.]
Bình luận của Trương Cảnh Đông đến rất nhanh: "6." (Ý là "Cạn lời" hoặc "Giỏi đấy")